Xin một ngày nằm xuống nghe tim mình hư hao - Girly.vn

Xin một ngày nằm xuống nghe tim mình hư hao

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnXin một ngày nằm xuống nghe tim mình hư hao
09:37:41 18/05/2017

Girly.vn -

Bầu trời vẫn xanh, và chúng ta vẫn sống với tấm lòng thanh thản. Vậy nên, chúng ta chỉ đau, chỉ khóc, chỉ yếu đuối một ngày rồi ngày mai phải tự hứa rằng mình phải sống tốt hơn, ít nhất phải tốt hơn những người từng làm mình đau đớn. Cứ yêu đi, nhưng đừng yêu hết bằng những gì mình có. Hãy cứ tin, nhưng xin giữ lại niềm tin cuối cùng cho chính mình. Để dẫu có trăm ngàn lần tan nát thì mình vẫn còn can đảm mà đi tiếp. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Xin một ngày nằm xuống nghe tim mình hư hao

\r\n

Mạnh mẽ hoài có mệt không em? – Đã có người từng hỏi tôi như vậy. Tự nhiên lại thấy chạnh lòng, thấy thương mình đến lạ.

\r\n

Để khoác lên mình cái vỏ bọc lạnh lùng, thờ ơ đâu phải là điều dễ dàng với một cô gái. Hạnh phúc nào cũng trải qua những thăng trầm, nước mắt nào cũng hằn chứa khổ đau. Nào ai biết đằng sau gương mặt mình là những hư hao phải trả cho dại khờ và lầm lỡ của thanh xuân. Mà mình, gắng gượng thế nào rồi cũng cần một phút giây được buông bỏ, được nằm nghe tim mình rệu rã với những vết thương ngỡ đã lành lâu rồi. Có những ngày chúng ta chỉ muốn chạy trốn, muốn chui vào một góc nào đấy gặm nhấm nỗi cô đơn. Mạnh mẽ hoài mệt mỏi biết bao nhiêu.

\r\n

Xin một lần được khóc như đứa bé ngày xưa

\r\n

Khóc đi, khóc một lần rồi ngày mai mọi chuyện đều ổn thôi – Tôi luôn tự nói với mình như thế, sau những ngày dài gồng mình lên ôm lấy cõi lòng trầy xước đến xanh xao. Chúng ta bước đi trong cuộc đời này, đâu ai ngăn được người khác làm mình thương tổn, đâu ngăn được người ta bỏ lại mình sau những yêu thương tưởng chừng là mãi mãi. Mình đau do chính những điều mình chọn lựa và hy sinh. Vậy thì trách gì người ta bạc bẽo vô tình?

\r\n

Cuộc đời ngoài kia bẽ bàng lắm, nên đâu chỉ người mình thương mới biết cách làm tim mình chảy máu. Người ta sân si, hơn thua, gian dối nhau mọi điều. Mà mình tránh làm sao được những miệng người, những thói đời dè bỉu cay nghiệt. Nên cứ khóc đi, một lần thôi rồi mai lại thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ. Khóc đi, để thấy trên đời còn bao nhiêu thứ chát đắng hơn là nước mắt.

\r\n

Xin một ngày được ngủ thật sâu, chẳng cần biết ngoài kia mưa nắng thế nào

\r\n

Đã bao lâu rồi chúng ta không ngủ được một giấc bình yên? Có những đêm nằm đó mà nghe mệt mỏi len vào từng hơi thở, thấy cô đơn thấm đến tận tế bào. Vậy mà lòng mình rỗng toác. Rồi tự thương mình, thương cho những ngày chới với giữa lầm lạc hoang man, giữa những hoài mong vụn vỡ xưa cũ. Rồi những ngày mình ngồi đó, thẫn thờ như một giấc mơ trưa, thấy xót xa cho mình giữa thành phố trăm ngàn gương mặt mà không tìm được chút hơi ấm của chân tình. Hay ngay cả trong gia đình mà chúng ta vẫn thấy trơ trọi. Rồi ngơ ngác hỏi mình sao vậy? ừ, thì trái tim đã bít kín lối vào rồi còn đâu.

\r\n

Xin một ngày nằm xuống nghe tim mình hư hao

\r\n

Xin một lần được hờn trách, được thở than

\r\n

Lỗi đâu phải tại mình. Chúng ta yêu hết lòng, chúng ta cho đi những gì mình có, chúng ta tin vào hẹn ước nơi người mình thương yêu thì có gì sai? Tại người ta bạc tình nên đời mình toàn cay đắng. Tại người ta chẳng thật lòng nên mình mới dở dang. Mà cuộc đời trăm ngàn lối rẽ, muôn vạn nẻo dừng, làm sao mình biết nơi nào êm ấm mà vin dựa. Để đến khi mình nhận ra thì tuổi trẻ đã trôi qua mất rồi còn đâu.

\r\n

Nhưng trời vẫn xanh, và chúng ta vẫn sống với tấm lòng thanh thản

\r\n

Phải không? Có bao nhiêu giông bão thì gió cũng xua mây và trời vẫn xanh tươi biết mấy. Vậy nên, chúng ta chỉ đau, chỉ khóc, chỉ yếu đuối một ngày rồi ngày mai phải tự hứa rằng phải sống tốt hơn, ít nhất là phải tốt hơn những người từng làm mình đau đớn.

\r\n

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son cho đời mình hồng thêm chút nữa. Đấy, chỉ duy nhất con người trong gương là đồng hành cùng mình mãi mãi. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được giày xéo tim mình, đừng tự mình dày vò mình thêm lần nữa.

\r\n

Sắm vài bộ quần áo đẹp, mua cho mình đôi giày thật thoải mái. Rồi chúng ta sẽ tự tin đi đến bất cứ nơi nào mình muốn. Cứ yêu đi, nhưng đừng yêu hết bằng những gì mình có. Hãy cứ tin, nhưng xin giữ lại niềm tin cuối cùng cho chính mình. Để dẫu có trăm ngàn lần tan nát thì mình vẫn còn can đảm mà đi tiếp. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

\r\n

Quỵ lụy một lần thôi

\r\n

Yếu đuối một lần thôi

\r\n

Là đủ…

\r\n

Rồi ngày mai trời sẽ sáng

\r\n

Rồi lòng mình sẽ bình an

\r\n

Rồi những năm tháng đi qua sẽ dần phai nhạt

\r\n

Rồi những mất mát dằn vặt sẽ học cách ngủ quên trong hồi ức

\r\n

Có sao đâu, nước mắt sinh ra vốn để cuốn trôi những đau thương quá nặng nề. Vậy sao chúng ta cứ tàn nhẫn với bản thân, sao cứ bắt mình phải cắn răng gồng gánh hết chua cay? Một ngày thôi, khóc xong rồi thì tự mình lau khô mặt, tự đứng dậy vươn vai và kiêu hãnh như thái dương chói lọi ở trên đầu. Và rồi hãy tin, giữa trăm ngàn người bước qua nhau thì đâu đó vẫn có người ở lại và giúp mình hong khô những hao gầy ngày cũ.

\r\n

Đan ThanhTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh MOTH ART

Giới thiệu về tác giả:

An Lan Chi

"Tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó"

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...