Yêu và Thương - Girly.vn

Yêu và Thương

09:09:48 05/07/2018

Girly.vn -

Yêu và Thương, đọc thì dễ nhưng mấy ai hiểu được hết. Không phải cứ yêu thương cuồng si hết mình là được, mà trong yêu, còn phải thương nhau. Còn phải biết cảm thông và khoan dung cho nhau một chút. Yêu thương cũng là mở lòng mà bỏ qua những lỗi lầm không đáng, là chấp nhận cho người khác cơ hội để sửa sai, là an ủi, dìu dắt nhau đi qua những tháng ngày giông bão của cuộc đời. Vậy nên, nếu có thể, hãy cứ yêu thương đi, yêu thương tất cả mọi người. Trên đời này, ai cũng xứng đáng nhận được tình yêu thương. Chỉ cần chúng ta nhìn họ bằng một con mắt khác, đầy lòng trắc ẩn và bao dung hơn, thì cuộc sống sẽ ấm áp và ngọt ngào lắm.

Đôi khi, cuộc sống là một chuỗi của cô đơn tận cùng,  khi lòng người thì vô hạn, nhưng trái tim lại hữu hạn. Vậy nên, chúng ta phải học cách rộng mở với đời, nhưng lại e ấp, khép chậm trái tim. Cuộc sống, ném vào đời những quy luật của yêu thương bất tận, nhưng lại nhỏ nhen khi tình yêu đã mang đến đủ nhiều giới hạn. Bởi mỗi chúng ta sinh ra, đều được nhồi nặn sự ích kỉ hằn chặt trong tâm hồi. Tạo hóa sinh ra con người phải bước đi trên đôi chân của mình, vực dậy giữa những mặc cảm của nỗi đau chồng chất. Đó đôi khi là một lợi thế, nhưng phần nhiều, nó lại là yếu điểm. Bởi vì dần rồi, con người phải học sống trong nỗi cô đơn, cái cô đơn ngấm ngầm trong máu thịt, khép mình giữa những mạch cảm xúc đầy đưa. Người quen thân đã ít, người xa ngày một nhiều, học cách đối mặt với nỗi cô đơn, là điều hiển nhiên phải có.

Mặc dù, những bài học cuộc sống vốn không hề giản đơn, người có nhiều thời gian, luôn nghĩ đến những việc muốn làm, người không có thời gian, lại không cần nghĩ về những việc cần thiết phải làm. Vì vậy, họ vô tình quên đi những điều giản dị đang hiện diện ở bên. Đôi khi, đó chỉ là một nụ cười của một người nào đó có ý nghĩa trong cuộc đời. Cuộc sống, không bán vé quay lại, mà cứ trôi đi vĩnh viễn. Sẽ chẳng có cách nào dùng dằng nếu kéo thời gian. Vậy thì tại sao, ta không yêu thương nhau ngay từ lúc này?. Con người cần phải nếm trải nhiều nỗi đau thì mới ngấm được yêu thương là điều cần thiết. Cũng như việc đi qua những ngày mưa dầm dề mới thấy được tình yêu nồng nàn cho những ngày nắng gắt. Rồi một lúc nào đó, chúng ta cũng nhận ra rằng, có những người chỉ có thể ở trong trái tim chứ không thể hiện diện trong cuộc sống của ta. Tình yêu là ở trong tim, nó không phụ thuộc vào lời nói hay cách thể hiện ở bên ngoài. Trong thâm tâm, chúng ta biết rằng mình vẫn biết yêu thương. Thế là quá đủ. Đừng tốn công làm màu mè lên những giá trị giản đơn của cuộc sống, bởi những thứ xuất phát từ trái tim vốn dĩ rất mộc mạc.

Chẳng ai yêu lại không chút mong cầu, bánh xe dĩ vãng dẫu xa xôi đều mang nhiều trái đắng. Tô màu lên kí ức là điều mà mỗi người vẫn thường làm khi ở hiện tại có gì đó võ tan. Chúng ta thường chìm đắm trong kỉ niệm để xóa nhòa những nỗi đau, để rồi vô tình làm cho những tổn thương trở nên sâu ngoắm. Người ta đặt tên cho tình yêu là “định mệnh”, và rồi đặt tên cho chia li là “bi kịch”. Những tình yêu không trọn vẹn luôn là những cuốn phim lãng mạn, chất chứa nhiều nỗi đau. Không phải lúc nào khi tạnh mưa, thì cầu vồng sẽ xuất hiện. Con người ta luôn chờ mong một tương lai tốt đẹp vào những giây khó khăn của cuộc đời, nhưng sẽ chẳng có ai đoán được những biến cố vào lúc cuối của lối mòn. Bạn không thể tạo nên cầu vồng cho cả thế giới, nhưng hãy tự tạo nên một cầu vồng nho nhỏ cho riêng mình. Cũng đâu phải là điều khó khăn, nếu ta cứ an yên, nhẹ nhàng, tươi vui mà sống. Yêu thương thật nhiều, trân trọng những người bên cạnh mình, khi đó, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui trong cuộc sống. Lúc đó, tự khắc cuộc sống sẽ màu hồng, sẽ tràn đầy yêu thương, chan chứa tình người.

Năng lực của con người vốn dĩ vô hạn, thế nên những gì số phận không thể mang đến cho mình thì thôi, hãy cố gắng tự mình tạo ra vậy. Chúng ta lướt qua nhau như những vệt nắng, để rồi màn đêm sẽ kéo xuống, đuổi nắng đi đâu mất. Tình yêu vốn dĩ cũng cần sự thủy chung, nhưng thỉnh thoảng lê la bên những vệt nắng cũng là điều dễ hiểu.  Trưởng thành, có nghĩa là phải học cách cảm thông cho những lỗi lầm, vì chữ thương nhau mà bao dung cho tất cả. Như vậy, mới có thể yêu nhau dài lâu và bên nhau trọn đời.

Ai đó hôm nay đang có thể vui cười, buồn khóc, giận hờn, nhung nhớ nhưng biết đâu mai kia ta không còn được thấy bóng dáng đó nữa, chỉ đọng lại là sự hư vô, chỉ là cái hình bóng trong tưởng tượng ùa về, chỉ còn là nỗi nhớ vô hình không nắm được, sờ được, không ôm vào lòng được.

Cuộc sống vốn là vô thường, cái gì đến thì chắc chắn nó sẽ đến, cái gì không đến có cưỡng cầu cũng không bao giờ xảy ra. Cái đi sẽ đi, có níu kéo hay dùng dằng cũng chẳng thể nào giữ lại. Biết là vậy, biết là sẽ phải chấp nhận, nhưng sao tránh khỏi nổi đau vò xé tâm can, nỗi đau của sự mất mát đi người mình yêu mến. Chưa kế, nỗi dằn vặt hối hận muộn màng càng khủng khiếp hơn nữa. Khi những giận hờn không được hóa giải, không được cảm thông. Để đến một lúc nào đó, mất đi người yêu thương rồi, mới nhận ra sự quan trọng của người đó, nhưng đã quá muộn rồi.

Bởi vậy, hãy yêu thương nhau khi còn có thể, khi còn có thể mặt đối mặt, khi bàn tay đang ấm áp những dòng máu nóng, khi họ còn có thể cảm nhận được yêu thương. Khi còn có thể ở cạnh bên nhau, cùng nhau an ủi và nắm tay đi hết đoạn đường phía trước. Trong cuộc sống muôn hình vạn trạng, một cuộc sống ngày càng khắc nghiệt, đầy cám dỗ và bon chen này dường như tình cảm và sự yêu thương nó càng trở nên lạnh nhạt hơn. Tại sao chúng ta lại cứ để mọi thứ như vậy, tại sao ta cứ để ai đó mất đi mới biết quý trọng, mới hối hận và bất chợt thốt lên 2 chữ ” ước gì”?

Yêu và Thương, đọc thì dễ nhưng mấy ai hiểu được hết. Không phải cứ yêu thương cuồng si hết mình là được, mà trong yêu, còn phải thương nhau. Còn phải biết cảm thông và khoan dung cho nhau một chút. Yêu thương cũng là mở lòng mà bỏ qua những lỗi lầm không đáng, là chấp nhận cho người khác cơ hội để sửa sai, là an ủi, dìu dắt nhau đi qua những tháng ngày giông bão của cuộc đời. Vậy nên, nếu có thể, hãy cứ yêu thương đi, yêu thương tất cả mọi người. Trên đời này, ai cũng xứng đáng nhận được tình yêu thương. Chỉ cần chúng ta nhìn họ bằng một con mắt khác, đầy lòng trắc ẩn và bao dung hơn, thì cuộc sống sẽ ấm áp và ngọt ngào lắm.

Yêu và Thương. Người ta nay ở mai đi, sinh ra rồi mất đi theo một vòng tuần hoàn, chả có ai có thể nán lại cuộc đời này lâu hơn cái quy luật đã định sẵn… Có lẽ chúng ta nên quan tâm đến nhau nhiều hơn, cười vui hỏi han nhau nhiều hơn, dễ tha thứ cho nhau hơn để cuộc sống bớt đi những mệt nhoài, chen chúc…

 Lê Mỹ – Theo Girly

Ảnh sưu tầm

 

 

Giới thiệu về tác giả:

Lê Mỹ

Kẻ nghèo nhất trên thế giới này không phải là kẻ không có lấy một đồng xu dính túi, mà là kẻ không có nổi một ước mơ!

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...