Thầy tôi…

02:07:29 24/11/2016

Girly.vn -

Thầy tôi, người thầy của năm tháng\r\nThời gian trôi qua thầy vẫn vậy\r\nVẫn nụ cười chan hòa ánh nắng\r\nVẫn ánh mắt chan chứa yêu thương\r\nMỗi năm, tóc thầy thêm một lần ngả màu đục.\r\nMỗi mùa, lòng thầy nặng một nỗi suy tư.

Thầy tôi...

\r\n

Tháng 11 lại về, bình minh lên mang theo cơn gió lạnh, khung trời cao vời vợi cũng dần biến mất,chỉ còn lai màu trắng xám của tiết trời u ám những ngày đầu đông. Cơn mưa dầm lâm thâm cũng đã cả tuần nay chưa dứt, lòng tự nhiên có nét buồn đến lạ, chắc bởi nỗi nhớ nhà chưa nguôi, hay nhận ra tháng này là tháng của những người mà mỗi khi nhắc tới ta luôn nhớ về với cả lòng biết ơn và kính trọng, rồi chợt nhớ ra đứa học trò bất kính này đã lâu lắm không về thăm trường cũ.

\r\n

Trường cũ gắn liền với những con người xưa cũ, những kỉ niệm cũ, nhưng có những điều không bao giờ là cũ , đó là những bài học theo ta suốt cả chặng đường dài với tất cả tâm huyết và kì vọng. Mỗi chúng ta ai cũng vội vàng với cuộc sống tất bật hằng ngày mà quên mất đi những giá trị giản đơn của ngày con nhỏ. Quên mất rằng ai đã nắn cho ta từng con chữ, từng câu chào hỏi, cách dạ thưa của những ngày chập chững vào đời, quên mất những con người ngày ngày vẫn cần mẫn, tỉ mỉ và tâm huyết.

\r\n

Thầy tôi…

\r\n

Người thầy mà tôi luôn nhớ về với cả lòng biết ơn và tôn kính, chưa từng nghĩ lại có một ngày thầy rời xa tôi, rời xa bao thế hệ học trò, xa vợ con và bao người thầy yêu mến . Đó phải chăng là một sự mất mát hay sự trừng phạt đối với những đứa học trò bất kính như tôi, bây giờ chỉ biết khóc những giọt nước mắt sau cùng, nước mắt của ăn năn, hối hận hay thương xót, những giọt nước mắt vô ích để bào chữa cho sự vô tâm của mình.

\r\n

Thầy tôi, một người thầy chân chất, mẫu mực, hay cười và rất vui tính, thầy vui niềm vui của chúng tôi, buồn nỗi buồn của chúng tôi.

\r\n

Thầy tôi, một người cha, người anh, người bạn, một điểm tựa hay một tấm gương sáng rõ để mỗi khi làm điều gì sai chúng tôi thường nhớ về và tự kiểm điểm chính mình. Thầy tôi, người thầy đầu tiên cho tôi biết trên đời này còn có một thứ tình cảm cao cả và thiêng liêng như thế, cho tôi được sống lại tuổi 15 với bao kỉ niệm, bao hồi ức tươi đẹp. Thầy tôi, người giúp tôi thực hiện ước mơ và hoài bão còn đang dang dở, người cho tôi biết cần làm gì và nên làm gì, người vẽ đường và dắt tôi đi những bước chập chững đầu tiên.

\r\n

Để đến bây giờ khi nhắc lại chúng tôi như sống lại những ngày còn là học sinh của thầy, còn được thầy trách, thầy nạt, được thầy dạy dỗ, chỉ bảo. “Thầy à, chúng em sẽ mãi nhớ về thầy như những hồi ức tươi đẹp nhất, những đứa trẻ 15 tuổi lúc đó vẫn chưa muốn lớn lên thầy ạ, chúng em vẫn khao khát được một lần làm học sinh của thầy, được nghe thầy giảng, đó có lẽ là một giấc mơ đẹp nhưng mãi chỉ là giấc mơ ” .

\r\n

Thầy tôi...

\r\n

Thầy tôi, người thầy của năm tháng\r\nThời gian trôi qua thầy vẫn vậy\r\nVẫn nụ cười chan hòa ánh nắng\r\nVẫn ánh mắt chan chứa yêu thương\r\nMỗi năm, tóc thầy thêm một lần ngả màu đục.\r\nMỗi mùa, lòng thầy nặng một nỗi suy tư.

\r\n

Thầy tôi, sống hết mình vì bao thế hệ\r\nTình yêu thương ấm áp đong đầy\r\nDẫu gian khó, nhọc nhằn, vất vả\r\nNụ cười đó vẫn giữ mãi trên môi.

\r\n

Thầy tôi, sống những ngày như thế.\r\nNhững ngày buồn phiền vì chúng tôi\r\nNhững ngày mỉm cười cùng chúng tôi.\r\nHạnh phúc với thầy bình dị biết bao.

\r\n

Nhưng đời người ai biết được trước sau\r\nHôm nay vẫn mỉm cười đấy thôi,\r\nNgày mai đã không còn nhìn thấy nữa.\r\nHôm nay vẫn ở bên cạnh chuyện trò,\r\nNgày mai đã rời xa mãi xa.

\r\n

Thầy vẫn sống những ngày tươi đẹp\r\nTrong lòng bao thế hệ học sinh\r\nChúng em dành một góc nhỏ trong tim mình.\r\nĐể tìm về hồi ức, tìm về tuổi 15\r\nNơi có tiếng ve kêu mỗi hè.\r\nNơi có thầy đang dạy dỗ chúng em.

\r\n

Trâm OliveTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Chilk2411, James Chan

Giới thiệu về tác giả:

Trâm Olive

Viết cho mùa cũ, cho những con người cũ cùng những miền kí ức xưa cũ... _ Olive

Trang trước

Thôi em về

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...