Về cùng mùa xuân - Girly.vn

Về cùng mùa xuân

Tâm sựTản Mạn SốngVề cùng mùa xuân
02:37:53 12/02/2018

Girly.vn -

Trong kí ức của tôi, xuân thơm lắm mùi khói trầm hương ba mươi ông vẫn đốt nơi bàn thờ gia tiên, lễ cúng tất niên tươm tất các món, tiếng ông thầm thì khấn vái mời “ông bà” về dùng lễ và xin sự phù hộ cho gia đạo ấm êm, thành công như ý. Thế rồi, ông mất, nơi bàn thờ mãi vắng tiếng ông năm nào, những thân quen vốn đã in hằn, nhà lại trống hơn khi thiếu đi một người, bà lại thay ông cầu cho con cháu một xuân nữa an yên, mỹ mãn. Trong những làn khói hương phơ phất, vị tết vẫn vậy, chỉ có điều pha thêm một chút thương nhớ của cháu con.

Về cùng mùa xuân

Xuân, có lẽ với tôi chẳng phải bắt đầu từ vài cánh én liệng chiều mà trong lòng dâng đầy nỗi nhớ quê hương, có lẽ chẳng bằng vài nụ cúc non còn ém mình trong lưới bọc mà nôn nao niềm vui tết. Xuân với tôi chỉ là một chiều mùa đông, bấc thổi, cô đơn giữa lòng thành phố lấp lánh ánh đèn, nhìn từng dòng xe xuôi ngược, chở đầy những con người mang niềm đoàn viên hân hoan, ánh mắt khắc khoải mong chờ phút giây đoàn tụ. Là buổi sớm mai đưa tay đặt lên trái tim da diết nỗi nhớ nhà, khao khát niềm vui sum họp, là gác lại mọi bộn bề công việc, là vài chiếc vali lỉnh kỉnh, là từ giã nơi xa xứ, là nhớ cái bữa cơm chiều ba mươi ấm áp, tiếng pháo giao thừa nổ vang bên tiếng rộn rã ngày gia đình đoàn viên.

Những kẻ xa quê, hành trang cuối năm chẳng gì nhiều bằng nỗi nhớ nhà, bởi sau những ngày giá rét, đâu chỉ nắng vàng mới khiến trái tim con người ta ấm nóng. Ba trăm sáu mươi lăm ngày sắp khép lại, một vòng tuần hoàn mới sắp bắt đầu, đông nhẹ nhàng làm rét trước khi xuân về thay thế. Chắc bởi lẽ ấy mà những ngày cuối năm thế này, con người ta lại càng trân trọng đông hơn thế, vì đấy mới là những ngày xuân ở trong lòng, mới nghe được trái tim này hồ hởi thương nhớ cố hương đến thế nào, vì đấy mới là những ngày, con người ta chuyên chở được những tình cảm sâu kín. Yêu xuân, hẳn ai cũng yêu đông, nhỉ?

Xuân của tôi bắt đầu bằng một buổi sớm, mở mắt ra là tiếng bình yên thôn dã, cây mai trước nhà he hé vài búp tươi xinh, mấy luống hoa cha trồng vươn nụ, thoang thoảng mùi hương mấy món mẹ nấu tết, thứ mà ở nơi tha hương con người ta chỉ được mong mỗi năm một lần. Hai mươi mây mùa tết trôi một cách chóng vánh, mỗi mùa lại càng thấy thân thương những ảnh hình quen thuộc, mến yêu. Tết, với những người như tôi, vẫn không gì lớn lao bằng đoàn viên, bởi chẳng quà nào bằng gia đình sum họp, tết nào vui bằng được tết đoàn viên. Ấy là lúc ta trân quý những bậc sinh thành, cùng ngồi lại với nhau sau ngày dài tháng rộng, chia sớt những bộn bề, cùng nhau đón cái xuân an lành, hạnh phúc. Vì tết nhà, vẫn là tết nhất mà!

Về cùng mùa xuân

Xuân của tôi, nắng vàng sẽ trải dài trên thềm đá rong rêu, mai sẽ nở rộ trước khoảng không sân vắng, én sẽ chao liệng trong gió xuân đượm nồng hương sắc đất trời, và lòng người sẽ an yên, háo hức khi tiễn mùa cũ, đón thêm cái tết an khang cùng người thân. Trong những ngày đất trời sắp sang xuân, đường quen hoa bung sắc thắm, con ngõ nhỏ quanh co vàng ươm màu cúc, mấy câu đối đỏ sáng rực một khoảng chợ quê, vài ánh đèn neon bập bùng chớp nháy, và vài người nắm tay nhau, thanh bình, yêu nhau sau chuỗi ngày xa vắng.

Tết cổ truyền ngày nay chẳng còn mấy nồi bánh tét sôi sùng sục, bốc hơi thơm mùi lá, chẳng còn mấy sàn đủ các lát đu đủ, cà rốt, củ cải,… thái nhỏ phơi khô làm dưa món, chẳng còn mấy hình ảnh mẹ ngồi làm mứt, bà đóng bánh in,… công nghiệp phát triển đã lấy đi của tôi quá nhiều hoài niệm tết xưa đẹp đẽ, lấy đi những nồi bánh sôi sùng sùng sục trong tâm trí, lấy đi dáng mẹ và các chị ngồi thái đu đủ, cà rốt,…lấy đi dáng nội tỉ mỉ đóng chiếc bánh in trắng ngần,…và nhiều thứ khác nữa.

Trong kí ức của tôi, xuân thơm lắm mùi khói trầm hương ba mươi ông vẫn đốt nơi bàn thờ gia tiên, lễ cúng tất niên tươm tất các món, tiếng ông thầm thì khấn vái mời “ông bà” về dùng lễ và xin sự phù hộ cho gia đạo ấm êm, thành công như ý. Thế rồi, ông mất, nơi bàn thờ mãi vắng tiếng ông năm nào, những thân quen vốn đã in hằn, nhà lại trống hơn khi thiếu đi một người, bà lại thay ông cầu cho con cháu một xuân nữa an yên, mỹ mãn. Trong những làn khói hương phơ phất, vị tết vẫn vậy, chỉ có điều pha thêm một chút thương nhớ của cháu con.

Tôi thương xuân lắm, chẳng mặn nồng sâu sắc như Xuân Diệu, cũng không hời hợt, bình thường, qua loa. Tôi thương xuân là bởi xuân cho tôi cái cảm giác được nhớ nhà và trân trọng những giây phút đoàn viên. Xuân cho tôi một chuyến xe dài chất đầy khắc khoải, mong ngóng. Xuân cho tôi được trẻ lại mà hòa trái tim vào ngày đất trời chuyển độ. Xuân cho tôi thấy lại những hình ảnh thân thuộc thời thơ bé, những nét văn hóa độc đáo của tết Việt, thấy lại những ngày mùa đông cô độc ngóng trông mùa én liệng, thấy lại mình của thời nào đó, đã qua, để thấy mình trưởng thành và biết yêu hơn một chút yêu ngày trước.

Về thôi, những ai còn xa xứ, về để thấy chẳng tết nào bằng tết đoàn viên!

Nguyễn BùiTheo Girly.vn

Ảnh Sưu tầm

Giới thiệu về tác giả:

Nguyễn Bùi

--- Sinh ra từ xứ Nẫu ---

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...