Giữ lấy người bên cạnh – Phần 1

Tâm sựTruyệnGiữ lấy người bên cạnh – Phần 1
01:46:24 13/03/2017

Girly.vn -

Cuốn tiểu thuyết dày gần ba trăm trang, tôi đã đọc hết nó suốt cả buổi tối tại cà phê sách Rose. Muốn viết tốt thì hãy đọc nhiều dù là kịch bản hay in sách, tôi nghĩ thế và ngày nào tôi cũng chui vào Rose cắm cúi đọc đến nỗi vừa thấy tôi đẩy cửa vào, mấy nhân viên ở đó liền sa sầm mặt. Điều mà họ cần là một vị khách vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc sách, như vậy mới kiếm được nhuận cho quán. Mặc kệ, tôi vẫn cứ đến, trở thành khách hàng quen thuộc nhất và cũng là khách hàng lì lợm nhất quán.

Giữ lấy người bên cạnh - Phần 1

\r\n

Tủ lạnh không còn gì, tôi lấy ví tiền đến siêu thị. Lúc ôm một mớ đồ từ trong thang máy đi ra tôi va phải một người khiến các túi đồ rơi vương vãi. Ngước nhìn tôi mới biết người đó chính là My. Bạn cũ thời phổ thông lâu ngày gặp lại có biết bao chuyện để nói. Chúng tôi bèn kéo nhau lên tầng ba vừa ăn kem vừa hàn huyên tâm sự. My vẫn quyến rũ như ngày nào, ngực đầy đặn, tóc uốn vàng, mắt kẻ chì trông cô chẳng khác gì minh tinh màn bạc. Ngồi bên cạnh tôi thấy mình quá nhỏ bé, đầu tóc rối xù, áo quần luộm thuộm như một kẻ vừa được chui ra từ một đống rơm rạ vậy.

\r\n

Ở bàn đối diện có một nhóm thanh niên toàn là con trai. Bọn chúng cứ liếc mắt sang chúng tôi. Chỉ với một hành động nhỏ của My thôi cũng khiến bọn chúng ngẩn ngơ đến không rời mắt. Nhưng My không bận tâm, cô ấy luôn miệng nhắc đến chuyện cũ. Qua giọng nói, ngữ điệu tôi thấy My đã trưởng thành và chín chắn hơn trước rất nhiều, cẩn trọng trong từng suy nghĩ. Quãng thời niên thiếu cô ấy bồng bột và ấu trĩ, cứ nghĩ chỉ cần có nhiều người thích mình là hạnh phúc nhưng khi qua thời gian, va chạm cuộc sống thì cô mới nhận ra giá trị của tình yêu, giờ cô chỉ muốn được nắm tay người mình yêu đi đến suốt cuộc đời. Cô ấy đang chờ Nam.

\r\n

“Ngày đó hai cậu đã quay lại với nhau rồi mà?” Tôi hỏi, mắt nhìn từng viên kem tan chảy dưới đáy ly.

\r\n

“Đúng vậy nhưng vì chuyện học hành bọn tớ thất lạc, tớ cũng làm mất số điện thoại của cậu ấy. Mà cậu biết đấy, Nam không thích dùng facebook hay zalo nên tớ chỉ còn cách là đợi.”

\r\n

Nam từng nói với tôi. “Thế giới ảo cũng chỉ là thế giới ảo, buồn vui trong đấy đều giả tạo như nhau. Tớ không muốn sống một cuộc sống như thế.” Nhìn cô gái ngồi trước mặt mình, đột nhiên trong tôi dâng lên những nỗi niềm. Tôi cảm thấy có lỗi với My. Cô không hề biết mối quan hệ giữa tôi và Nam ngày ấy. Cô cứ nghĩ chúng tôi chỉ ở mức bạn bè, bạn gặp chuyện buồn thì ở cạnh an ủi là điều đương nhiên. Lúc hẹn hò với Nam, tôi giấu khá kỹ cảm xúc, không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào. Chúng tôi thích nhau mà cứ như không. Vô tư chơi, vô tư học. Vô tư ở cạnh nhau. Rồi khi chúng tôi chia tay chẳng ai biết, chẳng ai đau lòng thay tôi cũng chẳng ai nghĩ rằng. “Sao chúng nó yêu nhau nhanh thế?” Chỉ mình tôi biết tôi đau lòng đến dường nào.

\r\n

“Dạo này cậu thế nào rồi?” Câu hỏi của My đưa tôi về với thực tại.

\r\n

“Nói ra thật hổ thẹn…” Tuy vậy tôi vẫn kể cho My nghe chuyện tôi bị từ chối kịch bản hết thảy là 30 lần.

\r\n

My nhíu mày rồi nói. “Hay là viết về thanh xuân của chúng ta đi.”

\r\n

Tôi xách hai túi đồ về lại tòa nhà chung cư. Thang máy dán giấy báo đã hỏng, tôi đành đi cầu thang bộ. Vừa đi tôi vừa nghĩ đến lời đề nghị của cô bạn thời cấp ba. Đó là một sáng kiến không tồi. Vừa bước vào nhà tôi quẳng hai túi đồ lên bàn, chạy ào đến bên chiếc laptop, bấm bấm gõ gõ. Ngay lúc này ý tưởng tuôn ra ào ạt. Một góc phòng yên ắng chỉ có tiếng gõ lạch cạch trên bàn phím.

\r\n

Cuốn tiểu thuyết dày gần ba trăm trang, tôi đã đọc hết nó suốt cả buổi tối tại cà phê sách Rose. Muốn viết tốt thì hãy đọc nhiều dù là kịch bản hay in sách, tôi nghĩ thế và ngày nào tôi cũng chui vào Rose cắm cúi đọc đến nỗi vừa thấy tôi đẩy cửa vào, mấy nhân viên ở đó liền sa sầm mặt. Điều mà họ cần là một vị khách vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc sách, như vậy mới kiếm được nhuận cho quán. Mặc kệ, tôi vẫn cứ đến, trở thành khách hàng quen thuộc nhất và cũng là khách hàng lì lợm nhất quán.

\r\n

Cất sách vào vị trí cũ, tôi nhìn đồng hồ đeo ở tay đã hơn mười giờ tối. Tôi chạy ào ra cửa quán trước những con mắt khó chịu của mọi người. Đúng như những gì tôi nghĩ, chuyến xe buýt cuối cùng đã không còn. Tôi nhìn quanh quất thấy có chiếc taxi đậu đằng xa, tôi đi tới, mở cửa ngồi vào trong, nói. “Làm ơn chở tôi đến chung cư Garden ở đường XXX.”

\r\n

Người ngồi trước vô lăng buông điện thoại xuống, quay sang tôi hỏi. “Cái gì?”

\r\n

Tôi hít một hơi rồi lặp lại. “Tôi nói là chở tôi đến chung cưu Garden nằm trên đường XXX, cùng lắm là tôi trả thêm cho anh là được chứ gì.”

\r\n

“Cô đang ra lệnh cho tôi đấy à?”

\r\n

“Anh là tài xế, tôi là khách. Anh có biết hai chữ ‘tôn trọng’viết như thế nào không?”

\r\n

Nhìn người đàn ông qua tấm kính phía trên, vẻ mặt đầy ấm ức. Suốt dọc đường anh ta không khi nào rời mắt khỏi tôi. Có lẽ do trời quá khuya nên anh ta không muốn chở chăng? Hẳn là vậy. Tới nơi, tôi xuống xe nhưng chưa kịp móc ví thì người kia đã lái xe vọt mất, chỉ để lại một làn gió lành lạnh. Một con người không được bình thường, tôi nghĩ thầm.

\r\n

Giữ lấy người bên cạnh - Phần 1

\r\n

Sáng chủ nhật, cà phê sách Rose khá đông. Khách ngồi chật kín. Lần này tôi không đến để ngồi đọc sách miễn phí. Lia mắt khắp một lượt bỗng thấy chiếc bàn trống duy nhất nằm ở phía trong cùng gần cửa sổ có treo mấy giò lan, tôi bèn bước tới, vừa hay cũng có người có ý định giành chỗ. Là người tài xế hôm nọ. Tôi nhìn anh và anh cũng nhìn tôi. Trong ánh nhìn không chớp mắt ấy là vẻ ngạc nhiên đến từ hai phía. Chuyện chỗ ngồi mới là quan trọng, tôi hất mặt. “Là tôi nhìn thấy trước.”

\r\n

“Cô nhìn thấy chẳng lẽ tôi thì không à?” Nụ cười nở trên môi anh ta vô cùng giang mãnh. Phục vụ cầm menu bước đến, đâm ra lúng túng vì thực sự chỉ còn chiếc bàn này thôi.

\r\n

Người đàn ông đưa ra ý kiến. “Vậy… ngồi chung đi.”

\r\n

“Sao tôi phải ngồi chung với anh, là tôi tìm thấy trước kia mà…” Chợt phát hiện cô nhân viên xinh đẹp nhìn tôi chăm chăm, tôi gật gù, thay đổi đến chóng mặt. “Được thôi, vậy thì ngồi chung.” Chẳng qua là tôi không muốn để mất hình tượng của mình thôi.

\r\n

Đặt laptop xuống bàn, tôi gọi một ly ca cao nóng. Khởi động máy tính, tôi chờ trong ít phút rồi chú tâm vào kịch bản dang dở, không để ý đến mọi việc xung quanh cũng chẳng biết nhân viên đem thức uống ra từ khi nào. Gõ say sưa đến lúc ngừng tay, rời mắt khỏi màn hình vi tính, tôi thấy người đàn ông ngồi đối diện cứ nhìn mình, vẻ mặt kỳ quặc. Tôi chột dạ. “Anh không đón khách, ở đây nhìn tôi làm gì mà sao đêm đó anh đi mất, tôi còn chưa kịp trả tiền.” Tôi thò tay vào túi xách, tìm ví, giọng người đàn ông cùng lúc cất lên.

\r\n

“Sao cô cứ nghĩ tôi là tài xế taxi?”

\r\n

Bàn tay đang lục lọi bỗng dừng lại. Tôi nhíu mày, nhìn khắp một lượt người đàn ông ngồi phía trước mình, cảm thấy có điều gì đó không ổn ở đây. Trang phục, tóc tai ngay cả dáng ngồi của anh ta cũng đều toát lên một vẻ cao sang, lịch lãm hiếm thấy. Làm gì có tài xế taxi nào lại phong độ ngời ngời như thế. Chẳng lẽ tôi nhầm? Như để chứng mình thêm những gì tôi nghĩ là đúng, có hai cô gái trẻ măng bước đến cạnh anh, chìa ra quyển sổ và cây viết. “Cho em xin chữ ký đi ạ!”

\r\n

“Trên truyền hình nhìn anh đã đẹp, ngoài đời anh còn đẹp hơn.”

\r\n

Sau khi hai cô gái mất hút, tôi dè chừng hỏi. “Anh… là ca sĩ sao?”

\r\n

“Tôi hát dở lắm.” Nói rồi anh chuyền về phía tôi tờ danh thiếp. Tôi cầm lên để ngang tầm mắt, há hốc mồm khi cái tên Victor Trần hiện rõ giữa nền giấy xanh lục. Hóa ra anh ta là đạo diễn nổi tiếng nhất hiện nay, là người báo chí nhắc tới nhiều, là người không dễ gì gặp được nhưng hôm nay lại ngồi sờ sờ trước mặt khiến tôi quá bất ngờ. Tôi cảm thấy mình thật xấu hổ khi xem con người tài năng kia là… tài xế. Dù không nhìn nhưng tôi vẫn thấy rõ anh ta đang cười giễu cợt tôi. Sực nhớ tới chuyện kịch bản, ngọn lửa trong tôi bốc cháy ngùn ngụt, tôi chồm tới bóp cổ anh. “Hóa ra anh chính là người chê bai kịch bản của tôi, tôi phải giết anh.”

\r\n

Mọi ánh mắt trong quán đều đổ dồn về tôi. Buông tay Victor Trần, tôi chỉnh sửa y phục, khẽ hắng giọng rồi từ từ ngồi xuống ghế. Không nên quá kích động, tôi thầm nhủ.

\r\n

Victor Trần bị tôi làm cho không phản ứng kịp, suýt chút nữa té ghế. Thế nhưng anh ta vẫn cười cợt tôi. “Cô… chính là cô gái bị từ chối kịch bản 30 lần. Thật thú vị.”

\r\n

Tôi tức sôi người lên. Tại sao trên đời này lại có kẻ hưởng thú vui an lạc trên nỗi đau của người khác.

\r\n

“Tôi có đọc qua kịch bản của cô và thấy rằng…” Victor Trần ngưng lại, nhịp tay lên bàn. Tôi nín thở chờ đợi sự phán xét của anh và như người từ trên cao rớt xuống vực khi nghe anh buông ra bốn chữ. “… vô cùng tẻ nhạt.”

\r\n

“Anh có tư cách gì để phê bình kịch bản của tôi?” Tôi gắt gỏng, thiếu điều hất ly nước vào mặt kẻ đáng ghét.

\r\n

“Với tư cách là một đạo diễn. Tôi đang đầu quân cho Tuổi Trẻ Việt, nếu cô muốn hợp tác với bên đó thì kịch bản của cô phải thông qua tôi bởi vì tôi là đạo diễn duy nhất của Tuổi Trẻ Việt.” Victor Trần nói, giọng điệu và ngữ khí vô cùng tự tin.

\r\n

Giữ lấy người bên cạnh - Phần 1

\r\n

Tôi từng nghe giám đốc sản xuất từng nói một khi Victor Trần lắc đầu thì dù có nài nỉ, van xin đến đâu cũng chẳng thể nào khiến anh xiêu lòng. Vừa đạo diễn vừa biên kịch, các bộ phim của anh ta giành giật khá nhiều giải thưởng. Đúng là một người đa tài, tôi công nhận nhưng có điều điệu bộ ngạo mạn, ngông cuồng của anh ta làm tôi không ưa chút nào.

\r\n

“Một bộ phim hay luôn chứa đựng trong nó một vấn đề nhất định. Đó không chỉ là cái mà người ta muốn, nó là thứ cần phải đạt được. Đây chính là trọng tâm của một bộ phim. Nghề kịch bản nhìn bề ngoài là một nghề hào nhoáng bởi vì lợi nhuận thu được từ một kịch bản thành công là rất cao nhưng khi bước chân vào mới biết nó không hề dễ dàng. Cái chính là cô phải truyền tải được ý nghĩa bộ phim cho diễn viên, đạo diễn, cả đoàn ê-kíp và cả khán giả để thuyết phục họ kịch bản của cô xứng đáng được làm thành phim. Thành công không chỉ là một bộ phim có nội dung hay, hấp dẫn, lôi cuốn mà nó còn phải lưu lại trong trí nhớ của người xem.” Victor Trần từ tốn giải thích cho tôi hiểu. Không ngờ nghề biên kịch lại mạo hiểm và khó khăn đến thế nhưng càng mạo hiểm tôi lại càng thích thú. Tôi nghe tiếng nhịp tim mình đập, nhịp đập của đam mê, của khát khao, từng bước, từng bước chinh phục ước mơ.

\r\n

Buổi sáng hôm ấy tôi và Victor Trần trao đổi nhiều hơn về nghề biên kịch. Anh ta không giấu giếm, chia sẻ với tôi những bí quyết để viết được một kịch bản hay. Trước đây anh cũng từng bị từ chối khá nhiều lần, kinh nghiệm được đúc kết sau mỗi lần thất bại ấy. Tôi nhận ra Victor Trần không hề kiêu ngạo như tôi vẫn tưởng. Anh ta phê bình kịch bản của tôi chủ yếu là vì muốn tôi viết tốt hơn thôi mà. Tôi bắt đầu nhìn anh bằng con mắt khác. Và cà phê sách Rose là ‘địa điểm lý tưởng’ để chúng tôi thường xuyên lui tới chia sẻ những vấn đề cùng sở thích.

\r\n

(Còn tiếp)

\r\n

Quách Thái DiTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Ja Shang Tang

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...