Một chỗ trong đời

Tâm sựTản Mạn SốngMột chỗ trong đời
02:40:37 03/03/2017

Girly.vn -

Thế giới của tôi không có cậu ấy thì trống rỗng, nhưng có cậu ấy rồi liệu có bi thương???

Một chỗ trong đời

\r\n

Thế giới của tôi không có cậu ấy thì trống rỗng, nhưng có cậu ấy rồi liệu có bi thương… Nếu ngày mai cậu ấy đến, gõ cửa nhà tôi, chắc chắn tôi sẽ khóc, đó là sự thật, dù tôi không biết chắc mình sẽ khóc vì điều gì, vì hạnh phúc hay lo sợ, tôi chẳng biết, chỉ là, tôi sẽ chẳng kìm được cảm xúc của mình. Đã rất nhiều lần tôi muốn hỏi cậu ấy, rằng bao giờ cậu mới tới, gõ cửa nhà tôi, chờ tôi bước xuống và ôm tôi vào lòng?

\r\n

Chúng ta mải miết mãi trong cuộc đời này vì điều gì? Mục tiêu lớn nhất mà chúng ta hướng tới là gì? Là địa vị, danh vọng hay chỉ đơn giản là một cuộc sống an yên? Chúng ta sẽ mong cầu thứ gì trên hết: vật chất hay tinh thần? Tôi không phải tuýp người sống phụ thuộc vào tình cảm, nhưng cá thân tôi nghĩ rằng chúng ta cố gắng tạo ra các giá trị vật chất để thỏa mãn những nhu cầu, ham muốn của mình, vậy nên, cố gắng tăng thu nhập, gặt hái thành công, danh vọng cũng chính là bồi đắp cho tinh thần của chính mình. Và sau tất cả, chúng ta luôn cần một người, một người mà ngày hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau nữa sẽ luôn ở đó, cạnh bên và yêu thương ta. Tôi rất muốn tìm ra một nửa của mình, để nói với người đó rằng tôi đã chờ đợi cậu ấy rất lâu, lâu tới mức tôi đã mất kiên nhẫn mà nắm vội những bàn tay khác, lâu tới mức tôi sợ một ngày mình không còn tồn tại nữa mà vẫn chưa tìm được cậu. Người yêu dấu, bao giờ thì mình gặp được nhau?

\r\n

Một chỗ trong đời

\r\n

Những ngày này, tôi để máy chỉ phát đi phát lại một bài hát, một mình một thế giới, lặng im và cảm nhận từng âm thanh, từng câu chữ rơi rớt rồi thẩm thấu từng chút, từng chút một vào từng thớ thịt, mạch máu trong cơ thể mình,

\r\n

“I gonna love you like I’m gonna lose you…\r\n I gonna hold you like I’m saying goobye…”,

\r\n

…vì ngày mai ai dám nói trước được, biết đâu một ngày chẳng báo trước mối nhân duyên của chúng tôi đến hạn, tôi sẽ như thế nào khi chưa thể nói ra hết được những điều tôi muốn nói, khi chưa ôm cậu ấy đủ sâu, khi chưa hôn đủ lâu, chưa yêu đến cùng kiệt tâm can và hơi thở… Những hối tiếc muộn màng sẽ dằn vặt tôi tới bao giờ mới nguôi?

\r\n

Có những ngày tan sở, bước ra đường, thấy dòng người đông đúc, ồn ã qua lại, có những người tấp xe bên lề đường ngóng chờ ai đó, có những kẻ đưa mắt tìm người đón đưa, tôi tự hỏi chỗ của tôi ở đâu, bên cạnh ai trong thế giới trăm vạn người này? Tôi quả thực có thể tự mình làm mọi thứ nhưng giả như, có ai đó bên cạnh, nếu vậy, có lẽ sẽ tốt hơn đúng không. Con đường đi về sẽ không còn vắng lặng, bữa cơm biết đâu sẽ có gì đó khác, đông về thôi sợ lạnh, cuộc sống này, biết đâu đấy, sẽ vơi bớt cô đơn. Tôi chỉ là một mảnh nhân loại trong vũ trụ bao la này, mọi thứ phía trước vẫn là vô định, còn tôi vẫn đang trôi lơ lửng giữa khoảng không, cố gắng tìm kiếm nơi neo đậu cuối cùng. Đâu mới là mảnh ghép còn lại mà tôi thực sự thuộc về? Ai sẽ dành cho duy nhất riêng tôi một chỗ trong đời người ấy? Cuộc hành trình đơn độc này bao giờ mới có thể đi đến hồi kết, bởi lẽ, có những ngày nhuốm đầy màu buồn bã, tôi thèm vô cùng cảm giác được chung đôi!

\r\n

\r\n

NhiênTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh shoshibata, Joanna Kitchener

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...