Những mảnh ghép cuộc đời – Phần 1

Tâm sựTruyệnNhững mảnh ghép cuộc đời – Phần 1
09:54:31 11/02/2017

Girly.vn -

Khi chị sinh con, Lâm nghe tin anh ta đang cặp với mấy cô bồ trẻ lắm. Có cô đang còn là sinh viên nữa. Lâm âm thầm một mình đi xác minh thì đúng là sự thật. Nhưng Lâm vẫn không muốn cho chị biết, cậu sợ chị sẽ bị sốc sau sinh ảnh hưởng đến con nên đành chờ, hi vọng anh ta sẽ sửa đổi. Vài lần cậu có nhắn tin và nói chuyện với anh ta nhưng anh ta cãi cùn “Việc nhà tôi, liên quan gì đến cậu”. Lâm tức muốn chạy đến đấm vào mặt anh ta không cần phí lời nữa nhưng nghĩ đến chị Lâm lại thôi.

Những mảnh ghép cuộc đời - Phần 1

\r\n

Lâm ngồi thất thần trong nhà, gương mặt không cảm xúc, nước mắt cứ thế chảy xuống ướt cả cổ áo. Lại một chiếc ti vi nữa bị mất.Tháng trước vừa bị mất cái tủ lạnh, hai anh em chưa kịp định thần thì tháng này lại bị mất tiếp cái ti vi. Lâm không tiếc của mà tiếc vì cái ti vi đó là của mẹ mua cho hai anh em. Lâm im lặng, cái im lặng đáng sợ đến mức Linh – Em gái Lâm cũng không dám ho lên một tiếng nào.

\r\n

Vừa nghe tin mẹ bị bệnh ung thư giai đoạn cuối. Bố Lâm đã vội vàng vơ vét hết tài sản rồi bỏ đi cùng nhân tình, chưa kịp cả kí đơn li hôn. Cú sốc làm mẹ Lâm không thể gượng dậy được, bà mất luôn ngày hôm sau. Hai đứa con thơ dại đã mất cha giờ lại mất mẹ, Lâm đau đớn ôm mẹ gào khóc thảm thiết. Vừa mới học hết cấp ba, cái tuổi ăn tuổi chơi chưa kịp hưởng Lâm đã chứng kiến cảnh này. Trước khi mẹ lâm bệnh Lâm đã biết bố mình đang cặp bồ với nhiều cô gái khác. Cậu ghét bố lắm, trong cái đầu non nớt ấy chỉ mới hình thành cái suy nghĩ yêu hay ghét chứ chưa hiểu được phải làm thế nào để tránh cho trái tim mẹ bớt đau. Mỗi lần thấy hay nghe tin về bố cặp hết cô này đến cô kia là Lâm lại chạy về nói với mẹ và hét lên “Con không có người bố như vậy, con ghét bố”. Lâm không biết đã vô tình xát muối vào vết thương trong lòng mẹ. Dù trước mặt các con, bà luôn khuyên bảo không được nghĩ xấu hay nói xấu về.

\r\n

Linh rón rén bỏ cặp xuống, dọn dẹp lại căn nhà, cái zắc cắm điện còn vứt vương vãi ra sàn. Anh cô vẫn vô hồn nhìn ra cửa, nơi cái chìa khóa vẫn mở chứ không phải bị đập nát. Có nghĩa là đó không phải một vụ trộm thông thường, người trộm có chìa khóa nhà này. Không ai khác chính là bố Lâm, ông ta ăn chơi hết tiền lại quay về nhà lục lọi đồ đạc coi còn gì giá trị không để mang đi bán. Lâm chưa từng tưởng tượng được trên đời này lại có một người đàn ông hèn hạ như vậy. Đã đành tâm bỏ mẹ cậu khi ốm đau, khi mẹ mất bỏ luôn hai đứa con còn thơ dại để chạy theo nhân tình, giờ lại quay về ăn cắp những gì còn sót lại. Bức di ảnh trên bàn thờ mẹ vẫn mỉm cười nhìn hai đứa con nhưng ánh mắt mẹ thì buồn lắm. Bây giờ lại chứng kiến cảnh này chắc mẹ còn đau lòng hơn. Lâm nghĩ mình không thể để mẹ cứ chứng kiến những cảnh này nữa, phải để cho mẹ vui lòng mà an nghĩ. Cậu gạt nước mắt:

\r\n

– Linh, em đi chợ chưa?

\r\n

– Em chưa, hôm nay được về sớm em định về cất cặp xong mới đi. Không ngờ lại thế này, anh không sao chứ? Anh như thế em sợ lắm!

\r\n

– Anh không sao, em vào thay đồ đi, anh chở em đi ăn, hôm nay anh em mình đi ăn ngoài cho thoải mái.

\r\n

Nói rồi Lâm lặng lẽ cầm cái khóa cửa đang treo lủng lẳng trước nhà, vứt vào sọt rác. Cậu tính sẽ đổi ổ khóa khác để ông ta hết đường về nhà . Linh thay đồ xong, vớ vội cái ví tiền đi chợ cô treo trên bàn học. Cũng may là ông ta không đụng đến, chắc ông nghĩ đó là cái ví  của con bé không có nhiều tiền. Lâm dắt xe đi ra cổng, hai anh em chở nhau đi về phía nhà ngoại, nơi có cửa hàng cơm cô Tám mà Lâm hay ăn mỗi khi Linh bận học khôn g về nấu được.

\r\n

Công việc ở công ty dạo này cũng ít nên Lâm có nhiều thời gian rảnh rỗi. Mới giữa năm nên hồ sơ quyết toán cũng ít. Lâm lại vào mạng, trang đầu tiên Lâm mở là facebook của chị. Lần nào cũng vậy, cứ lên mạng là cậu lại vào thăm “nhà” chị trước. Cậu âm thầm theo dõi từng bước đi của chị, từng dòng status trên facebook để biết hôm nay chị tâm trạng thế nào. Lâm thương chị lâu lắm rồi mà không dám nói, từ trước khi chị lấy chồng. Nhiều lần Lâm cũng dò ý chị nhưng có vẻ Lâm thấy chị chỉ coi Lâm như em trai. Lâm sợ mình đánh mất mối quan hệ này nên không dám thổ lộ tình cảm của mình. Lâm sợ nhất là tình cảm đổ vỡ, giống như bố mẹ mình, sợ chị sẽ rời xa Lâm, sợ không còn ai bên cạnh để lắng nghe Lâm và động viên Lâm “hãy cứ khóc đi nữa”. Nước mắt đàn ông mà, Lâm không muốn ai nhìn thấy, đặc biệt là em gái mình. Nhưng với chị Lâm lại rất thoải mái, mỗi lần nói chuyện với chị xong là trái tim Lâm như được rửa sạch những u buồn vậy. Thế nên Lâm không bao giờ muốn bị mất mối quan hệ tốt đẹp này với chị.

\r\n

Những mảnh ghép cuộc đời - Phần 1

\r\n

Khuê đang là giáo viên, một mình lên Tuyên Quang lập nghiệp. Cuộc gặp gỡ với Lâm  âu cũng được gọi là một cái duyên khi hai người cùng đi dự một khóa tu trong chùa. Lúc đó cô mới ra trường nên nhiều bỡ ngỡ lắm, chưa quen địa lí nơi này, lại gặp được Lâm – Chàng trai trẻ nhiệt tình trong công việc thiện nguyện. Cô cảm mến và yêu quý lắm. Biết Khuê chỉ có một mình xa quê, lạ nước lạ cái, Lâm cũng nhiệt tình giúp cô nhiều việc. Rồi tình cờ sắp đặt khi khu cô trọ cũng là một ngôi nhà hàng gần nơi Lâm ở. Thế là hai người lại có dịp thường xuyên qua lại hơn. Lâm thường sang nhà Khuê  giúp cô sửa cái bóng điện hỏng, đóng lại cái chân giường, cái cánh tủ bị hỏng. Biết Khuê hơn mình bốn tuổi, Lâm miễn cưỡng gọi là chị chứ trong lòng thì không muốn. Anh luôn cảm thấy trong cô gái này có cái gì đó gần gũi lạ thường, sự dịu dàng của cô làm anh nhớ tới mẹ. Trong Lâm luôn muốn được ở bên cạnh cô để được cô chăm sóc và được yêu thương.

\r\n

Đang lang thang trên trên mạng thì chợt thấy đèn chị sáng. Một tin nhắn của chị:

\r\n

– Lâm, em có hận bố không?

\r\n

– Lúc đầu thì có chị ạ, không chỉ có hận đâu mà còn căm thù ông ấy nữa. Nhưng bây giờ thì đỡ hơn chút rồi. Em đang học tha thứ cho ông ấy, em sợ mẹ em buồn.

\r\n

– Ừ, chị cũng lo lắm! Chị lo sau này lớn lên Su nhà chị cũng hận cha nó rồi lại sống khổ sở như em bây giờ. Nhìn em là chị thấy tương lai của con chị trong đó, thương lắm em ạ!

\r\n

– Chị đừng lo chị ạ. Dù sao Su nó còn có chị yêu thương bên cạnh, chỉ cần có mẹ là đủ rồi, anh ta không xứng đáng thì chị hãy quên đi, đừng bận lòng mà ảnh hưởng đến sức khỏe, rồi ốm thì không ai chăm Su tội lắm đó chị.

\r\n

– Ừ chị biết rồi, em cũng cố gắng lên nhé. Thương em!

\r\n

Mỗi lần nói chuyện với chị xong là Lâm lại muốn đến bên để được che chở cho chị. Muốn đem hết cả yêu thương đang ấp ủ rtrong lòng để nói hết với chị. Lâm thương bản thân mình bao nhiêu thì lại càng thương chị bấy nhiêu. Lâm thầm trách bản thân đã không có can đảm nói ra tình cảm của mình nên để vụt mất cơ hội vào tay kẻ khác. Một kẻ đốn mạt hệt như cha của cậu, đã đang tâm bỏ vợ bỏ con một mình sinh nở nơi xứ lạ đi hú hí với bồ hết nơi này đến nơi khác. Đến giờ bé Su được gần hai tuổi rồi mà hắn ta vẫn không một lời hỏi thăm hay chu cấp cho chị một đồng để nuôi con. Lâm cũng chẳng hiểu sao chị Khuê lại chịu để yên như vậy. Hai người quen nhau do mai mối của một người đồng nghiệp của chị. Anh ta là kĩ sư xây dựng nên đi xa nhà suốt, hết công trình này đến công trình khác, quanh năm suốt tháng. Lúc lấy chị anh ta hứa hẹn đủ điều, rằng sẽ xin công việc gần nhà làm, không đi theo công trình nữa, cùng lắm là tự ra riêng để được gần vợ gần con. Chị Khuê tin lời anh ta, nghĩ mình đi xa mà gặp được người thương yêu mình, vì mình mà đánh đổi cả sự nghiệp thì chẳng mong gì hơn thế. Lúc hai người yêu nhau chị cũng thường kể cho Lâm nghe. Lâm cũng nghi ngờ anh ta lắm.Gặp nhau mấy lần, chị Khuê có giới thiệu Lâm là em nhưng nhìn anh ta không vui ra mặt, Lâm đã thấy bất an cho chị rồi. Có nhiều lần Lâm định nói những bất an cho chị nghe nhưng thấy chị đang hạnh phúc Lâm không nỡ. Lâm không muốn nhìn thấy chị buồn dù trong lòng thì buồn khổ vô cùng.

\r\n

Khi chị sinh con, Lâm nghe tin anh ta đang cặp với mấy cô bồ trẻ lắm. Có cô đang còn là sinh viên nữa. Lâm âm thầm một mình đi xác minh thì đúng là sự thật. Nhưng Lâm vẫn không muốn cho chị biết, cậu sợ chị sẽ bị sốc sau sinh ảnh hưởng đến con nên đành chờ, hi vọng anh ta sẽ sửa đổi. Vài lần cậu có nhắn tin và nói chuyện với anh ta nhưng anh ta cãi cùn “Việc nhà tôi, liên quan gì đến cậu”. Lâm tức muốn chạy đến đấm vào mặt anh ta không cần phí lời nữa nhưng nghĩ đến chị Lâm lại thôi.

\r\n

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi. Khi con chị được sáu tháng, chị bắt đầu đi làm trở lại thì nghe các đồng nghiệp xì xào chuyện anh có bồ. Có mấy người cùng trường cũng có chồng làm cùng chồng chị nên họ biết, chỉ mỗi chị là chưa biết. Chị cố giữ bình tĩnh, cũng không gọi điện cho anh để tra vấn. Chị tìm gặp Lâm kể cho Lâm biết rồi nhờ cậu xác minh giùm. Ở nơi này ngoài Lâm ra chị không biết nhờ cậy ai cả. Lâm giống như gia đình, người thân của chị vậy. Lâm ngập ngừng nắm chặt bàn tay chị:

\r\n

– Chị bình tĩnh nghe em nói, những gì chị nghe được chính là sự thật.

\r\n

– Vậy là em đã biết hết – Tay chị run lên.

\r\n

Lâm cố nắm đôi tay chị thật chặt, chị òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Lâm ôm chị, để mặc cho chị được khóc. Vòng tay chị xiết chặt vai Lâm rung lên, những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống lưng cậu. Lâm cảm nhận rõ từng dòng cảm xúc trong lòng chị đang chảy trên lưng cậu, cậu muốn được chở che cho người phụ nữ này, đã từ lâu lắm rồi.

\r\n

Những mảnh ghép cuộc đời - Phần 1

\r\n

Anh Lâm, em có giấy thông báo thi rồi, em thấy sợ quá! – Linh lo lắng.

\r\n

– Lo cái gì? Giờ thi dễ ợt, trước anh thi còn khó hơn nhiều.

\r\n

– Em lo rớt không biết ở nhà làm gì.

\r\n

– Rớt ở nhà anh nuôi.

\r\n

– Anh nuôi em cả đời được không?

\r\n

– Gì chứ ngày ba bữa cơm anh thừa sức.

\r\n

– Thế còn chị Khuê? – Linh lém lỉnh.

\r\n

– Con ranh này!

\r\n

Lâm nhéo tai em làm Linh la í ới. Cô cố vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay rắn chắc của anh mà không được.

\r\n

– A, chị Khuê đến! chị ơi cứu em với! – Linh reo lên khi thấy Khuê đang một tay dắt con, một tay xách theo một túi trái cây to tướng đi vào cổng.

\r\n

– Tha cho em đấy, nhớ giữ mồm giữ miệng – Lâm nói nhỏ vào tai Linh.

\r\n

– Hai anh em đang tranh nhau gì đó? Hôm nào lên Hà Nội đây?

\r\n

Linh thả tay con, dùng cả hai tay ra sức nhấc túi hoa quả lên mặt bàn. Thằng bé chạy ra lon ton ra chỗ cái xích đu, trèo lên đung đưa thích thú. Lâm đỡ lấy túi hoa quả:

\r\n

– Chị mua gì mà nhiều thế?

\r\n

– Mai mùng một, chị mua thắp hương cho mẹ em. Thế hai anh em hôm nào đi? – Khuê nhắc lại câu hỏi.

\r\n

– Ôi! Thế mà em lại quên mất – Linh hốt hoảng hai tay ôm mặt – May mà chị mua rồi, nếu không chắc tối nay em chết với anh Lâm quá.

\r\n

– Em cũng quên mất chị ạ, mấy ngày nay tập trung hoàn thành công việc gấp rút rồi sắp xếp đưa cái Linh đi thi làm em chả nhớ gì cả. Em vô tâm quá, may mà còn có chị.

\r\n

– Được rồi, thế bao giờ đi? Tôi hỏi lần thứ ba rồi đấy nhé – Khuê cười hiền lành

\r\n

– Mai chị ơi – Linh nhanh miệng.

\r\n

– Ồ! Mai sao? Nhanh quá!

\r\n

Khuê hơi bất ngờ, Lâm nhìn Khuê hơi buồn. Linh biết ý chạy ra chơi với bé Su, hai cô cháu đưa cái xích đu, thằng bé thích cảm giác mạnh cười thích thú chả để ý gì đến mẹ. Lâm ngập ngừng:

\r\n

– Chị! Hay là chị ngủ lại đây với hai anh em em nhé, mai bọn em đi rồi. Em có vài việc nhờ chị.

\r\n

– Ừ, thế cũng được – Khuê hơi chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu.

\r\n

Thực ra Lâm không muốn rời xa Khuê chút nào, dù đó chỉ là mấy ngày ngắn ngủi. Lâm sợ cái sự xa cách này lắm, sợ Khuê không đồng ý nên Lâm nghĩ ra mấy chuyện nhờ để Khuê ở lại. Lâm biết tính Khuê hay cả nể nên ai nhờ việc gì cũng không nỡ từ chối. Có lẽ vì cái tính này nên chồng Khuê hết lần này đến lần khác phản bội cô. Nghĩ đến đây tự dưng lòng Lâm chùng xuống, cứ muốn chạy lại ôm Khuê vào lòng. Lâm phải kìm lòng lắm mới không bộc lộ cái cảm giác đấy ra ngoài.

\r\n

Sáng sớm, Lâm đang lơ mơ trong cơn ngái ngủ thì thấy có mùi nhang thoảng thoảng. Cậu nhìn lên bàn thờ mẹ thấy Khuê đang lầm rầm khấn vái. Hai đĩa xôi đậu đỏ xếp hai bên mâm trái cây đặt trang trọng ở giữa. Lâm không nghe thấy Khuê khấn gì nhưng thấy lòng ấm áp lắm. Giá như mỗi buổi sáng thức dậy được nhìn thấy cảnh này, giá như người phụ nữ gái ấy là vợ Lâm, giá như… chắc mẹ Lâm vui lắm. Bà sẽ mỉm cười mà thanh thản ra đi vì Lâm đã tìm được cho mình một bình yên mà bà hằng mong. Lâm đang mơ màng trong niềm hạnh phúc tưởng tượng thì Khêu gọi khẽ:

\r\n

– Dậy rồi à? Gọi cái Linh dậy luôn ra thắp hương cho mẹ cầu nguyện đi nào. Chị nói hôm qua ngủ sớm đi mà cứ thức khuya mãi.

\r\n

– Tuân lệnh chị! – Lâm nhảy xuống giường gõ phòng Linh:

\r\n

– Dậy mau cô nương ơi! Sửa soạn lên đường nào!

\r\n

– Em dậy từ lâu rồi cơ, đang soạn đồ trong phòng đây. Chứ ai như anh – Linh mở cửa phòng đi ra mang theo cái va li đựng đầy quần áo và sách vở.

\r\n

– Ôi, chị nấu xôi đậu ạ? Em thích ăn xôi nhất!

\r\n

– Ừ, ăn xôi đậu đỏ thi sẽ đậu. Ngày trước chị đi thi mẹ chị cũng nấu cho nguyên một nồi xôi đậu đấy. Thế nên chị mới đỗ đại học đây này.

\r\n

– Vậy em đậu chắc rồi, chị nhờ – Linh hớn hở.

\r\n

– Chắc rồi, em tthắp hương cho mẹ đi!

\r\n

– Dạ chị!

\r\n

Khuê dọn bữa sáng ra bàn xong thì Lâm cũng vừa thay đồ xong. Ba người ngồi vào bàn ăn sáng, ấm cúng như một gia đình nhỏ. Thỉnh thoảng Lâm nhìn trộm Khuê, cô vẫn vô tư gắp thức ăn cho Linh giục cô ăn nhiều vào có sức mà đi thi. Lâm cảm động muốn rơi nước mắt. Người phụ nữ này có lẽ là ông trời đã ban cho anh em cậu vì đã nỡ mang mẹ cậu đi quá sớm. Lâm rưng rưng nhìn vào mắt Khuê:

\r\n

– Chị thỉnh thoảng sang nhà em cho có hơi người chị nhé!

\r\n

– Ừ, cái cậu này! Chị hứa rồi mà. Hôm nào chị cũng sang thắp hương để cầu nguyện cho Linh. Em yên tâm nhé!

\r\n

– Em cám ơn chị Khuê – Linh ôm chặt lấy Khuê từ đằng sau.

\r\n

– Thôi anh em ăn nhanh lên không nhỡ xe bây giờ.

\r\n

Lâm xách ba lô cho em, vừa đi vừa ngoảng lại. Mắt vẫn không muốn rời đi.

\r\n

***

\r\n

Huân tát người đàn bà một cái như trời giáng, cô ta gã vật xuống giường. Miệng rớm máu, con bé mới 6 tháng tuổi khóc thét lên vì sợ. Cô ta hét lớn:

\r\n

– Mày dám đánh tao, tao liều chết với mày – Cô ta lên cơn điên lao vào cắn xé Huân.

\r\n

Huân túm tóc cô ta quật mạnh xuống đất:

\r\n

– Mày dám to tiếng với tao à? Ai biểu mày không cam phận lại còn đòi hỏi này kia. Mày dám gửi cả ảnh cho vợ con tao trêu tức nó. Tao đã bảo không được làm phiền đến nó rồi mà.

\r\n

– Mày ăn ở với tao mày phải cho tao danh phận chứ? Tại nó không chịu li dị với mày tao phải gửi ảnh cho nó tức ói màu ra mà li dị với mày.

\r\n

– Là tao không đồng ý li dị. Mà nếu có li dị tao cũng không lấy mày.

\r\n

– Thằng khốn nạn – Mày không bằng cầm thú – Cô ta hét lên.

\r\n

– Cút ngay! Con đĩ – Huân lôi tay cô ta ra cổng rồi đóng sầm cửa lại.

\r\n

Anh ta tức tối đi vào nhà, mặt hầm hầm, đôi mắt đỏ lừ. Đây là người tình thứ ba của Huân cũng là người mà anh ta chung sống lâu nhất. Hơn một năm từ ngày bỏ Khuê. Cô ta đang là sinh viên năm cuối, cặp với Huân thì có bầu nên bỏ học về sống chung với anh ta luôn. Từ ngày sinh con mâu thuẫn giữa hai người còn gay gắt hơn. Huân thì cứ để hình nền điện thoại là cậu con trai của Khuê đang cười toe toét làm cô bồ tức ra mặt. Cô ta cứ dằn vặt Huân còn nhớ vợ cũ, lại còn không chịu li dị làm cô ta lo lắng hơn. Cô ta tìm cách gửi hình ảnh hạnh phúc cả của hai người, kể cả hình ân ái đến Khuê. Cô ức quá mới nhắn tin cho Huân kêu đừng có làm phiền cô nữa. Cô gửi trả lại cho Huân. Huân giận sôi người. Bản thân Huân tuy đi cặp gái gú bên ngoài rất nhiều nhưng anh ta không muốn bỏ vợ, trong lòng anh ta vẫn còn tôn trọng vợ lắm. Có đôi lúc hối hận muốn quay về nhưng sĩ diện không cho anh ta làm thế. Anh ta như con thú hung dữ trút hết mọi bực dọc lên cô bồ tội nghiệp.

\r\n

Cao Thị HàTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh kadosa yuan

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...