Giữ lấy người bên cạnh – Phần 2

Tâm sựTruyệnGiữ lấy người bên cạnh – Phần 2
01:54:57 13/03/2017

Girly.vn -

Có lẽ cậu không biết rằng, vào khoảnh khắc cậu quay lưng, bước càng lúc càng xa, cậu đã mang đi của tôi tất cả những gì tôi có: nụ cười, nước mắt và cả khoảng trời trong veo mà tôi vốn cứ ngỡ sẽ chẳng có lấy một áng mây mù nào ghé qua. Giông tố kéo đến tự bao giờ. Lối cậu về, ngát hương hạnh phúc. Đường tôi đi, gió mưa tơi tả.

Giữ lấy người bên cạnh – Phần 2

\r\n

Gió đêm mùa thu rớt nhẹ trên mặt sông. Tôi chậm rãi bước lên cầu. Ban đêm yên tĩnh, vài chiếc xe chạy nhanh, ai cũng hối hả về cho kịp sum họp bên mái ấm gia đình. Có một lần duy nhất, vào ngày này năm năm trước,sau khi tan lớp Anh văn buổi tối, Nam đề nghị. “Chúng ta đi đâu đó hóng mát đi.” Vậy là chúng tôi đi bộ từ đầu cầu bên này sang đầu cầu bên kia rồi đi ngược lại. Cứ thế, bốn năm lần, không biết mệt là gì. Chúng tôi bước cạnh nhau, không quá gần cũng chẳng quá xa đủ để hai vạt áo chạm nhẹ. Giọng cậu hòa lẫn trong tiếng gió dịu êm. “Thật ra hồi đó tớ rất nhút nhát, không tự tin như bây giờ đâu…” Tôi không xen vào câu nào trong lúc cậu nói vì tôi muốn nghe giọng cậu. Âm thanh trong trẻo ấy tựa giọt sương sớm mai khiến tôi không một phút giây nào quên là không nhớ đến.

\r\n

Nghĩ về cậu, tôi thấy lòng chơi vơi. Nhớ đến cậu, mắt tôi bỗng dưng se cay. Tự nhủ, do bụi thôi. Đường phố không còn ai đi qua cả. Tôi dừng chân, chớp mắt nhìn ngọn đèn vàng vọt, tạo ra một vùng sáng ấm áp vây quanh chỗ tôi đứng tựa như có những vì sao đang rơi. Ánh sáng ấy mang một nỗi buồn dài vô tận mà tôi luôn giấu kín đằng sau những nụ cười giả tạo. Phải rồi, kể từ lúc cậu đi, tôi chưa một lần sống thật với chính mình. Cứ nghĩ rồi cậu sẽ về, cùng tôi thực hiện lời hứa năm nào. Cậu sẽ không thất hứa đâu. Bao lần hy vọng rồi lại thất vọng. Ngày tháng trôi qua, người bạn mà tôi trao về một tình cảm đặc biệt càng lúc càng xa…

\r\n

Một chiếc xe ô tô từ dưới cầu đi lên. Quầng sáng rọi vào mắt tôi khiến tôi phải lấy tay che lại. Chiếc xe chầm chậm lướt qua tôi nhưng đủ để tôi nghe thấy rõ giai điệu quen thuộc phát ra từ trong xe. Tôi nhớ mình đã từng nghe bài này rất nhiều lần rồi, thậm chí trong lúc viết kịch bản, tôi vẫn để tai nghe. Giai điệu nhẹ nhàng ấy giúp đầu óc tôi thêm tỉnh táo. Đến khi tôi nhớ ra tên bài hát, quay đầu lại thì chiếc xe đã rẽ sang con đường khác, xa khuất. Là tình yêu thuần khiết, là ghi nhớ tuổi xuân. Cảm giác bình yên bên Nam vẫn còn đây.

\r\n

Tôi trở về căn hộ, tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường quấn chăn kín mít. Tối nay tôi không sử dụng máy tính, tôi để lòng mình nhẹ tênh, không vướng bận bởi các con chữ, chìm vào giấc ngủ.

\r\n

Chuông tin nhắn đánh thức tôi dậy. Tôi với tay lấy, mở ra đọc. Tin nhắn của Victor Trần. “Cô dậy chưa, tôi mời cô ăn sáng nhé tiện thể bàn về kịch bản mà cô đang viết dở.” Tôi và Victor Trần quen nhau không lâu, lần nào gặp nhau cũng đều bàn về công việc sao bỗng dưng lại tốt đột xuất mời tôi đi ăn thế này? Tôi không tin một đạo diễn nổi tiếng như Victor Trần lại có ý đồ gì xấu xa với lại tôi cũng đâu còn là cô gái mười tám thơ ngây. Chuyện tình yêu, tôi đã trải qua. Những chuyện vấp ngã trong cuộc sống tôi cũng đã từng nếm trải. Tôi nghĩ mình sẽ có cách để đối phó. Với lại Victor Trần là người của công chúng, nhất cử nhất động của người nổi tiếng đều nằm trong tầm ngắm của đám phóng viên nhiều chuyện, chỉ cần một hành động nhỏ nhặt thôi cũng đủ khiến anh ta có mặt trên trang bìa và nhận được hàng ngàn lời bình luận từ phía khán giả. Nhận ra mình quá ư sáng suốt, tôi hồi đáp tin nhắn rằng tôi đồng ý.

\r\n

Giữ lấy người bên cạnh – Phần 2

\r\n

Chúng tôi vào quán bình dân, gọi hai tô mì. Tô của tôi nhiều ớt, tô của Victor Trần nhiều thịt bò. Húp một muỗng nước lèo, tôi nói. “Tôi cứ tưởng anh phải đến nhà hàng cơ đấy.”

\r\n

“Những gì càng giản dị tôi càng thích.”

\r\n

Có phải tôi đang ngồi cạnh một đạo điễn nổi tiếng không? Trang phục của anh hôm nay khác hẳn thường ngày, quần bò và áo kẻ sọc, ngoài ra chẳng có gì nổi bật cả. Cũng có thể anh cải trang để không bị quấy rầy bởi fan hâm mộ.

\r\n

“Ngẩn ngơ gì thế, mì nhão ra hết rồi kìa.” Lời nhắc nhở của Victor Trần làm tôi giật mình, vội cúi đầu ăn. Ớt khiến tôi chảy nước mắt nước mũi nhưng tôi vẫn không thể từ bỏ ăn cay. Cũng giống như có một số thứ đã thành thói quen thì rất khó để thay đổi.

\r\n

“Một bộ phim phải có những trở ngại và xung đột, hai điều này xảy ra với cả nhân vật chính diện và phản diện.” Victor Trần nói khi hai chúng tôi bước dạo trên đường phố buổi sớm. Nắng lấp lóa, nhảy nhót khắp vỉa hè. Anh mải mê nói còn tôi nhìn từng người, từng người một lướt ngang qua tầm mắt mình, không bỏ sót một ai. Phố đông như thế, rộng như thế, xác suất chúng ta gặp nhau là vô cùng nhỏ nhoi, phải không cậu? Giờ tớ mới biết chờ đợi một ai đó lại mang cảm giác sợ hãi đến vậy. Không phải vì không thể chờ được mà không biết phải chờ đến bao giờ?

\r\n

Tôi dừng chân lúc đi qua cửa hàng hoa, nhìn chăm chú vào chậu hoa màu trắng đặt ở phía ngoài. Victor Trần bước đến cầm lên. “Nó có tên là hoa dành dành.”

\r\n

“Đâu phải chỉ riêng mình anh biết.” Tôi làu bàu trong cổ họng.

\r\n

“Thích á, vậy để mua tặng cô nhé.”

\r\n

“Không cần đâu.” Tôi xua tay. “Anh đã mời tôi ăn sáng rồi tôi không thể phiền anh thêm nữa.”

\r\n

“Cô không xem tôi là bạn sao?”

\r\n

“Bạn ư?” Tôi ngơ ngác.

\r\n

Victor Trần ghé sát tai tôi. “Từ lúc tôi về nước tới giờ thì cô chính là người bạn đầu tiên mà tôi có thể thoải mái nói chuyện, những người khác họ sùng bái tôi chứ không thẳng thắn như cô nên tôi… rất quý cô.”

\r\n

Tôi lùi một bước, tránh né ánh mắt của của Victor Trần, tôi lắp bắp. “Dù là bạn cũng không được, tôi không thích nợ nần.”

\r\n

“Cô sòng phẳng thật đấy, hơn tôi tưởng.” Victor Trần có vẻ buồn buồn.

\r\n

Tôi thấy tội liền đưa ra ý kiến. “Hay là vầy, tôi bỏ tiền ra mua còn anh là người tặng tôi chậu hoa này. Ok?”

\r\n

Victor Trần phì cười. “Sao có chuyện ngược đời vậy? Thôi, được.”

\r\n

Về nhà tôi đặt chậu hoa trên bệ cửa sổ, bật nhạc và ngắm thật lâu. Bên ngoài ô cửa muôn ngàn cơn gió ập vào, mát dìu dịu. Những cánh hoa trắng muốt chao nghiêng, gợi bao nhớ nhung.

\r\n

***

\r\n

Ba tháng sau tôi hoàn thành kịch bản. Như thông lệ, tôi phải đợi ít nhất một tuần cho việc xét duyệt. Trong khoảng thời gian này, tôi như ngồi trên đống lửa, lòng không chút nào yên ổn. Tôi đã đặt hết tâm huyết vào kịch bản lần này, tuyệt đối không được không có chuyện tôi lại bị từ chối lần 31.

\r\n

Chiều thứ bảy, 2 giờ. Nắng chói chang. Tôi vẫy taxi đến tòa nhà của hãng phim Tuổi Trẻ Việt. Trong lòng tôi nhen nhóm lên tia hy vọng. Sáng hôm ấy giám đốc gọi điện bảo tôi đến để trao đổi một vài vấn đề. Mọi lần nếu không được chọn anh ta từ chối thẳng thừng qua điện thoại hôm nay lại đích thân mời tôi đến ắt hẳn phải có chuyện gì đấy.

\r\n

Nhân viên lễ tân đưa tôi đến một căn phòng rộng lớn. Những vật dụng trong ấy toàn là hàng xa xỉ, tôi không dám đụng vào vì sợ tính hậu đậu của mình lại gây ra tai họa. Ngồi gần ba mươi phút, cuối cùng cũng có người vào gặp tôi.

\r\n

“Xin chào.”

\r\n

Tôi quay người lại có chút ngỡ ngàng nhưng rồi chợt nhớ đến lời anh ta từng nói nếu muốn hợp tác với Tuổi Trẻ Việt thì mọi kịch bản đều phải thông qua anh ta nên tôi thu ánh mắt ngạc nhiên của mình lại.

\r\n

Giữ lấy người bên cạnh – Phần 2

\r\n

Victor Trần cầm trong tay cuốn kịch bản của tôi, từ tốn nói. “Vũ điệu thanh xuân, nghe tựa đề có vẻ lôi cuốn. Đọc kịch bản của cô, tôi như được sống lại thời thanh xuân của mình thật đẹp và thật rạng rỡ. Tôi cũng đã đưa cho một vài diễn viên gạo cội xem qua, họ cũng đều nói rằng khá hay nhưng hơi buồn. Nếu làm thành phim sẽ gây được tiếng vang. Nên, tôi muốn nói là…chúc mừng cô. Kịch bản lần này quả thực đã thuyết phục được tôi.”

\r\n

Tôi cấu vào vai mình để biết mình không nằm mơ. “Kịch bản tôi được chọn rồi.” Tôi vừa la lớn câu này vừa ôm chầm lấy Victor Trần, cảm giác hưng phấn như được bước trên mây vậy. Đến khi từ từ tiếp đất tôi nhận ra sự phấn khích của mình thể hiện hơi quá mức bèn buông Victor Trần ra, vuốt lại mái tóc. Ngay sau đó tôi cũng nhận ra ánh mắt anh nhìn tôi có chút khác thường.

\r\n

Tôi thông báo tin vui này cho My biết. Cô chúc mừng tôi. Chỉ có điều tôi không thể tìm thấy Nam để cho cậu vào vai chính. Nhân vật nam chính trong bộ phim phải là cậu ấy mới đúng. “Cuộc đời có lắm bất ngờ Nhi ạ, cậu cứ chờ đi.” Không hiểu rõ những gì My nói nhưng tôi cũng không hỏi thêm dù sao đi chăng nữa thì niềm vui này cũng đã an ủi, động viên tôi rất nhiều.

\r\n

Victor Trần bảo tôi là tác giả bộ phim nên có thể tới để xem casting diễn viên. Ban đầu tôi không đi vì chẳng có chút hứng thú gì cả nhưng về sau tôi đổi ý, tôi muốn xem gương mặt nào lọt vào vai nam chính. Tôi đến trễ, buổi casting kết thúc. Victor Trần đã chọn được các diễn viên. Tôi đứng như trời trồng, toàn thân cứng đơ, không cựa quậy nổi khi được biết người đóng vai nam chính không ai khác chính là… cậu ấy. Giờ thì tôi đã hiểu những lời ẩn ý mà My nói hôm trước.

\r\n

Nam bước tới, huơ tay qua lại trước mặt tôi, miệng cười. Nụ cười đã lâu tôi không gặp, vẫn rực rỡ như ngày hôm qua. “Bất ngờ không, tớ đã bảo rồi mà, tớ nhất định sẽ đóng vai chính phim do cậu viết. Chúng ta đã hoàn thành ước nguyện rồi đấy.”

\r\n

Tôi không cất nổi lời nào, cảm xúc hỗn loạn nhưng có một điều tôi biết là tôi rất vui khi cậu trở về dù không về-bên-tôi.

\r\n

Nam quả đúng là diễn viên tài năng, ngày đó cậu chọn thi vào trường điện ảnh hoàn toàn không sai. Những cảnh quay có cậu chỉ quay đúng một lần duy nhất. Tôi đến phim trường thường xuyên, đứng ớ một góc xa xa, nhìn cậu diễn như để hồi tưởng lại thời niên thiếu tươi đẹp của mình. Ký ức ngọt ngào mà tôi luôn khắc sâu tận đáy lòng nay hiện ra từng cảnh, từng cảnh một. Quá khứ của chúng tôi, thời gian tuyệt vời của chúng tôi, đều được tôi lưu lại trong một bộ phim mang tên Vũ điệu thanh xuân. Vì tình cảm sâu đậm nên văn chương mới hoa mỹ như thế. Giờ thì tôi đã hiểu cảm giác này. Bộ phim của tôi nhận được rating khá cao. Phóng viên chủ yếu phỏng vấn các diễn viên chính. Tôi đứng đằng sau, nhìn Nam trả lời suôn sẻ trước ống kính, tôi vừa vui vừa buồn. Vui vì tương lai rạng ngời của cậu, vì chúng tôi đã thực hiện được điều mà chúng tôi mong mỏi bấy lâu. Buồn vì nỗi niềm của tôi sao mãi chẳng xóa được.

\r\n

Để chúc mừng bộ phim thành công mỹ mãn, cả ê-kíp kéo nhau ăn uống ở bar Fun. Victor Trần muốn tôi đi, tôi không thể chối từ dù sao tôi cũng là người tạo nên cơn sốt bộ phim thanh xuân này. Nam là diễn viên chính của bộ phim đương nhiên sẽ đến. Chủ quán bar là anh trai của My, có thể nói cô luôn luôn có mặt huống hồ chi buổi tối hôm nay lại là một đêm đặc biệt. Tất cả mọi người nâng ly chúc tụng. Nam giới thiệu My là bạn gái cậu. Những cô gái trong đoàn phim đồng loạt xụ mặt, lộ rõ vẻ nuối tiếc. Mặc cho mọi người rôm rả trò chuyện ồn ào, sôi nổi tôi ngồi một góc, uống bia hết lon này đến lon khác. Đây là lần đầu tiên tôi uống nhiều bia đến vậy. Thứ chất lỏng màu vàng ấy chảy tràn xuống cuống họng khiến tim tôi co thắt lại. Kỳ lạ, tôi chẳng hề say.

\r\n

Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, Nam nói với tôi trước cửa quán bar. “Cảm ơn cậu.”

\r\n

“Sao tự nhiên lại nói những lời khách khí đó?” Tôi vỗ trán, có lẽ do uống nhiều nên tôi cảm thấy đầu óc hơi choáng.

\r\n

“Vì cậu đã viết nên một bộ phim hay như vậy.”

\r\n

“Vì có cậu nên ký ức mới lung linh như thế. Tớ dựa vào đó để kể lại thôi.” Ban đầu tôi vốn định nói vậy nhưng ngẫm lại đành thôi.

\r\n

“Bọn tớ về trước nhé.” Tôi nhìn theo bóng Nam và My dần rời đi. Họ nắm tay nhau thân mật. Có lẽ cậu không biết rằng, vào khoảnh khắc cậu quay lưng, bước càng lúc càng xa, cậu đã mang đi của tôi tất cả những gì tôi có: nụ cười, nước mắt và cả khoảng trời trong veo mà tôi vốn cứ ngỡ sẽ chẳng có lấy một áng mây mù nào ghé qua. Giông tố kéo đến tự bao giờ. Lối cậu về, ngát hương hạnh phúc. Đường tôi đi, gió mưa tơi tả.

\r\n

“Người ta đã đi xa lắm rồi, về thôi, để tôi đưa em về.” Victor Trần kéo cổ tay tôi lôi đi sềnh sệch. Lạ một điều tôi không hề phản kháng lại. Dọc đường, chúng tôi không ai nói với ai lời nào. Tôi tựa đầu vào thành kính, bỗng thấy xung quanh mình chỉ toàn một màu tối tăm. Rốt cuộc phải mất bao lâu, phải gặp bao nhiêu người mới nhìn thấy ánh sáng ở phía cuối đường?

\r\n

Mãi nghĩ ngợi vẩn vơ, xe dừng trước khu chung cư lúc nào tôi chẳng biết. Victor Trần khẽ hắng giọng. Tôi sực tỉnh, cúi đầu chào anh đã đưa mình về tận nơi. Lúc tôi định bước xuống xe thì nghe Victor Trần cất giọng. “Người yêu cũ à?”

\r\n

“Không, là người cũ, không phải người yêu cũ. Chúng tôi không yêu nhau.”

\r\n

“Vậy là em đơn phương cậu ta à?”

\r\n

Tôi cắn môi, không đáp.

\r\n

“Thay vì cứ nhớ mong một người không thuộc về mình hơn nữa người đó còn ở rất xa, vậy sao em không thử đón nhận một tình cảm khác, ở ngay bên cạnh em.”

\r\n

Tôi không phải là kẻ ngốc mà không hay biết tình cảm Victor Trần dành cho mình suốt thời gian qua chỉ là tôi vẫn còn đang nghĩ tới Nam, tôi không muốn bất công với anh. Vẫn không trả lời, ra khỏi xe tôi chạy một mạch lên cầu thang. Nửa đêm, Victor Trần gửi tin nhắn đến. Anh muốn nói với em rằng nhìn em tổn thương hay em buồn vì một người con trai khác anh đây cũng đau lòng không kém. Thanh xuân của em, em có quyền làm cho nó phát sáng hay chìm trong bóng tối là tùy em nhưng anh sẽ không để nỗi buồn đọng trên mi mắt người con gái anh yêu nữa, anh sẽ kéo cô ấy ra khỏi vũng lầy của quá khứ để cô ấy được hưởng hạnh phúc trọn vẹn như cô ấy đã từng mong cậu bạn kia hạnh phúc.

\r\n

Không lâu rồi không ngó mắt tới chậu hoa dành dành, cũng quên tưới nước. Nó đã héo khô, cánh hoa rũ xuống giống như những ký ức giữa tôi và Nam mãi mãi chỉ là những mảnh ký ức vụn. Có chắp vá, hạnh phúc cũng không thể vẹn tròn. Tôi sẽ thôi ngốc nghếch chờ Nam. Vì cậu đã hạnh phúc nên từ giờ tôi sẽ sống cho riêng tôi.

\r\n

Đến công ty tăng thêm thời hạn hợp đồng, tôi nghe những người ở đó bàn tán Victor Trần sắp đi Mỹ để hợp tác với đạo diễn ở bên đó cùng thực hiện một bộ phim mang tính chất lịch sử. Không biết khi nào thì về. Chuyến bay lúc 9 giờ sáng nay.

\r\n

Trước khi kịp nhận ra tôi cần phải giữ con người này bên cạnh mình thì đôi chân tôi đang chạy trên đường đến sân bay. Tới nơi, chuyến bay đã cất cánh. Tôi thẩn thờ quay gót. Nếu bỏ lỡ Victor Trần, thì rốt cuộc tôi phải gặp thêm bao nhiêu người nữa mới có người thật sự thuộc về mình?

\r\n

“Lan Nhi.”

\r\n

Tôi ngoảnh lại khi nghe có giọng nói quen thuộc gọi tên mình. Chúng tôi chỉ đứng cách nhau vài bước chân. Tôi tròn mắt, lặp bặp. “Chẳng phải anh… anh đi Mỹ rồi sao?”

\r\n

Victor Trần phe phẩy tấm vé trong tay. “Anh đến trễ, lỡ chuyến bay rồi nên quyết định ở lại luôn, không đi nữa.”

\r\n

Chúng tôi chầm chậm tiến về phía nhau, đưa tay ra và nắm lấy. Hạnh phúc thật sự bắt đầu từ đây.

\r\n

Quách Thái DiTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Ja Shang Tang, paulina.kobierska 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...