Thanh xuân…

05:20:52 10/10/2016

Girly.vn -

Chúng tôi – những người trẻ, trong chính khoảng thời gian trân quý nhất của cuộc đời, vẫn đang cố gắng xây dựng những gì mình mong ước, mà đôi lúc quên mất mục tiêu cuối cùng là gì. Chúng tôi sợ hãi tuổi trẻ vụt bay, nhưng dường như lại phó mặc tuổi trẻ của mình cho cuộc đời dằn xéo, để mặc bão táp cuộc đời dập tắt cả ước mơ, khát vọng và những mục tiêu thuần khiết thuở ban đầu….Và cứ như vậy, để cho những tháng ngày tuổi trẻ lãng đãng trôi qua…

Thanh xuân...

\r\n

Tôi chưa bước qua tuổi 30, nói theo một cách khác, theo cái nhìn chung của nhiều người, tôi vẫn còn trẻ, và vẫn đang trong độ tuổi thanh xuân.

\r\n

Thế nhưng, chính trong cái khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người này, ngay lúc còn đang đắm chìm trong nó, tôi đã rất sớm sợ hãi rồi tuổi thanh xuân sẽ vụt qua mau, như một cái chớp mắt, để rồi tất cả sẽ chỉ còn là kỉ niệm.

\r\n

Có ai đó nói rằng hạnh phúc chỉ là một mỹ từ, một mỹ từ để con người ta mơ ước và hướng tới, riêng tôi không nghĩ vậy, hoặc giả là, cái định nghĩa hạnh phúc chúng ta hằng nghĩ vốn dĩ đã không giống nhau. Tôi không tin rằng cuộc đời của ai đó sẽ luôn luôn trải qua những giờ khắc hạnh phúc, song tôi tin rằng hạnh phúc là có thật. Hạnh phúc đơn giản là cảm giác thư thái của một cô nàng công sở khi sớm mai thức dậy, nhận ra hôm nay là Chủ Nhật và không phải làm gì; là khi tôi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt long lanh của chị đồng nghiệp trong ngày cưới, là lúc tôi nghe ai đó vượt nhanh qua mình chỉ để nhắc “Chân chống kìa em ơi!”….

\r\n

Và chính vì trong những ngày tháng này, khi tâm hồn tôi đã đủ chín chắn để biết cuộc sống không chỉ một màu hồng, và cũng chưa chai sạn tới mức chỉ xoay vòng với cơm áo gạo tiền; tôi lại càng sợ hãi khi thấy ngày tháng trôi mau đến không kịp níu. Tôi giật mình khi chính tôi đang bận bịu đến mức quên rằng hôm nay là sinh nhật của cô bạn thân, và hoảng sợ hơn khi nhận ra không biết đã bao lâu rồi không dành cho bản thân một khoảng thời gian để tĩnh lặng và nghỉ ngơi. Chúng tôi – những người trẻ, trong chính khoảng thời gian trân quý nhất của cuộc đời, vẫn đang cố gắng xây dựng những gì mình mong ước, mà đôi lúc quên mất mục tiêu cuối cùng là gì. Chúng tôi sợ hãi tuổi trẻ vụt bay, nhưng dường như lại phó mặc tuổi trẻ của mình cho cuộc đời dằn xéo, để mặc bão táp cuộc đời dập tắt cả ước mơ, khát vọng và những mục tiêu thuần khiết thuở ban đầu….Và cứ như vậy, để cho những tháng ngày tuổi trẻ lãng đãng trôi qua.

\r\n

Thanh xuân...

\r\n

Và vì tôi vẫn muốn có được một tuổi trẻ hạnh phúc và nhiệt huyết, để những năm tháng sau này có nhớ lại, sẽ chẳng đọng lại nuối tiếc gì, tôi vẫn cố nhắc nhở bản thân tận hưởng những tháng năm rực rỡ nhất của đời người, để vẫn còn những chiều lặng ngắm hoàng hôn ở một nơi xa lạ, để vẫn mồ hôi nhỏ giọt trao quà cho những em nhỏ ở vùng cao, và vẫn vi vu ba lô trên vai cùng đám bạn nghêu ngao trên những cung đường….

\r\n

Có ai đó nói rằng, khi bạn hai mươi bạn sẽ nhớ những ngày tháng cấp III hồn nhiên, vô tư lự; khi bạn ba mươi, bạn sẽ nhớ những tháng năm sôi nổi nhiệt huyết tuổi đôi mươi;… Tôi hiện tại đang nhớ đến thời cấp III của mình với rất nhiều tiếc nuối, và vì thế tôi không muốn sau này sẽ nhớ về thanh xuân của mình với niềm nuối tiếc tương tự. Tôi muốn tuổi thanh xuân của tôi sẽ hiện lại lấp lánh để tôi có thể mỉm cười hạnh phúc khi kí ức ùa về.

\r\n

Cho nên tôi đang cố gắng sống hết mình cho tuổi trẻ, làm việc hết mình để xây dựng tương lai vững chắc, vui chơi hết mình để không phí phạm thanh xuân, và yêu hết mình để nếm trải tất cả những gì nên nếm trải.

\r\n

Thế nhưng dù có tỏ tường mọi sự thế nào, tôi vẫn sợ hãi tuổi trẻ sẽ qua mau, sợ một lúc nào đó sẽ nhìn thấy chính mình trong một thước phim quay chậm của Reply 1994, thay vì đang sống cùng với nó. Càng sợ hãi, tôi lại càng trân quý hơn thời gian mình đang có, những gì mình đạt được và những ai đang bên cạnh mình. Còn bạn thì sao? Liệu bạn có đang sợ hãi khi chỉ biết bất lực bên dòng chảy của cuộc đời?

\r\n

Hạ VyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Belle Fleur de Lis, tanja_moss 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...