Gió bấc – Phần 2

Tâm sựTruyệnGió bấc – Phần 2
02:10:44 10/11/2016

Girly.vn -

Ngày hôm sau, ba tôi họp mặt dòng họ để bàn về chuyện vườn nho của ông nội. Quả nhiên nghe nói đến chia tài sản, vợ chồng chú tư lật đật tới ngay, tới từ sáng sớm. Trong khi những người khác đưa ra kế sách nhằm bảo vệ vườn nho thì chú tư đi ngược lại vấn đề mà mọi người đang bàn.

…Ngày đưa tang ông nội là một ngày nhiều gió. Bầu trời xám xịt. Không khí đầy mùi ẩm mốc. Quan tài đặt ngoài sân chuẩn bị đưa lên xe. Các dì các cô chuẩn bị mũ tang, khăn tang cho từng người. Thanh niên trai tráng phụ trách việc khuân vác. Tiếng trẻ nhỏ cãi nhau chí chóe, nói cười hồn nhiên. Những người đến viếng sau khi thắp cho ông tôi một nén nhang thì ra ngồi đằng trước tán gẫu, tỏ vẻ bình thản. Không phải là người thân của họ qua đời nên nỗi đau buồn này không tồn tại trong suy nghĩ của họ. Tôi ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn người qua kẻ lại. Quá nửa buổi sáng, ánh mặt trời vạch một đường mây chiếu những bóng nắng xuống khoảnh sân đông đúc người, chiếu lên chiếc nắp kính trong suốt làm cho toàn thân người nằm bên trong như đang phát sáng.

\r\n

Tôi bỗng nhiên thấu hiểu một điều. Mỗi người sống trên đời này đều giống nhau. Ai cũng phải gặp cảnh sinh-ly-tử-biệt. Chúng ta chào đời, lớn lên, thành lập gia thất, mưu sinh kế nghiệp, cùng trải qua những mất mát, hạnh phúc, cùng sống trên một mảnh đất khô cằn… bao thế hệ lặp lại y chang như vậy, từ tiền bối đến hậu bối. Họ có chung một ước nguyện là mong muốn được sống bình an đến tận cuối đời.

\r\n

Giờ đưa tang đến. Mấy thanh niên khỏe mạnh dùng dây thừng buộc quanh quan tài đi trước. Ba tôi cầm di ảnh của ông nội đi kế tiếp. Tôi đội khăn trắng bước sau lưng ba. Tiếng khóc của các dì các bác lại vang lên. Từng dòng người lần lượt tiến về phía đầu đường, nơi xe tang đang đợi. Tiếng khóc lẫn trong tiếng nói chuyện rì rầm của những người không cùng dòng họ. Tôi nhìn quanh, không thấy vợ chồng chú tư. Ngày đưa tang ông mà họ cũng không đến. Lúc ngang qua ngôi nhà to nhất, đẹp nhất, tôi cố tình đi tụt lại phía sau, nhướn cổ nhòm vào trong, chỉ thấy một người đàn ông nằm trên võng quạt phành phạch. Người dưng không cùng huyết thống còn chia buồn với chúng tôi huống hồ chi chú mang chung dòng máu với ông nội mà lại vô tâm đến thế.

\r\n

Dù có nắng nhưng vẫn không làm ấm lên khoảng không gian xung quanh. Gió buốt căm căm. Lá khô rơi xạc xào. Ngồi trên xe, tôi để tay lên nắp quan tài như thể ôm ông lần cuối. Ba tôi ngồi trước, tay cầm cành liễu dán giấy bay dập dìu trong gió. Mái tóc ba đã lấm tấm muối tiêu. Từ nay ba trở nên mồ côi, như cánh chim cô đơn, lạc long giữa vòng xoáy cuộc đời, không còn ai để nhắc nhở sống phải biết hướng đến chân-thiện-mỹ. Nhưng tôi tin ba sẽ luôn khắc ghi lời răn dạy của ông nội, cố gắng là một người cha chính trực, nuôi dạy con cái thành tài. Xe dừng tại khu nghĩa trang dưới ngọn đồi cỏ xanh bạt ngàn. Chúng tôi đi bộ lên đó, từng đoàn, từng đoàn người. Ở bãi đất trống mênh mông, một nhóm người xúm xít quanh cỗ quan tài cẩn thận đặt xuống. Tôi tới chỗ ba, nói suy nghĩ của mình về vợ chồng chú thím, cái chết bất đắc kì tử của ông nội. Ba tôi trầm ngâm chỉ nói, ba sẽ điều tra.

\r\n

Gió bấc - Phần 2

\r\n

Ông được an táng ngay cạnh bà nội, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Giấy tiền, vàng bạc đốt thành tro. Từng mẫu tro đen sì bay lên cao theo gió trôi đi khắp nơi như những hình thù kỳ dị thật ghê rợn. Mọi người dần ra về, chỉ còn lại lác đác vài người xúc từng xẻng đất đổ xuống mồ, đất dâng cao lấp chiếc chiếc quan tài. Tôi về cùng ba mẹ, trong lòng trống rỗng, không tìm được cảm giác an yên như ngày xưa.

\r\n

Ngày hôm sau, ba tôi họp mặt dòng họ để bàn về chuyện vườn nho của ông nội. Quả nhiên nghe nói đến chia tài sản, vợ chồng chú tư lật đật tới ngay, tới từ sáng sớm. Trong khi những người khác đưa ra kế sách nhằm bảo vệ vườn nho thì chú tư đi ngược lại vấn đề mà mọi người đang bàn.

\r\n

– Không một ai trong chúng ta biết gì về nho cả, tôi nghĩ là nên bán đi, lấy tiền chia cho mấy anh em. Có số tiền này anh ba không cần phải đi buôn xa nữa, như vậy có phải tốt hơn không?

\r\n

Các bác các dì mỗi người một câu nhằm phản bác lại ý kiến của chú tư.

\r\n

– Vườn nho là tài sản quý giá của ông nội sắp nhỏ, nếu bán đi hẳn ông cụ sẽ buồn lắm.

\r\n

– Để lại cũng chẳng tác dụng gì, nếu để lâu nho rụng hết tới lúc đó sẽ chẳng có ai mà mua đâu, chú tư vừa rung đùi vừa nói.

\r\n

– Ông cụ vừa mất mà chú đã nói đến việc gia sản, thật là không tôn trọng người đã khuất.

\r\n

– Chúng ta có thể thuê người làm.

\r\n

Thấy mọi người kịch liệt phản đối, chú tư lâm vào bước đường cùng nhưng vẫn cố chống chế: – người mất tài sản vô chủ không bán thì để đó cho trộm viếng thăm à?

\r\n

– Không được bán vườn nho, chẳng biết tôi lấy đâu ra can đảm để buột miệng nói lên điều mà mình nghĩ từ nãy tới giờ.

\r\n

– Hỗn láo, ở đây mày được phép lên tiếng à?

\r\n

– Thứ con mất dạy, chị ba nên xem lại cách dạy con của mình đi. Vợ chú tư là một người đàn bà đỏng đảnh. Lớp son phấn trêm mặt mụ ta dày có đến chục phân cộng với bộ quần áo lòe loẹt càng khiến mụ giống mụ phù thủy xấu kinh điển trong các câu chuyện cổ tích mà ông nội thường kể tôi nghe.

\r\n

Phớt lờ câu châm biếm quá quắt của người thím ngu xuẩn, tôi liếc nhìn Bắp và bắt gặp cái gật đầu của cậu, tôi thu hết can đảm một lần nữa nói rõ từng tiếng một: – Sở dĩ không được bán vườn nho là vì ông nội trước khi đi có viết di chúc để lại vườn nho cho con, bảo con phải chăm sóc thật tốt.

\r\n

Tôi vừa nói xong ai nấy đều chưng hửng. Chú tư như con hổ xổng chuồng, lồng lộn lên: – Ăn nói ngông cuồng, ông già khỏe mạnh, có bệnh hoạn gì đâu, mắc mớ gì phải viết di chúc.

\r\n

Mọi người đồng loạt chĩa thẳng ánh mắt ngạc nhiên về phía người đàn ông đang bức xúc vì không giữ nổi bình tĩnh khi nghe tôi thông báo. Biết mình nói hớ, chú tư vội vàng sửa lại: – Ý tôi… là làm sao ông già có thể giao cả sản nghiệp của mình cho một đứa con nít hỉ mũi chưa sạch.

\r\n

– Ông nội của mấy đứa nhỏ là người thâm thúy, biết rõ kẻ ác người lành, ông thà giao vườn nho cho một đứa không biết gì còn hơn phải để vườn nho lọt vào tay kẻ xấu. Ba tôi nói, có hàm ý khinh.

\r\n

Chú tư cùng mụ phù thủy của chú mặt mày tím tái, cố sức nói, nước bọt văng tứ tung: – Tôi không tin, bản di chúc đâu?

\r\n

Di chúc cháu đang giữ, ông nội bảo không được cho người khác xem. Tôi nói, giọng hơi run.

\r\n

Ánh mắt chú tư phừng phừng như có lửa, tôi có cảm gác như chú đang sắp sửa lao về phía mình.

\r\n

– Nếu đã như vậy thì chúng ta nên tôn trọng quyết định của ba, việc này chấm dứt tại đây. Người đàn ông lớn tuổi nhất, có uy nhất trong dòng họ lên tiếng kết thúc cuộc tranh chấp tài sản.

\r\n

Thật ra bản di chúc là hoàn toàn bịa đặt do Bắp dựng nên hòng đưa vợ chồng chú tư vào bẫy. Đi nước cờ này quả thật nguy hiểm nhưng tôi đặt hết niềm tin vào cậu bạn, ba tôi cũng vậy, tin rằng cậu sẽ cứu được vườn nho. Ông nội ở trên trời có linh thiêng cũng sẽ bỏ qua lời nói dối của cậu.

\r\n

Lúc tôi và Bắp đi mua gạo ở tiệm gạo của mụ phù thủy, cậu cố tình nói to để thu hút sự chú ý của mụ: – cậu nhớ giữ kỹ bản di chúc, cái đó quan trọng lắm, mất là hết hiệu lực luôn đấy.

\r\n

Gió bấc - Phần 2

\r\n

Tôi gật đầu, ừ, rồi liếc sang người đàn bà đang soi gương. Thấy mụ ta dỏng tai lên nghe ngóng, tôi nói tiếp: – ngày mai ba mẹ mình lên huyện có chút việc, ở nhà một mình thật chán, chúng ta đến thăm vườn nho của ông nội đi.

\r\n

– Được đấy, Bắp vừa nói vừa vác bao gạo đặt lên lưng.

\r\n

Quả nhiên đúng như những gì Bắp dự đoán. Hôm ấy gia đình tôi giả vờ đi vắng, vợ chồng chú tư bèn lẻn vào nhà, bới tung cả căn nhà để tìm bản di chúc. Tìm hơn hai tiếng đồng hồ mà không thấy, chú tư đâm ra cáu gắt: – Khốn kiếp, để ở đâu chứ?

\r\n

– Hay chúng nó cất giấu ở một nơi khác?

\r\n

– Cứ tưởng hạ độc chết ông cụ sẽ cướp được mảnh vườn nào ngờ lão già chết tiệt ấy nhanh chân hơn chúng ta một bước, đã tính toán đâu vào đó. Tìm thấy bản di chúc lập tức hủy ngay.

\r\n

– Chẳng có di chúc nào đâu, chú thím ơi, tôi cất giọng phía sau làm hai “tên trộm” giật bắn mình.

\r\n

Mọi người trong gia tộc tập họp đông đủ, ai nấy đều chứng kiến hành vi ám muội của hai con người có bụng dạ xấu xa.

\r\n

– Mày… dám lừa tao, chú tư chỉ vào mặt tôi, nghiến răng ken két, thiếu điều nhảy bổ vào nữa thôi.

\r\n

– Làm chuyện xấu ắt có tật giật mình, ba tôi nghiêm trang, chú vì một khu vườn mà hại chết ba, chú đáng bị trừng phạt.

\r\n

Ba tôi long mắt lên song sọc, chưa bao giờ tôi thấy ba giận dữ như thế. Mọi người lên án, nói chú là đứa con bất hiếu rồi sẽ gặp quả báo. Vợ chồng chú tư đứng không vững lảo đảo như suýt ngã đành phải thú nhận sự thật. Chính chú đã bỏ thuốc Penicillin vào thức ăn của ông nội khiến ông chết không kịp trăn trối. Chú quỳ gối dưới ba tôi, mong ba tha thứ. Dù cho ba tôi có bỏ qua mọi chuyện nhưng còn người dân trong làng thì sao, họ oán hận và căm ghét gia đình chú tận xương tủy.

\r\n

Có người hớt hải chạy vào báo tin con trai chú tư đang cấp cứu trong bệnh viện, nghe đâu thằng con ngổ ngáo này đua xe rồi bị tai nạn. Vợ chú mặt thất sắc, ngất lịm.

\r\n

Cha làm con chịu, tôi nghĩ đây là báo ứng.

\r\n

Hai năm sau.

\r\n

Dưới sự chăm sóc của Bắp, vườn nho ngày một tươi tốt. Mỗi năm tới kỳ thu hoạch, chúng tôi đem nho lên huyện, lên xã bán. Số tiền thu được chúng tôi chia nhau đóng học phí cho những năm học kế tiếp. Số dư còn lại tôi đưa cho ba mở tiệm thuốc bắc nho nhỏ, như vậy ba tôi không cần phải đi làm ăn xa nữa. Biết nhiều về y thuật, ba tôi trị bệnh cứu người miễn phí.

\r\n

Đứa con trai duy nhất của vợ chồng chú tư sau khi ra viện thì ngớ ngẩn, đầu óc bấn loạn, không còn biết gì. Có lần cậu nghịch dại với lửa, may mà thím tư về kịp nếu không chắc sẽ xảy ra hỏa hoạn mất thôi. Gia đình chú dù bán hết cơ nghiệp cũng không trị dứt bệnh cho con trai, ngày đêm chỉ còn biết ôm nhau mà khóc. Phải chăng đó là cái giá mà vợ chồng chú thím phải trả cho những việc làm sai trái của mình trong quá khứ?

\r\n

Tôi còn nghe nói cứ đến rằm hằng tháng, người đàn bà một thời son phấn ấy đi chùa cầu nguyện, mong con mình mau chóng bình phục. Tôi không biết lời cầu xin của thím có động lòng Phật hay không nhưng tôi tin nếu thành tâm hối cãi thì sẽ được may mắn.

\r\n

Hôm nay là ngày giỗ của ông nội, tôi ôm một bó hoa ra mộ ông, vừa nhổ cỏ vừa kể chuyện cho ông nghe. Bắp đã không làm ông thất vọng, cậu ấy đã đưa vườn nho ngày một đi lên, năm nào cũng buôn may bán đắt. Tin tức lan truyền đi, khách từ nơi khác đến đặt mua nho rất nhiều, còn xuất khẩu ra nước ngoài nữa ông ạ. Không bao lâu sau ngôi làng bé nhỏ của chúng ta sẽ trở nên nổi tiếng đấy ông. À, báo cho ông thêm một tin vui nữa, Bắp đang nghiên cứu và chuẩn bị cho ra đời một loại rượu làm từ nho. Tiếc thật, ông không còn để mà uống cùng tụi cháu.

\r\n

Sắc thẫm hoàng hôn ánh lên từ chân trời phía tây in bóng xuống ngôi mộ những tia sáng mờ nhạt. Tôi nói, đã đến lúc cháu phải về rồi ông ạ, năm sau cháu sẽ lại đến và kể tiếp cho ông nghe nhé!

\r\n

Tôi bước xuống đồi, men theo con đường cũ về nhà. Gió chợt nổi lên, lành lạnh.

\r\n

Mỗi năm cứ đến mùa gió bấc, lòng tôi lại bâng khuâng.

\r\n

Nguyễn Thị Ngọc Vy Theo Girly.vn

\r\n

Ảnh Susan Licht 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...