Lạc nhau có phải muôn đời

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnLạc nhau có phải muôn đời
10:50:57 28/06/2017

Girly.vn -

Gói một đống kí ức không kịp sắp xếp vào hành trình lớn lên, đặt vài cái tên đại khái cho từng ngã đường mình đã đi qua, cũng không thèm thắc mắc người kia có hạnh phúc không. Khi con người ta đã phải ăn quá nhiều kỉ niệm và không tiêu hóa hết, mọi thứ đi ngang tầm mắt mỗi ngày đều có cơ hội được “dính líu” với ai đó, rồi lại nhớ muốn khùng…

Lạc nhau có phải muôn đời

\r\n

Có thể gọi đây là căn bệnh “Ám ảnh thời tiết”.

\r\n

Vào những ngày hiu hiu gió, mưa miên man, không khí ẩm ướt, tâm tưởng tôi lại xuất hiện “mùi ngày cũ”, đúng là cảm giác đó.

\r\n

Là những bình minh khi vừa mở mắt, tôi đã cảm thấy mất mát. Là kí ức về ánh mắt của một ai đó tìm tôi những lúc mưa to. Là những cái lặng im bình thản khi biết rằng ai đó vẫn ở đây, thật may vì vẫn được thấy họ mỗi ngày. Là những lúc chạm mắt , và để yên như thế, chúng tôi đã không chạy đến bên nhau. Phải, tôi chưa từng nghĩ sẽ đến một ngày, cậu ấy đã bốc hơi giữa cái thành phố chật hẹp này. 

\r\n

Gói một đống kí ức không kịp sắp xếp vào hành trình lớn lên, đặt vài cái tên đại khái cho từng ngã đường mình đã đi qua, cũng không thèm thắc mắc người kia có hạnh phúc không. Khi con người ta đã phải ăn quá nhiều kỉ niệm và không tiêu hóa hết, mọi thứ đi ngang tầm mắt mỗi ngày đều có cơ hội được “dính líu” với ai đó, rồi lại nhớ muốn khùng. Không biết bao giờ mới “Ợ” được một cái gọi là thanh lọc một tí, để còn sức chứa thêm vài cái tan vỡ.

\r\n

Lạc nhau có phải muôn đời

\r\n

Đã có lúc tôi không cho phép mình được nhớ. Rồi đến khi nỗi nhớ quá lớn, đã mấy lần tôi bật khóc giữa lòng thành phố. Cái cảm giác phải lạnh lùng với quá khứ, tự gồng mình bước qua tan vỡ, phải làm ngơ khi vô tình nghe nhắc đến một cái tên, thật sự rất vất vả. Chúng tôi từng cách nhau chỉ một bàn tay mà bây giờ là cả bầu trời. Giữa cuộc đời chúng ta phải bước đi như một chiến binh, tôi không cho phép mình chệch choạc, cho dù tôi chỉ là một chiến binh đã bại trận, chẳng có gì đáng tự hào. Một kẻ chẳng đủ dũng khí để giữ lấy tình yêu của mình, phải chịu buông tay và nhìn người mình thương rời bước. Mấy điều thật thà nhất từ chính lòng mình mà tôi cũng chưa từng kể cho cậu ấy nghe, và đến sau cùng cậu ấy cũng chỉ nhận được từ tôi sự lạnh lùng của lòng tự trọng. Rồi khi chuyện của chúng tôi đã kết thúc, chỉ bằng một dấu chấm lửng, đã có biết bao nhiêu cánh thư, chưa từng được gửi đi, mà tôi cũng chẳng mong nhận được hồi đáp. Dù tôi biết, trong chuyện tình này, tôi là người yêu nhiều hơn.  Trong ký ức còn lại của tôi, vẫn còn hiện rõ một cái dáng gầy, rất gầy, đến và đưa cho tôi miếng băng cá nhân vào một chiều mưa nhiều tháng sáu. Vết thương ở ngoài da thì rất dễ lành, có phải không?

\r\n

Rồi đến lúc tôi cũng phải tự bao dung cho cái gọi là “ngày xưa”..

\r\n

Tôi chẳng thể chạy trốn mùa mưa của Sài Gòn, cũng đành thôi, lần nào cũng thế, tôi nhìn lại, nhớ một chút, khóc một chút, rồi bình thản, tự mình hong khô những ngày ẩm ướt. Cũng qua rồi, rất lâu rồi.

\r\n

SkyyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh BLUE

Giới thiệu về tác giả:

Cà Phê Phin

" thuộc về Sài Gòn, một mình lang thang trong chữ, thích hát tình ca và uống cà phê phin. "

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...