Người Từng Thương - Girly.vn

Người Từng Thương

Tâm sựTản Mạn SốngNgười Từng Thương
08:57:21 20/09/2018

Girly.vn -

Hòm thư điện thoại quanh đi quẩn lại chỉ là những tin nhắn rác của tổng đài, cùng với những cuộc gọi điện hỏi thăm của mẹ. Để rồi khi trong đêm khuya nghe thấy tiếng chuông điện thoại lúc còn quen nhau, bạn vội mở lên, rồi chợt nhận ra không phải là người bạn đang nhớ nhung. Bạn có thấy hoang mang hay không?

Tuổi trẻ ai mà chẳng từng nắm từng buông đôi bàn tay người thương trong sự nồng nàn và luyến tiếc.

Tuổi trẻ ai mà chẳng có những đợt trái tim bồi hồi và rung động, và sau những cơn giông bão cuộc đời chia cắt đôi bàn tay, chúng ta lại cảm thấy khó thở và chênh vênh vì thiếu mất bóng dáng người từng thương bên cạnh.

Tuổi trẻ ai rồi cũng sẽ yêu và được yêu. Thanh xuân làm sao trọn vẹn nếu thiếu bóng những cuộc tình tan vỡ và giọt nước mắt chênh vênh của người yêu nhiều hơn.

Ngày chúng ta còn bên nhau, dù nắng hạ hay mưa rào, ta đều sẽ thấy cuộc đời tươi đẹp và ấm áp vì trái tim cất đầy những sự đằm thắm của tình yêu.

Lúc bờ vai còn kề bên, đôi tay không chia lìa, bước chân đồng điệu dạo trên con phố đầy hoa, chúng ta chỉ biết hạnh phúc với những điều lãng mạn khi ấy.

Nhớ những khi điện thoại không lúc nào không kêu lên thông báo có tin nhắn mới, tất cả đều là những lời quan tâm, yêu thương và lo lắng tràn ngập nỗi nhớ của người thương. Và rồi chúng ta chỉ biết ngây ngốc lén cười, trong khi lòng lại cảm thấy vui vẻ đến lạ.

Tuổi trẻ vào những lúc mỏi mệt, sẽ luôn có người bắt máy những cuộc điện thoại của bạn, và vượt qua bao con phố, chỉ để lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt, hôn lên những đau buồn giữa vầng trán ấy.

Với tất cả sự ngọt ngào mà tình yêu tuổi trẻ đem đến, để rồi khi gió lớn thổi tới, cuốn đi bóng dáng người thương, thứ còn lại chỉ là những đổ bể và chênh vênh khi còn đang thanh xuân.

Ngày mà chúng ta không còn là của nhau, bờ môi người thương là những nỗi buồn và ánh mắt ta là những giọt nước mắt. Yêu nhau đến thế, thương nhau như vậy, nhưng rồi cũng phải buông tay nhau khi thời điểm ghé tới.

Người thương hóa thành người từng thương chỉ sau một đêm với những nỗi đau âm ỉ trong ngực, khi mà chiếc gối đầu thấm đẫm nước mắt, nhưng chuông cửa bạn chờ mãi vẫn không vang lên tiếng gọi, không còn bàn tay gạt đi giọt nước mắt buồn, cùng nụ hôn an ủi tại vầng trán.

Khi ấy, bạn có chênh vênh hay không?

Mùa hè nắng gắt, một mình ngồi dưới trạm xe buýt, chỉ biết tự than vãn và cáu giận với tất cả mọi thứ. Mùa của những cơn mưa rào, dưới phố năm nào, bạn chỉ có thể tự mình bước đi, để rồi mưa xối sạch mọi thứ, thấm ướt bạn.

Khi ấy trên mặt bạn, đâu là mưa đâu là nước mắt, bạn có biết hay không?

Hòm thư điện thoại quanh đi quẩn lại chỉ là những tin nhắn rác của tổng đài, cùng với những cuộc gọi điện hỏi thăm của mẹ. Để rồi khi trong đêm khuya nghe thấy tiếng chuông điện thoại lúc còn quen nhau, bạn vội mở lên, rồi chợt nhận ra không phải là người bạn đang nhớ nhung. Bạn có thấy hoang mang hay không?

Khi nghe thấy âm thanh dịu dàng của mẹ qua chiếc điện thoại bao năm nay, dưới những lời quan tâm của người thân, bạn có chợt thấy tủi thân và chực chờ òa khóc lên hay không? Có những ai đã từng vùi đầu vào ngực mẹ hoặc những cái ôm của lũ bạn thân, chỉ để nức nở giải tỏa những cảm xúc đau buồn trong tim khi chúng ta thất tình chưa?

Vô số lời khuyên rằng bạn hãy mạnh mẽ lên và quên đi, còn biết bao điều hay ngoài kia, nhưng phải làm sao khi trái tim lại không lắng nghe lời bạn và bạn bất lực, chỉ có thể cắn răng, dặn lòng từ ngày này sang ngày khác, với một hy vọng, một buổi sáng thức dậy nào đó, ta thật sự sẽ quên được bóng dáng người từng thương.

Có bao giờ vì những thất bại đổ vỡ của một cuộc tình, và trái tim bạn đã khép lại để sửa chữa những nỗi buồn, khi đó bạn chẳng muốn yêu và được yêu, không phải không có ai thương bạn, mà là thứ lúc này bạn cần chỉ là thời gian. Nhưng người ta đâu biết những cảm xúc đó, và họ nghĩ rằng, bạn thật kì quái cùng khó gần.

Những lúc khi ấy, bạn có thấy thế giới thật nực cười và thầm mắng sao trái tim mình lại quá tình cảm hay không?

Có bao giờ bạn chợt nhận ra, mình dần quen với sự cô đơn, quen với vị đắng của cà phê, dù khi xưa chỉ thích những thứ ngọt ngào lưu lại trên đầu môi.

Và khi lại lần nữa bước xuống con phố Sài Gòn quen thuộc, dưới những cơn mưa rào, bạn chợt nhận ra mình dường như dần quen với chênh vênh rồi.

Khi ấy, thanh xuân không chỉ là một gam màu buồn, mà nó còn là nơi bạn dần trưởng thành.

Qua bao cuộc tình ở tuổi thanh xuân, bạn càng hoàn thiện được chính bản thân mình. Người đến sau so với người trước đó, khi họ rời đi, bạn không còn mất quá nhiều thời gian để tự liếm vết thương nữa.

Bởi sau những mùa yêu chóng vánh của tuổi trẻ, bạn dần trưởng thành và kiên cường mất rồi.

Và bạn không còn sợ khi tình yêu đến nữa, vì thanh xuân mà, làm sao trọn vẹn khi không yêu?

 

Mễ Bối – Theo Girly

Ảnh sưu tầm

Giới thiệu về tác giả:

Mễ Bối

Tôi yếu đuối, nhưng tôi chỉ muốn dựa vào bờ vai của chính mình. Cho nên tôi là con mèo lạnh lùng nhất thế giới.ि०॰०ॢी

Trang trước

Chuyện nắng mưa

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...