Review sách "Đi qua hoa cúc" - Girly.vn

Review sách “Đi qua hoa cúc”

Review SáchReview sách “Đi qua hoa cúc”
10:32:22 27/11/2017

Girly.vn -

Có người thắc mắc rằng: “Làm sao mà chúng ta biết được rằng chúng ta đang dần lớn lên?” Câu trả lời hay nhất có lẽ nằm trong tác phẩm “Đi qua hoa cúc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một câu chuyện kể về tình yêu đầu đời của một chàng trai hội tụ mọi yếu tố từ hài hước cho đến đau khổ nhưng không quá bi lụy, để ta thấy được tình yêu đầu có thể đẹp hay không không quan trọng, mà chính là ấn tượng về nó sẽ theo ta suốt đời.

Review sách "Đi qua hoa cúc"

Có người thắc mắc rằng: “Làm sao mà chúng ta biết được rằng chúng ta đang dần lớn lên?” Câu trả lời hay nhất có lẽ nằm trong tác phẩm “Đi qua hoa cúc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một câu chuyện kể về tình yêu đầu đời của một chàng trai hội tụ mọi yếu tố từ hài hước cho đến đau khổ nhưng không quá bi lụy, để ta thấy được tình yêu đầu có thể đẹp hay không không quan trọng, mà chính là ấn tượng về nó sẽ theo ta suốt đời.

Nguyễn Nhật Ánh đã viết rất nhiều về những mối tình đầu đời của các chàng trai, thành cũng có, không thành cũng có, vậy thì “Đi qua hoa cúc” có điều gì khác biệt so với những câu chuyện khác của tác giả? Điểm khác biệt ở đây chính là, nhân vật cậu bé trong câu chuyện yêu một người chị lớn hơn mình 3 tuổi. Chính cái khoảng cách 3 tuổi kia đã góp phần khiến cho tình yêu của cậu mãi không bao giờ thành.

Câu chuyện xảy ra vào mùa hè năm Trường, nhân vật chính của câu chuyện, 16 tuổi. 16 tuổi thì chưa hẳn đã là một chàng trai trưởng thành, nhưng cũng không còn là đứa trẻ nữa. Trường có lẽ cũng nhận ra điều đó. Những trò chơi mà Trường thường chơi trước đây như câu cá, hái trộm trái cây hay bắt chim sẻ bỗng nhiên trở nên không còn hứng thú với Trường nữa. Mối quan tâm lớn nhất bấy giờ của Trường là chị Ngà, bạn học cùng lớp với cô Miên của trường về nghỉ hè ở nhà ông Trường. Trường đã biết chị Ngà trước đó qua một kỉ niệm đáng quên năm học lớp bảy, nhưng lần này gặp lại chị, có cái gì đó khang khác trong Trường. Trường thấy chị Ngà xinh hơn, nụ cười của chị đẹp hơn và Trường bỗng nhiên thấy mình nghe theo mọi lời chị Ngà nói. Chị nói gì Trường cũng nghe: từ việc chạy đi mua đồ cho tới không chơi trò bắn chim sẻ. Rồi khi biết chị Ngà thích hoa cúc, loài hoa trước nay Trường chả thèm đoái hoài đến, Trường bỗng thấy mình yêu hoa cúc đến lạ, yêu cả cái cảnh mỗi chiều chị ngồi trước nhà ngắm hoa, yêu đến mức siêng năng tưới nước cho hoa mỗi ngày. Tình yêu của Trường có lẽ đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy. Nhưng đối với chị Ngà, Trường chỉ như đứa em trai mà thôi. Chị có biết đến tình yêu của Trường dành cho chị chăng? Chị biết. Chị chỉ không thể đáp lại được, nhưng cũng không quá nhẫn tâm để từ chối thẳng thừng. Chị vẫn quan tâm đến Trường, vẫn rủ Trường đi chơi như bình thường. Với Trường, chỉ cần được ở bên cạnh chị, được ngồi cạnh chị ngắm hoa cúc đã là một niềm hạnh phúc không gì so sánh được rồi.

Nhưng những tháng ngày êm đềm đó không kéo dài lâu. Anh Điền xuất hiện và anh cũng yêu chị Ngà. Thế rồi cứ từng bước từng bước một, anh dần chiếm được tình cảm của chị trong sự bất lực của Trường. Anh nhờ Trường đưa thư dùm, Trường giấu thư đi. Anh nhờ Trường ngỏ lời, Trường kiếm cớ từ chối. Những hành động trẻ con đó cho ta thấy được cái tình yêu của Trường dành cho chị Ngà có chút ích kỉ của tuổi trẻ, khi Trường không muốn ai tiếp cận chị. Có lẽ là bởi Trường lo sợ rằng, rồi đến một lúc nào đó chị sẽ đáp lại tình yêu của anh Điền, và tới lúc đó Trường không biết phải đối mặt với chị như thế nào. Đan xen với câu chuyện tình yêu buồn bã của Trường với chị Ngà là câu chuyện về tình bạn giữa Trường với hai em hàng xóm. Ba đứa trẻ cùng nhau bày biết bao trò quậy phá, những lúc hờn dỗi hăm dọa đánh nhau, nghỉ chơi nhau ra nhưng vào những lúc Trường không biết tâm sự với ai, thì hai anh em Chửng lại là người luôn ở bên cạnh Trường. Chửng anh chững chạc, nghiêm túc và hiểu rõ hoàn cảnh của Trường. Chửng em lém lỉnh, hay pha trò nhưng cũng chính Chửng em là người thay Trường “trả thù” anh Điền bằng những cục đất ném vào người khi biết anh tán tỉnh chị Ngà. Nếu tình yêu là dấu hiệu chứng tỏ Trướng sắp thành người lớn thì chính cái tình bạn ngộ nghĩnh đã giữ Trường lại với tuổi thơ để không phải lớn quá nhanh. Nhưng Trường vẫn phải rời bỏ tuổi thơ theo một cách đau khổ hơn rất nhiều so với việc tình yêu bị từ chối. Khi chị Ngà đi rồi, Trường bỗng nhớ lại tất cả những kỉ niệm về chị, từ cái lần gặp đầu tiên, lần rủ chị ra bờ suối câu cá cho những chiều tưới hoa cúc cùng nhau. Mới đây thôi, nhưng sao đã xa lắm rồi. Hoa cúc vẫn còn đây, nhưng chị Ngà sẽ không còn ngồi ngắm hoa chung với Trường nữa. Trường đã khóc, những giọt nước mắt cho số phận nghiệt ngã khiến chị phải tìm đến cái chết để giải thoát cho mình. Trường đã nghĩ rằng nếu lúc đó Trường hiểu chị đang định làm gì, có lẽ chị vẫn còn ở đây với Trường. Sau đó, để trốn tránh những kỉ niệm buồn đau, Trường theo một ông chú vào Nam, nói lời tạm biệt với quê hương, với tuổi thơ cùng hai đứa bạn và trên tất cả là tạm biệt những kỉ niệm đau buồn về chị Ngà.

Nguyễn Nhật Ánh đã khiến người đọc đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, từ nụ cười trước những trò láu cá của ba đứa trẻ cho đến những giọt nước mắt khi Trường bắt gặp anh Điền và chị Ngà ngoài vườn mà vẫn phải cố giữ bí mật giúp hai người, hay khi Trường nghe tin dữ về chị Ngà, và cuối cùng là một niềm an ủi khi tác giả để ngỏ khả năng rằng chị Ngà vẫn còn sống. Tác giả đã miêu tả khung cảnh làng quê yên bình hết sức chân thật và miêu tả tâm lí cũng như hành động của nhân vật như chính bản thân tác giả đang ở cái tuổi 16 vậy. Chuyện của Nguyễn Nhật Ánh một lần nữa thể hiện rằng không chỉ dành cho thanh thiếu niên mà còn dành cho những ai đã từng có một tuổi trẻ như vây.

Rèm XámTheo Girly.vn

Ảnh Sưu tầm

Giới thiệu về tác giả:

Rèm Xám

Thích đọc sách

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...