Nhạc Trịnh và cô gái guitar

Tâm sựTruyệnNhạc Trịnh và cô gái guitar
04:26:49 10/12/2016

Girly.vn -

Một cô gái người Pháp nhưng lại hát tiếng Việt chuẩn và rõ ràng khiến tôi có cảm giác như mình gặp lại đồng hương ngay trên chính mảnh đất vừa cổ kính vừa hiện đại. Không chỉ mình tôi mà tất cả những vị khách trong quán đều im lặng lắng nghe tiếng hát truyền cảm kia. Tôi không biết John có hiểu lời bài hát nói gì không nhưng nhìn vẻ mặt say mê và đắm đuối của cậu, tôi biết rõ cậu đã phải lòng, không phải ‘nhạc Trịnh’ mà là ‘cô gái hát nhạc Trịnh’.

 Nhạc Trịnh và cô gái guitar

\r\n

Chiều buông, tôi cùng John đi loanh quanh qua các ngõ nhỏ của Paris. Tôi thích ngắm những ngôi nhà cổ lợp mái ngói đỏ còn John thì lại thích ngắm dòng người qua lại trên phố. Cậu ấy điều đó mang lại một cảm giác thư thái. Chúng tôi hầu như không có điểm gì chung, sở thích cũng khác nhau nhưng lại khá thân thiết. John gốc Hà Lan nhưng cậu sống ở Pháp hơn hai mươi năm. Cậu từng tâm sự với tôi chính vì sống lâu như vậy nên cậu dành một tình cảm yêu mến đặc biệt dành cho nơi này. John hào phóng và khôi hài. Còn nhớ có lần cậu tài trợ cả lớp học đi leo núi, kể chuyện thâu đêm suốt sáng. John luôn mang đến tiếng cười cho mọi người nên ai cũng yêu quý cậu. Chúng tôi ở cùng phòng ký túc xá, hay rủ nhau đi uống cà phê ở Lepola và la cà trên những tuyến tàu điện ngầm vào lúc hoàng hôn.

\r\n

“Cà phê chứ?” John đề nghị.

\r\n

Chúng tôi cùng bước vào quán Lepola quen thuộc. Phục vụ ở đây thân thiện và hiếu khách. Vì là khách quen nên không cần gọi họ cũng biết chúng tôi thích uống gì. Tiếng guitar mộc mạc cất lên đâu đó. Tôi chuyển ánh mắt sang phía sân khấu. Ở đó có một cô gái tóc vàng, đôi mắt màu xanh ngọc, ngồi tréo chân trên chiếc ghế dựa, bàn tay thon thả đang lướt nhẹ lên từng sợi dây đàn. Ở Lepola, mỗi ngày đều có một nghệ sĩ tới chơi nhạc cụ hoặc tới hát. Tôi nghe họ chơi nhiều nhạc cụ khác nhau, violon, organ nhưng chưa bao giờ nghe tiếng guitar da diết và ngọt ngào đến thế.

\r\n

John dán chặt mắt vào cô gái trên sân khấu và khi cô ấy cất tiếng hát, tôi không khỏi ngạc nhiên. Cô hát bằng tiếng Việt và bài hát đó là một trong số bài Trịnh mà tôi thích nhất.

\r\n

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ\r\n Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao\r\n Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ\r\n Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

\r\n

Một cô gái người Pháp nhưng lại hát tiếng Việt chuẩn và rõ ràng khiến tôi có cảm giác như mình gặp lại đồng hương ngay trên chính mảnh đất vừa cổ kính vừa hiện đại. Không chỉ mình tôi mà tất cả những vị khách trong quán đều im lặng lắng nghe tiếng hát truyền cảm kia. Tôi không biết John có hiểu lời bài hát nói gì không nhưng nhìn vẻ mặt say mê và đắm đuối của cậu, tôi biết rõ cậu đã phải lòng, không phải ‘nhạc Trịnh’ mà là ‘cô gái hát nhạc Trịnh’.

\r\n

Người Việt Nam chúng tôi rất thích nhạc Trịnh, tôi cũng không ngoại lệ. Tuổi trẻ đến tuổi già, ai ai cũng đều dành cho nhạc Trịnh một tình yêu kỳ lạ và khó lý giải, không phân biệt chủng tộc hay màu da. Như John, như cô gái lạ. Họ có thể không hiểu lắm về Trịnh nhưng qua chất giọng mượt mà, tôi đoán phần nào họ thấu hiểu được tâm tư của cô gái ẩn chứa trong từng lời ca. Khi tiếng đàn chấm dứt, những tràng vỗ tay giòn tan vang lên.

\r\n

Cô gái cúi đầu chào rồi đi vào trong. John ngẩn ngơ, dõi mắt theo. Tôi kéo tay cậu ra về. “Làm sao đây?” John hỏi khi chúng tôi đang chờ tàu. Tôi ngơ ngác. “Làm gì cơ?” “Cô gái ấy, nhất định phải làm quen. Cô ấy hát hay quá dù mình không hiểu bài hát đó nói gì. Giọng cô ấy thật ngọt.” Tôi im lặng, chỉ hơi chút tò mò. Cô ấy là người Pháp, tôi chắc thế nhưng tại sao lại chọn nhạc Trịnh mà không phải là một thể loại nào khác? Cô ấy có niềm đam mê âm nhạc Việt Nam trong khi không phải là người Việt hay còn có một mục đích nào khác như việc kiếm tiền chẳng hạn.

\r\n

Những câu hỏi cứ xoay quanh đầu tôi cộng thêm việc John cứ luôn miệng hỏi tôi làm cách nào để xin số điện thoại của cô gái kia khiến buổi tối đó tôi không tài nào chợp mắt nổi. Hình bóng cô gái ban chiều cứ chập chờn trong đầu. Những bản nhạc Trịnh đơn sơ và cây guitar màu gụ đỏ cứ trở đi trở lại, ám ảnh không thôi.

\r\n

John bật dậy, dùng chân đá vào mông tôi. “Này, nghĩ cách gì đó đi.”

\r\n

“Ngày mai, chúng ta ghé Lepola xem sao, có thể cô ấy vẫn còn ở đó.” Tôi đáp và tôi thầm mong như vậy.

\r\n

Nhưng cuối cùng chỉ có mình tôi đến quán cà phê quen thuộc. John có hẹn cùng với cô gái trong đội ballet nên biến mất từ sáng sớm. Tôi ngẫm nghĩ, con người có thể thay đổi ý nghĩ nhanh đến vậy sao. Cũng không thể trách John, cậu ôn nhu, chính trực, vóc dáng lại cao ráo khiến bao cô gái nhìn đều si mê ngay cả cô hiệu phó trong trường rất muốn gặp cậu nên ngày nào cũng mời cậu đến văn phòng để đàm thoại.

\r\n

 Nhạc Trịnh và cô gái guitar

\r\n

\r\n

Vẫn là buổi chiều êm ả trôi như hôm qua. Tôi đẩy cửa vào, tìm chỗ trống để ngồi. Trên sân khấu lúc này là một nhóm các chàng trai đang chơi trống. Tôi có chút thất vọng. Có lẽ hôm nay cô ấy không đến. Rất ít khi nào tôi đến Lepola mà chỉ có một mình, nếu không cùng với John thì với những người bạn học cùng khóa. Mỗi người sẽ làm những công việc khác nhau: vẽ tranh, đọc sách, lướt web.

\r\n

Lepola không chỉ là quán cà phê mà còn là góc riêng tư để mọi người trải lòng khi cuộc đời này buồn vui xen lẫn. Hầu hết những người đến đây đều còn rất trẻ. Cách đây vài tháng, từng có một gã đàn ông kỳ dị với một nửa khuôn mặt đến và cầm theo chiếc máy ảnh. Nửa bên trái của hắn được che đậy bởi chiếc mặt nạ. Tôi không chắc nhưng có thể nửa khuôn mặt kia của hắn đã bị hủy. Hắn chụp tất cả mọi người, ở mọi góc độ. Điều đặc biệt là không một ai phàn nàn hay cho là phiền toái. Hắn luôn ghé quán khi trời nhá nhém tối nghĩa là sau khi tôi đến khoảng mười phút. Gã đàn ông đó phải uống cho thật say mới chịu rời khỏi. Tôi nhìn theo dáng đi loạng choạng của gã dị nhân đằng sau tấm kính trắng, lòng ngổn ngang bao suy nghĩ. Hắn sẽ đi đâu với hình hài mà ai nhìn cũng khiếp sợ kia? Rồi có ai đó sẽ yêu hắn thật lòng? Thế mới biết cuộc sống này không gì là hoàn hảo. Tuổi trẻ của chúng ta đều khác nhau. Vì sao John lại có nhiều bóng hồng vây quanh còn tôi đến giờ này vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai?

\r\n

***

\r\n

Hôm sau rồi hôm sau nữa, Lepola vắng đi tiếng guitar mộc mạc. Tôi không còn thấy vui như mọi ngày. Bình thường, sau những giờ học căng thẳng hay những buổi làm việc mệt mỏi, chỉ cần đến đây lắng nghe nghệ sĩ đàn hát thì muộn phiền, khóc nhọc trong tôi như tan biến. Tâm trạng cân bằng trở lại. Nhưng dạo gần đây tôi cảm thấy có điều gì đó bứt rứt, tôi ngồi không yên mà cứ nhấp nhỏm ngó nghiêng xung quanh. Ly cà phê để trước mặt tôi cũng chưa đụng vào dù chỉ một ngụm nhỏ.

\r\n

Lúc tôi định ra về thì tôi bỗng nghe tiếng guitar sâu lắng đó. Dù cô gái mặc chiếc đầm caro, tóc cột cao, trông nữ tính hơn lần đầu tiên tôi gặp nhưng tôi không sao quên được tiếng guitar thánh thót. Vẫn là nhạc Trịnh. Cô ấy hát bài Biển nhớ.

\r\n

Có một điều gì thôi thúc tôi phải nhanh chóng kết bạn với cô gái này. Khi cô hát xong bài thứ nhất, cô nói rằng mình sẽ hát bài thứ hai sau khi nghỉ giải lao. Giọng nói trầm khàn nhưng sao giọng hát lại trong vút đến thế. Tôi loay hoay nghĩ cách, xé một tờ giấy và viết một câu bằng tiếng Anh. Bạn hát thật hay rồi ngoắc bồi bàn gần đó nhờ cậu chuyển mảnh giấy đến cô gái guitar. Cậu cười bí hiểm với tôi rồi vội làm theo. Tôi cảm thấy xấu hổ vì thời đại nào rồi mà còn chơi trò làm quen tẻ nhạt bằng việc viết giấy. Cô gái đọc xong, quay sang nhìn tôi, nở nụ cười duyên dáng. Tôi bối rối, vội né tránh.

\r\n

Tôi đứng trước cổng quán, lát sau cô bước ra và hỏi tôi có phải đợi cô không? Tôi kinh ngạc vì cô nói tiếng Việt rành rọt, mái tóc vàng uốc xoăn nhẹ, gương mặt rất ‘Tây’ và sống mũi cao, hoàn toàn tôi không nghĩ đến cô có vài nét người Việt. Như nhìn xuyên thấu ý nghĩ trong đầu tôi, cô đề nghị nếu tôi đi dạo với cô một lát thì cô sẽ giải đáp tất cả các thắc mắc.

\r\n

Chúng tôi tản bộ quanh con đường trồng rất nhiều hoa oải hương. Cô nói mẹ cô là người Việt, một người rất am hiểu về nhạc Trịnh nên cô thừa hưởng một nửa niềm đam mê về Trịnh. Cuộc hội thoại dần cởi mở và thoải mái hơn. Cô kể tuy mang trong mình hai dòng máu Việt-Pháp nhưng cô sinh ra và lớn lên ở Việt Nam đến năm mười tám tuổi, ba cô mới dẫn cô sang Pháp để nhận mặt ông bà tổ tiên bên phía nội. Năm ấy cũng là năm tôi đặt chân đến Paris. Dù gặp nhau trên mảnh đất nào đi chăng nữa thì với tôi được quen biết cô là một điều hết sức tuyệt vời.

\r\n

Cô sống khá kín đáo, không có nhiều bạn bè. Cô học guitar năm lên tám. Những lúc buồn bã hoặc cô đơn, cô đều ôm đàn vừa hát vừa gảy một mình. Cô đi hát ở nhiều quán cà phê để thỏa niềm ước mơ nhưng Lepola là nơi cô lui tới nhiều nhất. Vài người biết mặt cô, họ luôn tới sớm để đợi cô biểu diễn. Thỉnh thoảng giữa họ – những khán giả trung thành và cô giao lưu với nhau mỗi khi cô hát xong.

\r\n

Chúng tôi trò chuyện thân thiết hơn, những câu chuyện thú vị xen lẫn những tiếng cười khúc khích.

\r\n

Những ngọn đèn chợt bừng sáng. Chúng tôi tạm biệt nhau ở bến tàu. Khi tàu sắp chạy, tôi gõ tay lên cửa kính. “Xưng hô với cậu là gì nhỉ?”

\r\n

“Mary.” Cô nói ngắn gọn.

\r\n

Tôi lang thang thêm một vòng nữa, nhớ lại mảnh hồi ức vừa rồi, môi mỉm cười.

\r\n

 Nhạc Trịnh và cô gái guitar

\r\n

John quên bẵng mất cô gái guitar hôm nào, trong khi chỉ mới hai ngày trước cậu nằng nặc nhờ tôi nghĩ cách để tiếp cận Mary.

\r\n

Hôm qua John vừa mới chia tay cô bạn gái ở nhóm ballet, hôm nay tôi thấy cậu cặp kè với cô nữ sinh lớp tài chính. Khi tôi hỏi, cậu yêu chớp nhoáng vậy sao. John nhún vai. “Chỉ là hẹn hò chứ chưa yêu chính thức, không hợp thì chia tay. Vậy thôi.” Thảo nào đối với Mary cậu không có ấn tượng gì. Cái gọi là ‘phải lòng’ thực chất chỉ là cơn cảm nắng thông thường.

\r\n

Sự xuất hiện của Mary khiến cho cuộc sống quanh tôi trở nên tươi mới và sáng sủa. Mary cũng thích đi dạo lòng vòng phố xá, chiêm ngưỡng những ngôi nhà có mái ngói đỏ hay thưởng thức các món ăn vỉa hè. Chúng tôi hẹn nhau cùng nhau tản bộ vào mỗi buổi chiều. Đi cạnh nhau vậy thôi, không cần phải nói điều gì cả. Như vậy cũng làm tôi vui và cười suốt.

\r\n

Ngoài việc chơi guitar, Mary cũng rất thích nấu ăn. Những lúc rảnh rỗi hay chán chường, cô đều tự đi mua đồ về rồi nấu. Có một lần Mary rủ tôi đến căn hộ nhỏ xinh của cô có dây thường xuân bao phủ, nằm ở phía Tây, cách bến tàu điện chừng mấy trăm kilomet. Cô sống một mình, tự do tự tại, thích gì làm nấy và không bị ai phá rối. Ba mẹ cô không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của cô, chỉ cần cuối tuần về thăm gia đình là được.

\r\n

Mary nấu món Việt lẫn món Pháp, tất cả đều do mẹ cô hướng dẫn. Cô nấu ngon và vừa miệng. Tôi thích nhìn trộm cô nấu, mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần. Ngọn lửa từ bếp ga khiến đôi má cô hây hây đỏ. Những lúc ấy trông cô thật đẹp và rạng ngời.

\r\n

Ăn xong Mary mời tôi món bánh tráng miệng cô tự tay làm, bên trên phủ một lớp kem dâu mềm mịn, vài hạt socola. Khi ăn vào, vị ngọt xen kẽ vị đắng khiến chiếc bánh trở nên hoàn hảo. Mary gọi đó là ‘gia vị cuộc sống’. Radio mở những ca khúc của Trịnh, nghe da diết và êm ái.

\r\n

Tôi thường xuyên đến căn hộ của Mary, tôi thèm ăn những món ăn do cô nấu. Có một điều tôi không biết Mary có hiểu hay không nhưng những giờ phút ở bên cô, tôi như được sống trong những tháng ngày êm đềm, không âu lo, không buồn phiền. Giá như khoảng thời gian này sẽ kéo dài mãi mãi thì tốt biết mấy. Đôi lần, tôi cũng thấy ngại vì sợ làm phiền cô nhưng cô lắc đầu và bảo. “Không sao đâu, tôi cũng rất vui khi cậu đến.”

\r\n

Tôi ngẩn người. Mary ngượng ngùng, quay mặt đi. Những giai điệu của Trịnh lại âm vang khắp căn phòng.

\r\n

***

\r\n

Tình cảm trong tôi ngày càng lớn dần nhưng tôi không tỏ bày cho Mary biết vì tôi không muốn cô phải khó xử rồi ngay cả đến tình bạn cũng không còn. Giữa chúng tôi đang tiến triển tốt đẹp, cùng đi dạo ngắm phố xá mỗi chiều, cùng tựa đầu vào nhau nghe cô gảy đàn. Mọi thứ cứ như một giấc mộng vậy. Và dù là mộng, tôi cũng không muốn phá vỡ đi niềm hạnh phúc ảo đó. Lại càng không thể khỏa lấp khoảng trống trong tâm hồn khi nghĩ về Mary.

\r\n

Tôi tâm sự với John.

\r\n

“Là ai cơ? Cô gái guitar ấy à? Nếu cậu thích thì cứ theo đuổi cô ấy.” John thản nhiên.

\r\n

“Mình không chắc chắn, cái gì đến nhanh thì đi cũng rất nhanh.” Tôi hoang mang.

\r\n

“Nói thật lòng, lần đầu tiên gặp Mary, mình cũng có một chút ‘say’ nhưng sau đó mình thấy cô ấy quá tầm thường.”

\r\n

“Cậu nói cái gì?” Tôi trợn ngược mắt, gầm lên.

\r\n

John há hốc miệng, có lẽ cậu ngạc nhiên khi trông thấy tôi phản ứng dữ dội như thế. Thường ngày tôi rất bình tĩnh, hôm nay chẳng hiểu sao lại mất kiểm soát, hành động như một kẻ điên. Tôi thừa biết John thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy cũng không thể trách cậu nói năng quá đà. Nên tôi đành hạ cơn giận dữ của mình xuống.

\r\n

Tôi không gặp Mary nữa vì tôi sợ tình cảm nơi mình, vừa xa vừa gần. Hạnh phúc ấy quá mong manh, không biết sẽ tan vỡ lúc nào. Tôi sợ cảm giác được ở cạnh cô tôi sẽ càng thích cô nhiều hơn và rồi tôi sẽ làm những chuyện không thể lường trước.

\r\n

Một tuần sau đó, Mary đến trường tìm tôi. Có chút bất ngờ nhưng tôi cũng gặp cô ấy. Dưới tán lá xanh, ánh nắng chan hòa càng làm cho gương mặt thêm cô sáng lấp lánh. Mary im lặng khá lâu sau đó cô thì thầm nói mình sẽ đi.

\r\n

Tôi sững sờ, miệng lặp lại. “Đi ư? Nhưng cậu sẽ đi đâu?”

\r\n

Mary thốt ra hai chữ. “Không biết.” Ngừng lại ít phút, cô nói tiếp. “Đi để trải nghiệm, bất cứ nơi đâu. Đó là giấc mơ của mình.”

\r\n

“Cậu đã suy nghĩ kĩ chưa?” Tôi cố vớt vát tia hy vọng nhỏ nhoi.

\r\n

“Rồi.” Cô gật đầu. “Có cây guitar trong tay, mình sẽ sống sót qua ngày. Cậu đừng quá lo lắng.”

\r\n

Một cô gái chân yếu tay mềm lang thang khắp đất nước hỏi làm sao tôi không lo lắng nhưng nghĩ lại tôi thấy cô rất kiên cường và đầy bản lĩnh, dám từ bỏ giàu sang, ấm êm của một mái nhà để phiêu du cùng trời cuối đất. Đó là một lý tưởng sống cao cả và vĩ đại mà tuổi trẻ nào cũng muốn chiêm nghiệm.

\r\n

“Cậu sẽ về?”

\r\n

“Có thể. Nhớ cậu, mình sẽ quay về.” Mary cười, chạm nhẹ ngón tay vào bàn tay tôi.

\r\n

Và Mary đi. Lepola trống trải. Có vài lần tôi ngang qua căn hộ của cô, chỉ thấy những chiếc lá thường xuân rung rinh trước gió. Tôi buồn bã mất mấy ngày. John khuyên lơn. “Mary nói nhớ thì sẽ về, cậu buồn làm gì.” Lời nhắc nhở của John làm tôi phấn chấn hơn nhiều.

\r\n

Tháng Mười chênh vênh!

\r\n

Tháng Mười, nỗi nhớ, niềm yêu gửi vào cơn gió.

\r\n

Văng vẳng bên tai tôi là một câu hát. Hình như đã có ai đó thích Trịnh thật rồi. Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về!

\r\n

Nguyễn Thị Ngọc VyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh SamAlive

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...