Về nhà với mẹ.. - Girly.vn

Về nhà với mẹ..

Tâm sựGia ĐìnhVề nhà với mẹ..
03:13:19 05/04/2018

Girly.vn -

Mẹ của chúng ta ấy mà, đã giành hết tuổi xuân để nuôi dạy con cái, đến khi chúng ta lớn lên mẹ cũng vẫn không quên dõi theo chúng ta mỗi bước chân, luôn là chỗ dựa vững chãi nhất để ta dựa vào lúc mệt mỏi, luôn là nơi bình yên nhất ôm lấy chúng ta khi đớn đau. Mẹ ấy mà, đã dùng cả cuộc đời để yêu thương chúng ta..

Hôm nay mẹ gọi tôi về nhà sau bao ngày lang thang ngoài đường đời xuôi ngược. Và thế là tôi mang cái thân xác héo khô, cái linh hồn thương tổn và một trái tim chằng chịt vết thương về nhà với mẹ.

Mẹ chẳng bảo về nhà làm gì hay có chuyện gì quan trọng chỉ bảo rằng về nhà mẹ muốn gặp con mà thôi. Nhưng tôi hiểu mẹ đã biết đứa con gái của mẹ đã sắp không chống chịu nổi hết những sóng gió ngoài kia rồi, mẹ biết con gái của mẹ đang chịu những tổn thương mà chẳng thể cùng ai giải bày được, mẹ biết đứa con gái của mẹ lúc này cần có người chở che và an ủi. Mẹ của chúng ta ấy mẹ, luôn như vậy, luôn biết hết, thấy hết, hiểu hết những điều chúng ta làm, chúng ta chịu nhưng chưa bao giờ nói ra chỉ âm thầm lặng lẽ cạnh bên, lúc thật sự cần mẹ sẽ xuất hiện.

Tôi về nhà, thấy vài sợi tóc bạc lất phất trên mái đầu của mẹ, bấy giờ tôi mới nhận ra mẹ đã già thật rồi nhưng tôi thì lại chẳng lớn được bao nhiêu, cứ luôn làm mẹ phải lo lắng, phải bận lòng. Từ khi biết tự lập, tôi không hay về nhà cũng chẳng hay gặp mẹ, chỉ toàn rong ruổi nay đây mai đó với những mớ công việc hỗn độn. Nhưng thời gian của mẹ dường như chỉ để dõi theo tôi, mỗi ngày vẫn đều đặn gọi điện dặn dò chuyện ăn uống, nghỉ ngơi. Vậy mà mỗi lần nói chuyện với mẹ tôi cũng không hỏi han được mẹ dâm ba câu, chỉ toàn dạ thưa rồi tắt máy. Tôi nhận ra mình chẳng còn như lúc nhỏ nữa, cứ luyên thuyên bên tai mẹ suốt ngày hết chuyện này đến chuyện khác. Nhưng tôi trong mắt mẹ thì mãi vẫn là một đứa trẻ hoài chẳng chịu lớn, mẹ luôn là người sẵn sàng để lắng nghe tôi mọi lúc.

Hôm nay tôi về, mẹ vẫn là ở trong căn bếp nhỏ lui cui nấu vài ba món mà tôi thích, bao nhiêu năm rồi mùi vị mẹ nấu vẫn ngọt ngào như thế, bao nhiêu năm rồi mẹ vẫn còn nhớ tôi thích ăn gì, không ăn được gì dù đã từ rất lâu tôi không về nhà ăn cơm. Cả một ngày tôi quấn quýt bên mẹ, mẹ kể cho tôi biết bao nhiêu là chuyện vui, chuyện hạnh phúc ở nhà, nhưng mẹ lại chưa một lần hỏi đến cuộc sống bên ngoài của tôi có khó khăn không, có vất vả không. Chẳng phải vì mẹ không quan tâm đâu mà là mẹ đã thừa biết hết rồi, cần gì phải hỏi để tôi thêm bận lòng nữa.

Rồi mẹ lại kể về những ngày tôi còn nhỏ, lúc mới bắt đầu tập nói, tập đi mẹ đã cực nhọc nhưng cũng đã hạnh phúc biết bao. Rồi đến khi tôi lớn lên chút nữa thì cứ quấn lấy mẹ cả ngày, chí chóe bên tai như một con chim chích. Rồi đến khi tôi đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh để rời xa vòng tay của mẹ thì lại đi chẳng chịu về nữa. Mẹ bảo thà rằng tôi cứ bé hoài như thế để mẹ chở che, để mẹ bảo bọc, cứ ở bên mẹ suốt ngày nhưng lại không tổn thương. Mẹ bảo rằng thà rằng tôi cứ như lúc bé nói hết những điều mình nghĩ trong lòng còn hơn bây giờ một mình chịu đựng. Tôi thấy trong mắt mẹ là cả một trời yêu thương và đau lòng. Nước mắt chực trào và tim bắt đầu nhức nhối.

Và rồi theo nước mắt những đớn đau mà tôi chịu, những nhọc nhằn mà tôi mang tôi đều đã nói với mẹ. Mẹ luôn nói với tôi rằng khi có những chuyện không thể nói được với ai, không thể khóc với ai thì hãy về nhà nói với mẹ, dù có lúc mẹ không làm được điều gì nhưng mẹ sẽ luôn lắng nghe, mẹ sẽ luôn dỗ dành, mẹ sẽ luôn cạnh bên cùng vượt qua. Nên khó khăn hãy về nhà với mẹ.

Mẹ của chúng ta ấy mà, đã giành hết tuổi xuân để nuôi dạy con cái, đến khi chúng ta lớn lên mẹ cũng vẫn không quên dõi theo chúng ta mỗi bước chân, luôn là chỗ dựa vững chãi nhất để ta dựa vào lúc mệt mỏi, luôn là nơi bình yên nhất ôm lấy chúng ta khi đớn đau. Mẹ ấy mà, đã dùng cả cuộc đời để yêu thương chúng ta.

Cao Quyên Vĩ – Theo Girly

Ảnh sưu tầm

 

Giới thiệu về tác giả:

Vĩ Hạ

Em không đẹp nhất nhưng em là duy nhất.

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...