Hôn nhân như tấm áo trắng!

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnHôn nhân như tấm áo trắng!
10:25:06 03/03/2017

Girly.vn -

Khi yêu thì không ai muốn có vết thương, nhưng tất cả những mối tình sâu sắc thế nào cũng từng có vết thương và vết thương ấy phải nhờ tình yêu mới chữa lành được.

Hôn nhân như tấm áo trắng!

\r\n

Trong xã hội ngày nay, người ở trong hôn nhân thường bị cảnh đẹp ngoài hôn nhân hấp dẫn. Trong cuộc hôn nhân của mình, tôi đã từng rơi lệ, thậm chí mất ngủ vì một người đàn ông khác, nhưng cuối cùng chỉ ở bên anh, tôi mới ngủ được say, mới có những giấc mơ đẹp. Tôi yêu Tâm Giao năm 20 tuổi, ba năm sau kết hôn, sau đó mỗi người công tác ở một nơi cho đến năm tôi 28 tuổi. Chúng tôi chưa bao giờ được ở cùng nhau trong một mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, khi ấy chỉ biết trông mong sớm có ngày được sum họp trọn vẹn. Trong thư gửi cho nhau, chúng tôi thăm hỏi, tỏ tình thương yêu và cả oán trách, hai sinh mệnh kết nối với nhau như thế qua đi được tám năm. Dấu vết của tám năm xa cách được giấu kín trong hàng nghìn lá thư, tiếp sau đó đến nay lại qua đi mười năm. Mười năm này, điều khiến chúng tôi được an ủi nhất là cả bốn mùa trọn vẹn ở cùng nhau, nhưng trong thời gian này, chúng tôi phải nếm mùi đau khổ và tuyệt vọng, suýt nữa thì ly hôn. Chúng tôi đã trải qua sự trưởng thành và nâng cao được chất lượng cuộc sống: được đào tạo sâu hơn về nghề nghiệp, hoàn thành việc nhận thức sâu hơn về cuộc đời. Chúng tôi cũng thoát khỏi cảnh nghèo túng về vật chất, ít nhất cũng không phải lo cơm ăn áo mặc. Như thế là chúng tôi đã đi qua tuổi thanh xuân, trao tặng cho nhau những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Tết năm ấy anh đến thăm tôi, tiêu hết tiền lương trong cả một năm để mua tặng tôi mười món quà. Anh bảo tặng nhiều thế để “trói tôi” từ đầu tới chân khiến tôi không chạy thoát khỏi anh. Thấy anh chỉ có quần áo xềnh xoàng để thay đổi, tôi khóc ròng. Tâm Giao nói, tuổi thiếu niên là thời kỳ hình thành nhân cách, yêu đương và mới cưới là thời kỳ hình thành “nhân cách đàn bà” của người vợ. Anh muốn tôi cảm nhận người vợ được sủng ái nồng nhiệt như thế nào, đó là điều rất quan trọng đối với hạnh phúc trong đời tôi.

\r\n

Điều tệ hại là sau khi đi làm, không hiểu vì sao tôi lại thích một người đàn ông khác. Tôi nói cho Tâm Giao biết, anh bảo:

\r\n

– Chúng mình kết hôn mười năm nhưng ở hai nơi trong thời gian dài, cuộc sống quả thật cũng quá đơn điệu. Phụ nữ khi còn trẻ, khó tránh khỏi phạm sai lầm do không kìm nén nổi hoặc không tự chủ điều đó có thể hiểu được. Chỉ có điều anh bận nhiều việc quá, vốn cho rằng em 100% đã thuộc về anh, bây giờ anh lại phải phấn chấn để ganh đua với người khác. Ôi, quan hệ nam nữ đâu có phải bất di bất dịch, anh phải gắng lên mới được!

\r\n

Hôn nhân như tấm áo trắng!

\r\n

Từ đó, ngày nào anh cũng mua một bông hồng tặng tôi. Chúng tôi cũng từng thảo luận: hôn nhân đã có tì vết, không hoàn mỹ, thuần túy nữa, phải chăng nên ly hôn, làm bạn của nhau thì hơn? Nhưng cuối cùng, tôi cắt bỏ được tình yêu “ngoài luồng”, cảm tạ tình cảm của người đến sau rồi quyết tâm trở lại với Tâm Giao. Quá trình sinh con và nuôi con giúp tôi hiểu ra điều kỳ diệu về hôn nhân và tình tương thân tương ái của vợ chồng. Vết thương đau đớn sau khi sinh đẻ là nỗi khổ nhất đối với tôi. Sự săn sóc, thương yêu của anh trong lúc tôi sinh nở và nuôi con khiến lòng tôi chấn động. Chúng tôi chỉ là vợ chồng bình thường thế đơn lực mỏng nhưng nhờ cùng nhau cố gắng nên cuộc sống nối tiếp được vững bền, không có gì phải hối hận. Chúng tôi có nhà riêng như mọi người, có con trai đáng yêu, làm tròn trách nhiệm của người con thông thường là chăm nuôi bố mẹ, hòa thuận với anh chị em và bạn bè. Cũng chính vì sống trong đoạn đời này mà tôi cảm nhận rõ ràng: tình yêu của chúng tôi có thêm tình thân thì tình yêu ấy càng thêm sâu sắc.

\r\n

Chúng tôi mỗi khi nhớ tới người yêu là nhớ tới vết thương. Trong ngày Xuân ấm áp, rất ít người nhớ tới áo bông, nhưng khi mặc áo bông thì người ta dễ nhớ đến mùa Xuân. Khi yêu thì không ai muốn có vết thương, nhưng tất cả những mối tình sâu sắc thế nào cũng từng có vết thương và vết thương ấy phải nhờ tình yêu mới chữa lành được. Hôn nhân như tấm áo trắng, khi bắt đầu mặc thì mới mẻ, đẹp đẽ nhưng thế nào cũng có lúc vết bẩn đầu tiên xuất hiện. Nếu còn lưu luyến, tiếc nuối và còn muốn mặc tấm áo trắng ấy thì chúng ta phải động não, chuyên tâm giặt sạch vết bẩn đó đi thì khi mặc mới càng chú ý gìn giữ.

\r\n

Tâm GiaoTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Joanna Kitchener

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...