Nửa thời gian hạnh phúc – Phần 2

Tâm sựTruyệnNửa thời gian hạnh phúc – Phần 2
10:22:03 10/04/2017

Girly.vn -

Hoá ra, duyên phận cũng giống như hoa rơi trước gió. Mỏng manh. Vô định. Trên thế giới này, bao nhiêu người có được nhân duyên trọn vẹn?

Nửa thời gian hạnh phúc - Phần 2

\r\n

Lời yêu giấu trong giai điệu tuổi xuân

\r\n

Cuối tuần, tôi vẫn thường tới quán cà phê sách ở đằng sau khu ký túc. Để đến được đấy phải đi qua cây cầu gỗ nhỏ. Nước chảy róc rách từ trong các khe đá, không bao giờ dứt. Thường thì, đọc vài trang sách tôi nghiêng tai lắng nghe những giai điệu của bài Gửi thời thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta. Tôi không biết quán có mở những bài khác hay không nhưng lần nào đến tôi cũng chỉ nghe mỗi bài này. Và lần này cũng không ngoại lệ.

\r\n

Từ xa tôi trông thấy chỗ ngồi quen thuộc của mình ngay sát cửa sổ có đặt những chậu hoa tuyết cầu đã có người giành mất. Một người mà tôi mỗi ngày đều nhung nhớ và chờ đợi. Tôi bước đến, đặt nhẹ cuốn sách xuống bàn.

\r\n

Sơn ngước lên, cười hiền. “Là em à, hình như anh chiếm chỗ của em thì phải.”

\r\n

“Không sao đâu ạ!” Tôi khoát tay rồi chống cằm nghe nhạc.

\r\n

“Anh thích bài này.” Sơn chợt nói.

\r\n

“Em cũng vậy, nếu có người hát tặng em thì… em sẽ thích người đó ngay.”  Tôi vô tình buột miệng.

\r\n

“Thế nếu có người thật sự hát tặng em nhưng người đó không phải là mẫu người em thích thì sao?”

\r\n

Tôi cắn môi. “Em chỉ nói vậy thôi chứ làm gì có ai vì em mà hát.” Nhưng trong thâm tâm tôi thật sự mong người đó là anh.

\r\n

Mùa hè năm ấy, tôi xuống ‘Trái Đất’ chính là để xác minh một chuyện. Rốt cuộc chúng tôi sinh ra có phải là để dành cho nhau hay chỉ mình tôi rung động vì anh? Nếu ví cuộc đời này là một bản nhạc thì tuổi trẻ chính là đoạn điệp khúc rực rỡ nhất. Nếu ví tình yêu như cây bút chì thì nét vẽ tuyệt đẹp nhất là khoảng thời gian mới yêu. Mặc dù không biết trong lòng anh ấy đang nghĩ gì, mặc dù khoảnh khắc này rồi sẽ qua nhưng chỉ cần chúng tôi bên nhau, cùng học, cùng leo núi cùng nghe Gửi thời thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta, như vậy là đủ rồi. Trên đời này còn gì tuyệt hơn thế. Đây chính là lúc thanh xuân của tôi tràn đầy năng lượng nhất, cuồng nhiệt nhất.

\r\n

Sáng thứ hai, Sơn ghé lớp đưa tôi chiếc máy nghe nhạc qua ô cửa sổ và bảo tôi nghe. Vì lúc ấy đang trong giờ học nên tôi đút vào ngăn bàn. Cuối buổi, các bạn về hết, tôi ở lại, vừa cắm headphone vào tai, một chị lớn tuổi học cùng lớp nói tôi đến phòng giáo vụ có việc gấp. Tôi thuận tay để máy nghe nhạc lên bàn. Một lát sau quay lại, thứ mà anh Sơn đưa cho tôi đã không còn ở vị trí cũ. Tôi tìm hoài mà không thấy. Hỏi cô lao công đang lau chùi bàn ghế, cô ngơ ngác lắc đầu.

\r\n

Trên đường về ký túc xá, tôi trông thấy Sơn đang đứng đợi ở đại sảnh. Khi tôi lại gần, anh hỏi. “Em nghe rồi chứ?”

\r\n

“Dạ, rồi ạ!” Tôi không dám nói ra mình đã làm mất chiếc MP3 ấy.

\r\n

“Hay chứ?”

\r\n

“Dạ” Tôi ấp úng.

\r\n

Nét mặt anh khác lạ, hình như muốn nói với tôi điều gì đó, cứ ngập ngừng rồi lại thôi. Bóng chiều dần dần bao trùm khắp mặt đất. Trong ánh tịch dương, khóm hoa tuyết cầu như được tô thắm bởi sắc đỏ hoàng hôn, toả hương ngào ngạt trong không gian.

\r\n

Nửa thời gian hạnh phúc - Phần 2

\r\n

Khi tôi học năm thứ hai. Sơn đi nhập ngũ. Mỗi lớp chỉ có vài sinh viên đăng ký, trong đó có anh và trưởng nhóm câu lạc bộ. Chiếc xe chở sinh viên nhập ngũ đậu ngoài cổng. Bạn bè đến tiễn, ồn ào một góc sân. Tôi cùng vài người bạn làm vệ sinh lớp học, hy vọng sẽ hoàn thành trước giờ khởi hành. Trong lúc dọn dẹp, tôi tình cờ phát hiện ra chiếc máy nghe nhạc nằm dưới chân tủ đựng hồ sơ, bụi bẩn, mạng nhện bám đầy. Tôi mừng rỡ nhặt lên như tìm thấy báu vật vì tôi muốn biết bài hát mà anh muốn tôi nghe. Vừa bấm nút play, giọng anh trầm ấm cất lên.

\r\n

Nói chuyện với em thế này đúng là ngại ngùng ghê. Lần trước em có nói em muốn có người hát tặng em bài hát Gửi thời thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta, mặc dù chỉ là lời nói bâng quơ nhưng đã khiến anh suy nghĩ thật lâu. Ừm, anh sẽ hát cho em nghe nhé. Anh hát không hay lắm, mong em đừng chê cười.

\r\n

“Yêu nhau luôn thật dễ dàng

\r\n

Nhưng nắm giữ tình yêu lại cần dũng khí lớn hơn 

\r\n

Nhưng anh nên làm sao đây để cắt đứt những nhớ mong trong lòng 

\r\n

Hãy tha thứ cho anh, đã vứt bỏ tất cả chỉ vì một ngày mai mà anh luôn vươn tới 

\r\n

Hát một bài hát kỷ niệm về thời thanh xuân rồi sẽ qua đi của em

\r\n

Yêu một người, cứ ngây thơ cho rằng sẽ là suốt cuộc đời

\r\n

Hát một bài hát để hoài niệm về tình yêu rồi sẽ qua đi của anh

\r\n

Rồi sẽ có một người luôn luôn bước đi cùng em, mãi mãi không rời xa.”

\r\n

 Giờ thì em thích anh được rồi chứ? Hi, thật ra những gì em nói dưới gốc hạt dẻ, anh đều đã nghe hết rồi. Anh từng bảo em phải can đảm lên nhưng chính anh lại là kẻ nhút nhát. Vốn dĩ thích em lâu lắm rồi nhưng cứ ngại ngần không nói ra lại để em tỏ bày trước. Nói em khờ, anh còn ngốc hơn cả em. Anh biết rằng tình yêu thanh xuân chóng tàn, chóng quên, mọi người cũng đều nói vậy nhưng chỉ cần chúng ta cầm chặt tay nhau, cây sẽ nở hoa, sẽ đơm trái ngọt. Chúng ta đừng như lời bài hát này nhé. Tình yêu thật sự rất khó kiếm nên anh hy vọng chúng ta đừng đánh mất tình yêu vì bất cứ lý do nào dù lớn hay nhỏ. Từ ngày mai, chúng ta hẹn hò đi, nếu em đồng ý thì chúng ta sẽ gặp nhau dưới gốc hạt dẻ cuối trường vào chiều mai nhé!

\r\n

Trước khi kịp nhận ra hết ý nghĩa trong từng lời nói của anh được thu âm qua MP3, tôi chỉ thấy đôi chân mình nhấc lên và vụt chạy thật nhanh, mong rằng có thể gặp anh lần cuối nhưng không còn kịp. Khi tôi đến nơi, xe từ từ lăn bánh. Tôi đuổi theo một đoạn, càng đuổi càng xa. Tình yêu vừa chớm nở cũng lặng lẽ ra đi. Hai năm sẽ qua nhanh thôi nhưng tới lúc ấy, tôi ra trường, chúng tôi không trao đổi số điện thoại và địa chỉ cho nhau, cuộc sống lại biến đổi từng ngày, liệu rằng chúng tôi có còn gặp nhau?

\r\n

Mỗi đêm trước khi ngủ, tôi nghe đi nghe lại bài hát ấy. Dù anh hát sai nhịp, lệch điệu nhưng tôi vẫn thấy hay. Giọng nói, giọng hát của anh êm ái ru tôi vào giấc ngủ dễ dàng. Người khao khát tình yêu sẽ luôn chờ đợi.

\r\n

Thời gian tích tắc khẽ trôi. Hai năm sau, nhóm sinh viên nhập ngũ trở về. Tôi vừa kết thúc kỳ thi tốt nghiệp. Không một ai biết tin tức về anh. Có người nói anh chiến đấu được một năm thì bỏ ngang. Cũng có người nói anh quen với cô y tá nào đó trong trại, chuẩn bị làm đám cưới. Không rõ thực hư nhưng khi nghe họ nói vậy, tôi hụt hẫng đi rất nhiều.

\r\n

Gặp nhau giữa thanh xuân rạng ngời vậy mà đến phút cuối lại lạc nhau. Là tôi ngốc nghếch để lỡ mất anh hay vì chúng tôi có duyên không phận?

\r\n

Nửa thời gian hạnh phúc - Phần 2

\r\n

Tách cà phê nguội lạnh, không màu không vị giống như một cốc nước loãng. Giọng đàn anh thì thầm bên tai. “Hai năm trong quân ngũ, cậu ấy luôn kể cho anh nghe về em và luôn gọi em là người yêu bé nhỏ.”

\r\n

“Cũng vì hiểu lầm anh Sơn đã kết hôn, đã không còn nhớ những lời từng nói với em trong chiếc máy nghe nhạc nên em dần quên anh ấy, em phải sống cho riêng mình nữa chứ dù trước đó em có nói là sẽ đợi anh ấy. Nhưng không ngờ…” Giọng tôi đứt quãng, hai gò má ướt đẫm nước mắt. “Mọi chuyện lại thành ra thế này.”

\r\n

“Những cuộc gặp gỡ trên thế gian luôn kết thúc với hai chữ ‘biệt ly’. Thanh xuân qua rồi, điều mà chúng ta nên làm là học cách chấp nhận dù có đôi khi hiện thực phũ phàng.” Đội trưởng đặt tay lên vai, an ủi tôi.

\r\n

Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Từ chối để bạn trai đưa về, tôi một mình lang thang trên đường. Phố khuya vắng tênh, lặng yên như tờ. Gió chảy rào rào trên các nhánh lá. Ngọn đèn treo lủng lẳng trên cao hắt xuống người tôi những tia sáng vàng vọt, in bóng tôi xuống lòng đường. Ở nơi ấy, những ký ức trong sáng vẫn hiện hữu đâu đây, quá khứ thời trẻ không thiếu những đam mê nhưng đã không còn được nghe thấy giọng nói, tiếng cười của cố nhân nữa rồi.

\r\n

Hoá ra, duyên phận cũng giống như hoa rơi trước gió. Mỏng manh. Vô định. Trên thế giới này, bao nhiêu người có được nhân duyên trọn vẹn?

\r\n

Nguyễn Thị Ngọc VyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Midsummer, eliot.

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...