Ngày trôi lang thang

Tôi chợt nhận ra những giọt nước mắt tôi đã khóc vì nó trước đây thật ra là vì điều gì? Hay bản thân tôi quá yếu đuối, cố níu giữ một mối quan hệ đã đi đến bờ vực thẳm liệu có ổn cho tôi? Chỉ biết lòng không thôi thổn thức bởi ánh nhìn của nó, như cấu xé tâm can tôi. Ngày trôi qua buồn bã.

Bạn ơi!

Chúng ta đã cùng nhau học qua bao học kì, học vô số môn học, có những môn học mà học mãi chả hiểu, có những bài tập mà ngồi thừ ra mãi cũng chẳng biết làm. Khi ấy, chúng ta không hề biết rằng, “Nuối tiếc” mới là môn học khó nhất, “Xa nhau” mới là bài tập mà chúng ta không hề muốn làm. Và có những buổi học, chúng ta chỉ mong hết tiết thật nhanh, đôi chân chỉ chực chờ chạy vù ra khỏi lớp nhưng sao hôm nay, chúng ta không mong nó kết thúc, cứ kéo dài mãi, liệu không được hay sao?

Những kẻ cô đơn trong thành phố

Mình tự làm khổ mình trong những đêm chỉ còn mình và nỗi buồn ở lại thành phố này cùng những tiếng thở dài hoang hoải bất giác khiến đôi mi rưng rưng, nước mắt nén sâu vào lòng.

Đêm buồn lại nhớ về anh!

Đêm lại về với những yếu đuối mỏng manh đôi vai em lại run lên từng hồi thổn thức cố đưa tay vỗ vỗ vào con tim để ngăn những nỗi đau trào chực và em biết khi ấy mình nhớ anh!

Xin cho tôi một giây phút thôi

Có lẽ mỗi chúng ta ai cũng thèm khát một bữa cơm dung dị như thế. Chúng ta vì một lí do gì đó mà phải xa nhà, học tập, làm việc, theo đuổi ước mơ, rong ruổi trên con đường đời đầy sóng gió, nhưng có lẽ đêm đến chúng ta lại cô đơn, mệt nhoài, đau đớn vì nỗi nhớ cứ cồn cào như xé ruột xé gan ta ra từng mảnh nhỏ.

Điều đặc biệt trong đời

Lúc ấy bạn sẽ hiểu thì ra người ấy tốt với bạn như vậy, cùng bạn đi qua bao nhiêu là chặn đường như vậy nhưng lại không phải là người cùng bạn đi hết cuộc đời. Người ấy và bạn xuất hiện trong cuộc đời nhau để tô thêm những ngày trẻ tươi đẹp, để ngày tháng ấy trở thành một điều bí mật ngọt ngào mà suốt đời khó quên. Nhưng bí mật ấy sẽ không được bật mí.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...