Em đi tìm anh

Em đã tìm anh, lâu quá rồi anh có biết không anh? Bởi những cách ngăn, có lẽ nào ta chẳng thể nào tìm thấy được Giữa dòng đời đang ngược xuôi, xuôi ngược Ta lại chẳng nhận ra nhau giữa triệu triệu con người?

Mình lạc nhau rồi

Mình lạc nhau rồi phải không anh? Khi hai trái tim yêu đã không cùng nhịp thở Những lần xa nhau đã chẳng còn những niềm nhớ Có lẽ nào, mình lại bỏ lỡ đời nhau?

Lưng chừng – loại cảm giác khó chịu nhất trên đời

Lưng chừng - loại cảm giác khó chịu nhất trên đời. Không đảm bảo chắc chắn, lòng tin của con người không thể vững vàng. Suy nghĩ của mình đâu thể nào giống họ được. Mình cho rằng họ còn tình cảm. Cứ thế ngày ngày chờ mong cuối cùng cũng không có kết quả như ý muốn. Thế mới nói, họ không muốn rõ ràng, chúng ta cứ nghe theo họ thì người chịu thiệt nhất định chính là bản thân của chúng ta.

Em ơi, nhớ nhé!

Sẽ có những điều tốt đẹp tìm đến với em, miễn là em cho phép chúng xuất hiện trong cuộc sống của mình. Và đôi khi mất đi một điều gì đó chưa chắc đã là một việc quá tồi tệ đâu, cũng bởi vì mất đi nên mới trưởng thành mới học được cách trân trọng đấy.

Hãy cứ thương mình đi em

Em đã từng trao hết cả niềm tin Từng hạnh phúc biết bao khi nương thân mình yếu đuối Vào một bờ vai vững vàng – trong mê muội Có hay đâu bão tố dưới chân mình

Thương người hơn thương ta để rồi phải thương ta bởi vì thương người

Em tự hứa với lòng mình sau khi gạt anh ra khỏi chiếc xe đạp chung đôi, gạt anh ra khỏi ảnh đại diện mạng xã hội vừa hôm trước, gạt anh ra khỏi chiếc ô em nhớ mang theo mình khi đi khỏi nha còn anh thì quên. Cũng chính vì lý do anh quên mang theo chiếc ô đó nên đã nhờ em trú mưa khi em tan học, thế là anh đã có lý do để làm nảy mầm sự đau đớn trong tâm hồn em.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...