Xin đừng xát muối trái tim em!

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnXin đừng xát muối trái tim em!
02:20:53 14/10/2016

Girly.vn -

Anh có hiểu được cảm giác mỗi đêm về, một cô gái mỏng manh nhỏ bé, phải nén từng tiếng nấc trong căn phòng lạnh lẽo

\r\n

Xin đừng xát muối trái tim em!

\r\n

\r\n

Tiếng mưa vẫn đang rả rích ngoài kia, mưa không rơi nhiều, đủ âm vang đến lòng người những giọt buồn lạnh lòng đến tái tê. Cũng đã nhiều lần lắm chứ, mưa cũng rả rích như vậy, như tiếng cưới khúc khích của tháng ngày nồng say. Mà đến hôm nay, mưa cũng rơi như vậy đấy, mà nghe sao như tiếng khóc thầm xót xa sâu trong trái tim buốt lạnh…

\r\n

 

\r\n

Lòng người, phải chăng là thứ mau thay đổi nhất. Mà tình yêu phải chăng cũng là thứ khó lâu bền nhất. Để tàn nhẫn lấy đi của bao người những tươi vui và hồn nhiên. Tự hỏi cớ sao người ta vẫn cứ tự nguyện dâng trao cả một đời thanh xuân cho tình yêu mau phai ấy. Để sau này sống những tháng năm với sự già cỗi của tâm hồn?

\r\n

 

\r\n

Anh có biết không, em đã trải qua những mối tình trước đó. Những tháng năm nhiệt huyết của tuổi trẻ, những cuộc hò hẹn ngọt ngào đầy thương yêu. Anh cũng biết đấy, con gái vẫn thường yếu lòng và mù quáng trước người mà họ thương, nên những thiệt thòi nhận lại là điều không tránh khỏi. Nên nếu có thương em, hãy biết cảm thông và nâng niu em một chút, để ít ra mai này, khi không còn anh bên cạnh em cũng không hối tiếc vì những điều mình nhận được.

\r\n

 

\r\n

Những ngày mưa của nhiều năm trước, có khoảnh khắc tim em hạnh phúc đến nghẹn ngào, rồi vài những năm sau đó, em cũng đã đau đớn đến quặng lòng khi vùi mình trong những đêm mưa rả rích, khóc đến mệt rã rời vì những vấn vương của mối tình không vẹn tròn. Những tháng ngày trước đó, em đã có được niềm tin lớn lao, đủ để dâng trao tất cả cho một tình yêu thời son trẻ. Để những tháng ngày sau, em lại một mình gắng gượng trong nỗi đau tan vỡ của lòng tin vốn đã được em xây dựng thật tươi đẹp. Mà những mảnh vỡ ấy, đến mãi bây giờ, mọi ngày em vẫn còn lượm nhặt để hàn gắn cho những vết thương vốn đã sâu không thể tả được! Người ta, hay tất cả những người con trai khác, có quá tàn nhẫn với những trái tim non nớt như em không?

\r\n

 

\r\n

Những năm tháng của thanh xuân ấy, rung động đầu đời chạy đến nhẹ nhàng và cũng dễ dàng khơi dậy bao cảm xúc yêu thương. Như những mầm non hớn hở vươn mình lên đón nắng mưa của cuộc đời. Lạc quan và mơ mộng về những tháng ngày về sau hạnh phúc mĩ mãn. Ôi! những điều ngây dại ấy, đẹp thật đấy, dù có vướng phải một kết cục không đẹp cho lắm. Nhưng đó cũng là những tháng năm đáng nhớ của đời người. Để rồi, em của những ngày sau này, không như mầm non háo hức nữa mà lại muốn thu mình vào trong vỏ bọc thật cứng cỏi, sợ nắng, sợ gió mưa, sợ những tổn thương tiếp đến. Nên sợ cả yêu thương….

\r\n

 

\r\n

Thật ra, chẳng có cô gái nào không muốn được yêu thương cả. Nhưng trải qua một hoặc nhiều cuộc tình không trọn vẹn, bằng lý do này hoặc lý do khác, họ cảm thấy sợ phải đối mặt với những nỗi đau mất mát, nỗi đau của sự đỗ vỡ, của sự chia ly. Họ sợ phải nếm lại cảm giác đớn đau mà trái tim phải quặng thắt từng cơn trong những đêm cô đơn đến lạ thường. Nên em, chẳng dám liều lĩnh dấng thân mình vào con đường may rủi… Chỉ muốn bao bọc bằng vỏ bọc an toàn để tìm lại bình yên sau những cuộc tình giông bão. Anh có thấu được điều đó không?

\r\n

 

\r\n

Em có thể đã quá khắt khe trong những lỗi lầm anh mắc phải, nhưng điều ấy cũng chỉ để bảo vệ em khỏi những tổn thương sau này. Vì em sợ rằng, những điều quá dễ dàng người ta thường chẳng trân trọng. Hay em đã đôi lần nghi ngờ anh quá đáng, là bởi vì trong trái tim em vẫn còn những vết xướt của những lần niềm tin tan vỡ, nên thấy những điều thủy chung hay lăng nhăng chẳng khác nào như người đang bị thương sợ ai đó cầm dao cứa thêm vào vết thương của mình. Đau, rất rất đau anh ơi!

\r\n

 

\r\n

Anh cũng không phải là chính em, làm sao thấu hiểu những cảm giác khi em quay lưng ra đi vứt bỏ lại một người em từng xem là cả thế giới. Cứ như là vạn mũi kim đang đâm vào đôi bàn chân nhỏ bé, và trái tim cứ kêu gào đến tội nghiệp. Bởi vì những tin tưởng, không hoài nghi bỗng chốc trở thành hai từ phản bội.

\r\n

Xin đừng xát muối trái tim em!

\r\n

 

\r\n

Anh có hiểu được cảm giác mỗi đêm về, một cô gái mỏng manh nhỏ bé, phải nén từng tiếng nấc trong căn phòng lạnh lẽo. Cô đơn đến tận cùng, đau đớn và tuyệt vọng vẫn cứ thế chất chồng lên nhau, đè bẹp trái tim em đến mức nghẹt thở. Nước mắt có lẽ không diễn tả được nỗi đau!

\r\n

 

\r\n

Em lại sợ lắm, những đợi chờ, những hy vọng, nó manh manh lắm, như chiếc lá khô yếu ớt, gió khẽ lướt qua, lá rơi xuống và lìa cành. Nhanh thôi, mọi thứ đều chấm dứt. Những mơ mộng, những hứa hẹn, những lời yêu thương hay những vui tươi, tuổi trẻ bỗng chốc cũng sẽ mất thôi, tan biến như không còn cách nào để níu lại. Nỗi buồn không phải da diết, mà nỗi nhớ, niềm hy vọng, nỗi đau xen lẫn nhau mà òa vỡ. Còn gì đâu ngoài nụ cười ngượng ngạo mỗi ngày để che lấp những trống vắng, đớn đau sâu trong lòng ấy.

\r\n

 

\r\n

Rồi người mới đến, họ hứa hẹn, họ thương yêu. Họ bảo rằng sẽ giúp em chữa lành những vết thương trong quá khứ. Em còn lại gì để đem ra tin tưởng và trao thêm một lần yêu thương về nơi chưa biết tương lai. Em lấy gì để vỗ về mình đừng sợ hãi và hãy can đảm thêm một lần nữa. Lấy tất cả những gì còn lại trong con người đã cạn kiệt mọi niềm tin yêu, như một cây hoa khô hạn, đợi chờ cơn mưa đến để mạnh mẽ nở ra một bông hoa cuối cùng, liệu có được hay không?

\r\n

 

\r\n

Khi trong em còn quá nhiều nỗi lo sợ như vậy. Khi niềm tin dường như chỉ còn là số không. Khi những cảm xúc yêu thương cũng không còn mãnh liệt. Khi em e dè bước ra khỏi vỏ bọc cứng cỏi. Anh có đủ mạnh mẽ để ôm em vào lòng, che chở, bảo vệ em khỏi những nỗi đau của cuộc sống vốn tàn nhẫn. Anh có sẵn lòng, nắm tay em đi qua những đoạn đường không bằng phẳng, để rồi sưởi ấm lại những nguội lạnh trong trái tim em? Khi em chẳng cần điều gì cao vời cả, chỉ cần mãi bên em thì khi cả hai cùng nhau ăn một bát cháo trắng em cũng sẽ chẳng than vãn gì. Chỉ cần mãi nắm tay em, thì cho dù trong đêm lạnh, không đủ chăn để sưởi ấm em vẫn có thể mỉm cười ấm áp trong lòng anh. Anh ơi, những giàu sang đủ đầy vật chất, em chẳng cần anh mang đến đây, chỉ cần anh đủ kiên nhẫn để làm vết thương trong em lành lại, để em mở lòng đón anh về yêu thương như những tháng ngày em chưa mất mát điều gì, vậy là đủ lắm với em… Chỉ xin anh, đừng vô tâm bỏ quên em trong những cuộc vui không tàn, đừng vì những cám dỗ ngoài kia mà đặt sau lưng em những mối tình vụng trộm. Cũng đừng nhen nhóm trong em một chút gì tương tự như những điều em từng đớn đau trong quá khứ, bởi vì như vậy, cũng giống như anh đang xát muối vào một vết thương đang rỉ máu. Xin anh đừng xát muối trái tim em.

\r\n

\r\n

Thanh Tuyen VoTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Bục Nguyễn – Group Blend & Retouch

Giới thiệu về tác giả:

Thanh Tuyen Vo

Cuộc sống là những đoạn đường không bằng phẳng

Trang trước

Mùa hoa sưa

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...