Ngày cưới, tôi đã bỏ trốn để chạy theo tiếng gọi người tình

Tôi kểNgày cưới, tôi đã bỏ trốn để chạy theo tiếng gọi người tình
11:15:26 02/12/2015

Girly.vn -

Tôi cảm thấy mình chỉ thương hại anh. Ở bên anh tôi không còn hạnh phúc, không cảm nhận được tình yêu của anh nữa. Vậy mà, tình yêu đó vẫn duy trì được 2 năm.

Tôi và anh yêu nhau được 2 năm. Nhưng khoảng thời gian đó tôi không thấy hạnh phúc. Khi mới nhận lời yêu, anh quan tâm và chiều chuộng lắm. Chỉ một, hai tháng sau anh đã bộc lộ rõ những tính xấu của mình. Anh thường xuyên kiểm soát sự riêng tư của tôi. Ngay cả việc tôi nói chuyện với bạn là con trai cũng khiến anh thấy khó chịu.

\r\n

Chúng tôi thường xuyên xảy ra những cãi vã, vụn vặt. Mỗi khi tức giận tôi điều gì đó, anh bắt đầu đi uống rượu rồi gọi điện trách móc tôi. Biết tính anh như vậy, tôi cũng cố gắng hạn chế mọi thứ để tránh cho cả hai tổn thương. Tôi lựa lời khuyên nhủ anh không nên có những hành động trẻ con như vậy nữa. Anh cũng đã hứa, nhưng vẫn chứng nào tật ấy.

\r\n

Ngày cưới, tôi đã bỏ trốn để chạy theo tiếng gọi người tình

\r\n

Tôi cảm thấy mệt mỏi với tình yêu của anh. Anh khiến tôi ngột thở trong tình yêu này. Đã bao lần tôi nói lời chia tay với anh. Nhưng anh lại cầu xin, quỵ lụy khiến tôi mủi lòng trở về bên anh. Tôi cảm thấy mình chỉ thương hại anh. Ở bên anh tôi không còn hạnh phúc. Không cảm nhận được tình yêu của anh nữa. Vậy mà, tình yêu đó vẫn duy trì được 2 năm.

\r\n

Đến khi, anh tính tới chuyện cưới xin thì tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi thấy con đường phía trước sao mù mịt quá. Tôi sợ không biết khi về chung sống với nhau chúng tôi sẽ ra sao nữa. Gia đình bên anh thúc giục chúng tôi sắp xếp công việc để chuẩn bị cho hôn lễ. Tôi đã nói với anh cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ rồi quyết định. Anh đồng ý.

\r\n

Khoảng thời gian đó, tôi gặp lại một người đàn ông mà tôi quen trước đây. Buồn chán về chuyện của mình, tôi cũng thường xuyên tâm sự với anh. Tất nhiên, tôi chẳng để cho người yêu của mình biết được. Những khi buồn, chỉ cần tôi nhấc điện thoại lên, anh sẵn sàng có mặt. Anh có thể cùng tôi đi lang thang cả chiều. Anh quan tâm tôi âm thầm, lặng lẽ. Tôi nhận ra, ở bên anh rất an toàn và bình yên. Tôi chỉ mong ước được ở bên cạnh anh. Cảm nhận này khác xa với cảm giác khi tôi đi chung với người yêu.

\r\n

Một ngày, tôi cãi nhau với người yêu rất gay gắt. Tôi đã khóc và gọi cho anh. Anh ôm tôi vào lòng và thì thầm” Anh yêu em”. Tôi không dám đón nhận, vì tôi sắp trở thành vợ người khác rồi.

\r\n

Cuối cùng, cũng đến lễ ăn hỏi. Sao tôi chẳng thấy hạnh phúc gì cho cam. Tôi thấy phân vân và khó xử quá, tôi không biết phải làm sao. Tôi đã sai, khi không dám đối diện và thẳng thắn với người yêu của mình. Tôi rất muốn nói về tình cảm thực của mình nhưng không đủ cản đảm.

\r\n

Còn anh, sau khi biết quyết định tiến tới hôn nhân với người yêu tôi. Anh đã khóc và cầu xin tôi đừng tàn nhẫn như vậy. Anh muốn cùng tôi chạy trốn nhưng tôi đã kiên quyết nói không. Vô tình, tôi đã làm cả hai người đàn ông tổn thương. Trước ngày cưới, anh vẫn nhắn tin, thậm chí anh đến cầu xin tôi hãy hủy hôn. Tôi đã xua đuổi anh không tiếc lời. Ngày cưới, tôi đã bỏ trốn để chạy theo tiếng gọi người tình

\r\n

Đêm đó, tôi không thể nào ngủ được. Tôi nghĩ về tình yêu của mình 2 năm qua và tình cảm chớp nhoáng của tôi với anh. Con tim tôi đã nghiêng về anh – người đến sau. Sáng sớm, không khí tưng bừng nhưng sao tôi chẳng vui được chút nào.

\r\n

Suốt thời gian trang điểm trong đầu tôi chỉ nghĩ về anh. Tôi quyết định bỏ trốn. Tôi nhắn cho anh địa điểm gặp nhau để hai đứa chạy trốn. Nhìn đồng hồ sắp đến giờ đón dâu. Tôi xách váy lên chạy thục mạng. Được nửa quãng đường, tôi thấy anh đến đón tôi. Mừng rỡ, tôi leo lên xe rồi giục anh đi nhanh. Hai đứa phải trốn chui lủi để không bị mọi người bắt lại.

\r\n

Sau khi bỏ đi, tôi và anh không dám về nhà. Tôi chỉ biết thông tin ở nhà qua những người bạn của anh. Chồng chưa cưới có lẽ đã hận tôi lắm, nhưng sự thực tôi đã hết yêu anh rồi. Tôi mong anh sẽ bỏ qua cho tôi, nếu lấy nhau về chắc gì chúng tôi đã được hạnh phúc.

\r\n

Bao năm trốn tránh chúng tôi về lại nơi quê nhà. Bố mẹ cũng đã không còn giận con gái nữa. Mẹ tôi khóc hết nước mắt. Còn anh chồng hụt của tôi cũng đã có một cuộc hôn nhân mới hạnh phúc. Tôi chỉ mong như vậy. Có lẽ cả đời này anh không tha thứ cho hành động của tôi. Nhưng tôi chỉ cần anh sống hạnh phúc là đủ rồi. Tôi đã không sai lầm bỏ chạy với người tình để có được hạnh phúc của riêng mình. Có thể người đời sẽ dè bỉu tôi, nhưng được sống với tình yêu thực sự mới là hạnh phúc tôi có được.

\r\n

Nguồn: Blogtamsu

\r\n

Ảnh từ Dear.vn

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...