Tình khờ

11:48:52 01/09/2016

Girly.vn -

Tình đơn với tớ nó đẹp quá đỗi, nó dại khờ, nó trong sáng vô cùng. Nhưng nếu cứ đeo bám mãi nó thì con người ta không ai có thể lớn và thành người, ai trưởng thành, già đi, ai chín chắn, cứng cỏi cũng đã phải chịu đựng bước qua bao chông chênh của nhịp sống ngột ngạt này. Tớ bây giờ cũng vậy, chẳng buồn khóc một mình vì nhớ cậu, chẳng buồn thở than về những mệt mỏi vốn dĩ là của riêng mình.

Tình khờ

\r\n

“Con bé nghe đâu đó tiếng gọi, quay người bất giác đã nhìn thấy cậu.

\r\n

Tớ biết tình cảm N dành cho T, T cũng đã từng đơn phương một người và người ấy…đã không hề hay biết điều gì. T…sợ một ai đó cũng sẽ bị tổn thương như chính mình. Vì thế nên…”

\r\n

Reng reng…Tiếng chuông báo thức xoay vòng tớ choàng tỉnh trong giãy giụa. Mặt gối thấm đẫm cả những vệt nước chảy dài. Giọng nói của cậu vọng vào trong mơ đánh thức cả giấc ngủ yên bình của tớ. Đêm nay tớ đã gặp ác mộng phải không?.

\r\n

Tiếng bão lòng đang cuộn mình, đong đầy cùng gió xuyện tạc lớp màn sương quánh đặc rồi xòa vào mặt đất rửa trôi đi tất thảy lớp lá khô cằn như chính nơi tâm hồn tớ vậy. Mưa chợt gào thét về đêm. Hôm nay…tớ lại nhớ cậu, quay quắc với nỗi nhớ tớ biết rằng con tim mình đang đau. Tớ không ngủ được T à… Bầu trời thu mình ôm trọn cả vạn vật vào lòng nhưng sao với tớ nó không hề ấm áp chút nào cả, lạnh và chỉ lạnh. Kí túc xá về khuya thật đáng sợ, trầm tư, tĩnh mịch, mặc con người ta với những cô quạnh, trống vắng, mặc con người ta với những choạng vạng còn vươn vải, sót lại sau ánh bình minh nhạt nhòa… Tớ chẳng biết mình đã lặng cùng mưa từ bao giờ nữa, chập choạng trời đã ngã màu về đêm nhanh như thế. Đêm và cơn mưa hữu ý gặp nhau vô tình kéo đến bủa vây lấy sự thương tổn, những thổn thức của bao người và trong đó có cả tớ. T à…tớ đang tự hỏi bây giờ cậu đang làm gì…có đang…à mà thôi vậy. Hãy cứ để mình tớ được nghĩ về cậu đi nhé. Mối tình chỉ của riêng tớ…Một mối tình bỏ ngõ…

\r\n

Tự hỏi với cậu 7 năm đã là quá dài chưa nhỉ? đã là quá dài phí hoài cho một mối tình đơn lẻ…Tình yêu vốn là thứ ngôn ngữ khó bảo, càng khó hơn khi chủ nhân của nó chính là con tim – một vật bất tín, chẳng biết nghe lời người mang nó trong lòng ngực rồi mặc sức nó lại làm họ đau, nghẹt đến khó thở, để lại vết cắt xoáy sâu, chẳng lành, cứ lở loét và lở loét…Nhưng chẳng ai dám mang nó ra để tra hỏi và vạch tội cả bởi ai sai mà phải chịu tội, bởi ai sai mà phải kết án bao nhiêu năm giam giữ.

\r\n

Yêu cậu ròng rã nấy nhiêu thì giờ ấy tớ đã phải tự mình xoay xở với nỗi nhớ, miên man gọi cậu trong giấc mơ…Những lúc chơi vơi giá mà được ở cạnh cậu…tớ đã từng nghĩ vậy đó.

\r\n

Tình khờ

\r\n

Tớ chỉ còn một năm nữa sẽ phải tự mình trải đời, học cách chắp vá tương lại của bản thân và sẽ lắm điều tự mình vươn lên… Sẽ chẳng còn thời gian để cho phép lý trí tìm đến những mộng mơ điên rồ nào nữa. Hôm nay, hãy để tớ được thật sự ngõ lời cùng cậu có được không?

\r\n

T…tớ chưa bao giờ có ý định sẽ mang cảm xúc của mình bộc bạch cùng cậu và có lẽ rằng sẽ không bao giờ tớ làm điều đó…Tình đơn với tớ nó đẹp quá đỗi, nó dại khờ, nó trong sáng vô cùng. Nhưng nếu cứ đeo bám mãi nó thì con người ta không ai có thể lớn và thành người, ai trưởng thành, già đi, ai chín chắn, cứng cỏi cũng đã phải chịu đựng bước qua bao chông chênh của nhịp sống ngột ngạt này. Tớ bây giờ cũng vậy, chẳng buồn khóc một mình vì nhớ cậu, chẳng buồn thở than về những mệt mỏi vốn dĩ là của riêng mình.

\r\n

Chắc sẽ phải cần rất nhiều tiếng gõ nhịp kim đồng hồ khẽ trôi để mối tình của tớ được ngủ yên trong tiềm thức, được tĩnh lặng và lãng quên mãi mãi. Nhưng kể từ hôm nay, chỉ hôm nay thôi tớ chỉ cho phép mình không nghe lời lý trí một lần để được sống trọn vẹn với những xúc cảm một thời mãi ôm hoài, giữ hoài một màu tinh khôi của mối tình đơn cũ kỹ…

\r\n

Thu về nhẹ tênh, như cách mà chiếc lá cuối cùng còn sót lại trên cây đong đưa mãi trước không trung rồi yên ả đặt mình trên thềm cỏ vàng óng ánh…Như tán cây cơm nguội đang độ thay áo mới và mối tình của tớ cũng vì thế mà rơi rớt theo, Tớ sẽ trút bỏ tất cả những cũ kỹ, muộn phiền, dẹp qua một những tất bật, bon chen để tìm chút an nhiên tươi mát trong tâm hồn.

\r\n

Tạm biệt cậu, tạm biệt mối tình khờ vụng dại, về sau nếu chúng ta lại một lần nữa như chạm nhau tớ sẽ chào cậu như những người bạn tớ chỉ là quen biết, và lúc ấy có lẽ tớ đã có thể cười thật đẹp mà không váy bẩn lên nó những rung động đầu đời của một cô gái đã từng đơn phương cậu.

\r\n

Buông mình theo hạt mưa tí tách, nhìn ra ban công đang nhuộm màu sẫm tối bởi đêm khuya tráng lệ, đặt vào tai một thứ thanh âm lạ “Một trái tim bên lề rất đau, vì biết anh chẳng cần biết đau vì tim em đã trot trao ai rồi” tớ đã không còn thấy lạc lõng nữa rồi bởi kể từ giờ đây tớ thật sự sẽ quên cậu.

\r\n

Hồ Thị Mỹ NhungTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh PiuPiu

Giới thiệu về tác giả:

nhung

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...