Vợ và người yêu, một con người, hai màu sắc

Tâm sựTản Mạn SốngVợ và người yêu, một con người, hai màu sắc
11:22:16 09/03/2016

Girly.vn -

Cuộc sống vốn chỉ như 1 cái lật trang, cuốn sách cuộc đời thì mỏng. Sao cứ phải chờ ngày mai mới hạnh phúc?…

Hôm qua đi gặp lại bạn cũ, vô tình lão thốt lên câu bảo “Giờ đùa thế thôi, tranh thủ mà ghê gớm, sau lấy về rồi không nói với nhau được mấy câu đâu”. Mình cười như được mùa.\r\n\r\nVài năm sau, cũng lấy chồng thật. Sáng bật dậy, ôi thôi nhìn đồng hồ 9h mà giật mình thon thót, quay sang chồng vẫn ngủ mới nhớ ra là cuối tuần. Giật mình vì điều gì: nhà chưa dọn, chợ chưa đi, quần áo chưa giặt… mà cơ bản nhất là bữa sáng cho chồng.\r\n\r\nVợ và người yêu, một con người, hai màu sắc\r\n\r\nMắt nhắm mắt mở, đụng phải tập ảnh đầu giường.Vẫn là 2 đứa, bên nhau cả chặng đường dài, ai cũng già đi mà nụ cười lại có vơi đi vài phần. Là mình đây sao, make up nhẹ nhàng mà dễ mến, quần áo không hàng hiệu lắm đâu nhưng chỉnh chu, điệu đà. Còn bây giờ…vội nhìn chồng mà thương anh, thương mình!\r\n\r\nVài năm trước, 1 thân 1 mình giữa thành phố xa lạ. Gặp được anh là 1 niềm hạnh phúc. Vài năm trước, vẫn là cô nàng độc thân và đôi phần quyến rũ. Sáng dậy là một mớ suy nghĩ hôm nay dùng son gì, mặc bộ nào cho hợp. Cuối tuần lại mò lên mạng cập nhật bao món ăn ngon, ừ thì cả tuần mới gặp anh 1 lần phải cẩn thận chứ. Vài năm trước, 1 cô gái có thể luộm thuộm khi ở nhà mhưng luôn điệu đà và thơm tho khi gặp anh.\r\n\r\nLấy nhau vài năm vẫn là mình là anh, vẫn cô gái ưa chải chuốt? Nhưng nếp xưa đâu rồi. Vài năm sau, thời gian gặp nhau không còn tính bằng tuần bằng tháng, vài năm những bữa cơm em nấu đã không còn vị mới, vài năm mùi nước hoa trên người em đã thay bằng mùi dầu mỡ, xà phòng….và sẽ thêm mùi bỉm sữa cho con. Vài năm và vài năm sau nữa, anh có còn yêu em như thưở ban đầu ?\r\n\r\nCái câu hỏi ngớ ngẩn mà em vẫn tò mò mỗi phút nhưng lại chẳng bao giờ dám hỏi. Ừ thì anh sẽ trả lời sao nhỉ ? Tất nhiên là có rồi vì em là vợ anh ! Câu nói này cả trong mơ em cũng muốn. Chỉ có cô gái ngốc thì mới không khao khát mình xinh đẹp, mình được yêu thương. Và vợ anh thì không hề ngốc chút nào .\r\n\r\nNhưng cuộc sống đâu cứ màu hồng như em vẫn thích. Em đã là con của ba mẹ, là bạn, là người yêu và giờ em là vợ của anh, chính em biết rằng nó khác nhau nhiều lắm…\r\n\r\nVợ và người yêu, một con người, hai màu sắc\r\n\r\nEm có thể cứ là mình thời còn son trẻ, có thể ngủ sớm mỗi tối rồi lười biếng mà co ro trong chăn mỗi buổi sáng, sau đó thì lật đật ngồi vào bàn trang điểm mà vẫn gật gù. Có thể cho bữa sáng thành bữa trưa và bữa trưa là bất cứ khi nào em đói. Em có thể vì lo giữ dáng mà không nấu cơm, vừa đẹp vừa tiết kiệm tiền mua thêm quần áo. Có thể mặc kệ căn nhà vẫn bừa bộn để phóng xe lượn lờ dạo phố… có thể và có thể không anh!\r\n\r\nTất nhiên là không rồi, vì chính lương tâm em nói thế!\r\n\r\nEm vẫn còn trẻ, nhưng em cũng sẽ là mẹ của các con anh. Em không thể chỉ là sống cho riêng mình. Em phải bỏ ra rồi, cái vỏ bọc yêu thương của ba mẹ để khoác lên mình tấm áo chăm lo.\r\n\r\nNgày mình lấy nhau, em đã hoang mang nhiều lắm. Mọi thứ đảo lộn và vị trí của em nay đã khác. Em bàng hoàng với cả việc làm quen với cái khái niệm ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương mà chính em vẫn bông đùa… lúc ấy sao em thấy mẹ chúng ta phi thường đến vậy. Những công việc không tên, những tính toán, lo toan; những áp lực vô hình mà em chưa từng biết đến. Cả những thỏi son em thích, cũng chỉ dùng tạm cho kịp giờ…\r\n\r\nAnh có cảm thấy em đang kể lể không. Chỉ là em mong anh có thể hiểu phần nào. Chúng ta đã dành cho nhau trọn vẹn 1 tình yêu thời son trẻ, những gì tươi đẹp nhất. Thời khắc này, không phải mình không yêu, mà chỉ là chúng ta yêu nhau bằng 1 cách khác: Chúng ta yêu gia đình.\r\n\r\nVợ và người yêu, một con người, hai màu sắc\r\n\r\nVì yêu anh, em sẽ không ghen tỵ với bao cô gái còn độc thân ngoài kia. Chỉ cần anh bên em mỗi ngày, khi em xấu xí, em mỏi mệt. Khi em quên mất chính mình. Em không bắt anh giúp em làm gì cả. Chỉ cần anh yêu thương em thôi thì đã đủ rồi. Anh cho em yêu thương, em sẽ cho anh một mái nhà hoàn hảo. Anh thấy không, nhà vẫn gọn gàng, quần áo thơm tho và cơm đã sẵn sàng. Chỉ là cô gái này, vợ anh: Đầu tóc chưa kịp chải, quần áo vẫn lôi thôi… thật buồn cười !\r\n\r\nLúc này đây, chúng ta đang sống với nhau vì điều gì anh nhỉ, em không còn đẹp trong mắt anh. Rồi em sẽ có những nếp nhăn và rất nhiều cái xấu. Em có gì sau dòng chảy thời gian, một trái tim biết yêu thương trọn vẹn. Hạnh phúc với anh là điều gì em không biết ? Còn với em, thời khắc này. Nằm đây bên cạnh anh. Ngắm nhìn anh say sưa trong giấc ngủ, em biết rằng: Hạnh phúc với em chỉ đơn giản là anh !\r\n\r\nCuộc sống vốn chỉ như 1 cái lật trang, cuốn sách cuộc đời thì mỏng. Sao cứ phải chờ ngày mai mới hạnh phúc? Em bỗng có một  ý tưởng rất hay: Em lại là em của son trẻ, bữa sáng bữa trưa cứ để mai rồi tính. Anh lại giúp đỡ em rồi dành thời gian đi dạo phố…\r\n\r\nHôm nay em lại muốn làm người yêu anh…\r\n

Đặng Hoài LýTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Jane Ha, Thắng Hoàng

\r\n 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...