Gió bấc – Phần 1

Tâm sựTruyệnGió bấc – Phần 1
01:57:45 10/11/2016

Girly.vn -

Ông nằm im, giấc ngủ ngàn thu. Tôi biết tất cả không phải là một giấc mơ. Ông mất rồi còn chúng tôi vẫn phải sống. Trong các con cháu, tôi là người ông thương nhất. Có gì ngon ông cũng giấu và để dành cho tôi. Ông còn là một người bạn mà tôi có thể dốc bầu tâm sự bất cứ lúc nào. Từ nay bên cạnh tôi thiếu vắng đi một người, không còn ai bênh tôi mỗi khi bị ba la mắng, không còn ai kể chuyện tiền chiến cho tôi nghe hay những câu chuyện cổ tích về đạo lý làm người… Tôi cứ ngỡ những điều ấy sẽ còn mãi, chỉ cần có ông nội ở bên dìu dắt tôi bước qua sân si cuộc đời, tôi sẽ sống tốt. Vậy mà giờ đây mọi thứ đột ngột biến mất, chỉ còn lại những vòng khói tang thương. Đường đến cửu tuyền lạnh lẽo, ông đi rồi, vĩnh viễn không trở lại.

Gió bấc - Phần 1

\r\n

Ông nội tôi qua đời vào đêm gió bấc. Tôi chạy thục mạng từ nhà mình đến nhà ông, hy vọng có thể nhìn mặt ông lần cuối, mặc cho từng cơn gió rét quất vào người. Tôi ngã hai lần trên đường, đầu gối rướm máu nhưng tôi vẫn cố sức gượng dậy tiếp tục chạy bằng đôi chân rã rời của mình. Vừa bước qua cổng sắt, tôi nghe thấy tiếng khóc vọng ra. Trái tim như nghẹn lại, có lẽ vì quá đau lòng nên tôi không thể khóc được nữa. Tôi quỳ gối bên quan tài ông, đậy nắp kính trong suốt, chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào. Chiếc nắp ấy như chia cách hai thế giới âm dương.

\r\n

Ông nằm im, giấc ngủ ngàn thu. Tôi biết tất cả không phải là một giấc mơ. Ông mất rồi còn chúng tôi vẫn phải sống. Trong các con cháu, tôi là người ông thương nhất. Có gì ngon ông cũng giấu và để dành cho tôi. Ông còn là một người bạn mà tôi có thể dốc bầu tâm sự bất cứ lúc nào. Từ nay bên cạnh tôi thiếu vắng đi một người, không còn ai bênh tôi mỗi khi bị ba la mắng, không còn ai kể chuyện tiền chiến cho tôi nghe hay những câu chuyện cổ tích về đạo lý làm người… Tôi cứ ngỡ những điều ấy sẽ còn mãi, chỉ cần có ông nội ở bên dìu dắt tôi bước qua sân si cuộc đời, tôi sẽ sống tốt. Vậy mà giờ đây mọi thứ đột ngột biến mất, chỉ còn lại những vòng khói tang thương. Đường đến cửu tuyền lạnh lẽo, ông đi rồi, vĩnh viễn không trở lại.

\r\n

Dì tôi khóc đến đôi mắt đỏ hoe, sụt sùi kể lại chuyện ông mất. Lúc sáng còn thấy ông đang hái nho, sắc mặt hồng hào. Đến trưa nghe đứa con cả của bác hai cháu nói rằng ông bị ngã, dì cứ tưởng ông chỉ xây xát nhẹ ai ngờ ông đi nhanh thế. Dì còn định sáng mai đưa ông đi đổi gió ở Đồ Sơn, bánh dì cũng đã chuẩn bị rồi vậy mà… Dì lại khóc tức tưởi. Dưới ngọn đèn vàng vọt, khuôn mặt của dì trông càng sầu bi hơn. Không gian nhuốm màu tang tóc. Ngọn đèn dầu trước quan tài tỏa ra thứ ánh sáng leo lét, vàng nhợt chiếu lên di ảnh của ông. Tiếng gió lẫn trong tiếng kèn đưa tang u uất, tôi nghe lạnh toát sống lưng. Mọi người đi qua đi lại tất bật chuẩn bị đám tang ông nội như những cái bóng vật vờ, vô cảm. Tôi quỳ mãi bên ông, nước mắt trào ra ướt cả chiếc khăn tang đội trên đầu.

\r\n

Khi chưa có người thân qua đời, cảm thấy cái chết ở rất xa nhưng khi nhìn người thân yêu bên cạnh mình nằm trong hòm gỗ, mãi mãi không tỉnh dậy mới hiểu rằng giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Đối mặt với Thần chết quả thực là điều đáng sợ. Một khi nó đến và mang người đi thì không thể cứu vãn được nữa. Trước đây tôi xem thường cái chết, vì nghĩ rằng nó nhẹ tựa như lông hồng, có gì mà phải bận tâm, bây giờ khi đối diện với sự thật tôi mới biết đến cảm giác sợ hãi. Suy cho cùng, đích đến của mỗi người vẫn chỉ là cái chết mà thôi.

\r\n

Gió bấc - Phần 1

\r\n

Gió kèm với mưa rì rào trên mái nhà. Cây cối nghiêng ngả như sắp đổ. Tiếng lá xào xạc nghe như tiếng ai gọi về từ cõi âm u mù mịt. Đột nhiên đèn điện tắt phụt. Có một ngọn đèn bão lớn thắp sáng giữa màn đêm đen kịt, sáng đến chói lóa. Tiếng bước chân dồn dập, huyên náo, hỗn loạn. Đội kèn đám ma tấu lên một khúc nhạc vui, dì tôi quở trách, họ lập tức thổi sang một bản bi thương, nghe mà muốn khóc. Một người phụ nữ trung niên tay cắp chiếc túi xách có đôi chút rách rưới đang đi bỗng dừng chân. Chị ta đứng trong gió rét, nghe tiếng kèn quen thuộc thì ngã khuỵu khóc như tiễn đưa cha mẹ mình về chốn cực lạc. Có lẽ cái chết của ông nội tôi một phần tác động vào nơi yếu mềm nhất trong tâm hồn người phụ nữ nên chị ta mới khóc dữ dội như thế. Ngọn đèn bão soi rõ dung nhan chị tiều tụy đến xám ngoét. Tiếng kèn vang vọng tứ phía, bao trùm lên ngôi làng nhỏ cứ mỗi lần có đám ma lại chật chội, kín đường. Tiếng kèn đánh thức cả lũ côn trùng nỉ non trong lòng đất. Những ngôi sao trên không dường như thấu hiểu nỗi đau nhân gian nên lặng im không tỏa sáng. Ánh trăng lấp lo sau các đám mây, in bóng xuống mặt đường như những vết loang lổ của đôi cánh diều hâu chực như muốn nuốt sống khách qua đường. Tiếng kèn ru con người vào cõi tịch liêu, âm thanh như ai oán đến cuối cùng khi người thổi đã kiệt sức chỉ còn nghe những dư âm văng vẳng như tiếng thở trầm mặc.

\r\n

Bắp mang đến cho tôi chén cơm. Trong giờ phút này tôi chẳng còn tâm trí đâu để ăn. Bắp là cậu bạn hàng xóm, lớn lên bên tôi từ nhỏ, cùng tôi trải qua thời thơ ấu êm đềm. Ông nội tôi rất quý Bắp, luôn khen cậu ấy trước mặt tôi. Ông nhận xét về Bắp, cháu có tố chất của một nhà nông.

\r\n

– Thế thì sao ạ? tôi hỏi, không phải là ông định truyền bí quyết trồng nho cho cậu ấy đấy chứ?

\r\n

– Haha, cảm ơn cháu đã nhắc nhở ta, ông tôi bật cười khanh khách.

\r\n

Còn tôi xụ mặt, nghĩ rằng ông chơi xấu mình, ông thật thiên vị, xem cháu là người ngoài.

\r\n

Tuy nói vậy chứ tôi công nhận một điều Bắp rất thông minh và sáng suốt. Có một lần vườn nho ngập úng, trái thối rữa rụng hết. Bắp nghiên cứu và tìm ra phương pháp cứu sống cả khu vườn. Từ đây ông tôi tin tưởng và truyền đạt thêm một số bí quyết về cách chăm sóc nho cho cậu ấy.

\r\n

Ông cười đùa bảo rằng, nếu sau này hai đứa lấy nhau ta sẽ giao cả vườn nho cho hai cháu cai quản.

\r\n

Tôi đỏ mặt, chạy biến vô nhà. Vào hẳn bên trong rồi, đóng kín cửa tôi vẫn nghe thấy tiếng cười sảng khoái của hai ông cháu ngoài vườn.

\r\n

***

\r\n

Biết tìm đâu những kỷ niệm ngày ấy trở về. Nước mắt tôi lại chảy ra. Bắp đặt tay lên vai, an ủi tôi hãy kiên cường lên: – Ngay lúc này cậu không thể gục ngã, ông sẽ buồn đấy.

\r\n

Không thể để ông lo lắng, tôi quệt hết nước mắt, cầm tô cơm lên xúc từng muỗng bỏ vào miệng.

\r\n

Hơn mười giờ tối, ba tôi trở về. Lúc ông nội qua đời, ba đi làm ăn xa, nửa năm mới về thăm nhà một lần. Bắp chở tôi trên chiếc xe đạp cộc cạch ra đầu ngõ đón ba. Nhà ông nội ở cuối hẻm, từ đầu đường quốc lộ đến nhà ông tôi phải mất hai cây số. Mẹ bảo tôi đừng đi vì ngoài trời rất lạnh nhưng tôi không chịu. Tôi muốn gặp ba, muốn vùi đầu vào lòng ba khóc để ba xoa dịu tôi như ngày thơ bé rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Câu nói của ba sẽ giúp tôi có thêm động lực để bước tiếp. Trong màn đêm gió lạnh buốt, cậu bạn oằn lưng chở tôi. Chiếc áo khoác mỏng manh bị gió thổi tung phần phật. Qua làn nước mắt, tôi có cảm giác như ông đang ở phía sau gọi to tên tôi, tôi chạy lại nhưng không thể gặp được ông. Có một bức tường ngăn chúng tôi-những con người còn sống ở nhân gian và ông nội-người vừa mới nhắm mắt xuôi tay về thế giới bên kia. Vách ngăn ấy có lẽ chính là ranh giới sinh tử. Tất cả vẫn như ngày hôm qua, chỉ tiếc rằng thời gian đi quá vội, vội đến mức không để người kịp nói lời từ ly. Vì vậy, ông chỉ có thể đứng bên kia thời gian vẫy tay chào vĩnh biệt chúng tôi.

\r\n

Về cùng với ba tôi còn có con út của bác hai. Chị bồng đứa con chạy đến bên quan tài khóc sướt mướt. Đứa nhỏ con chị ngủ ngoan trong lòng mẹ, đôi môi mím lại. Tôi chợt nghĩ nếu cứ mãi là trẻ thơ, vô tư khóc, vô tư cười thì sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau mất người thân. Nhưng quy luật của cuộc sống này, sinh-lão-bệnh-tử. Chúng ta ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành, va vấp và đối mặt với những thử thách không thể lường trước được.

\r\n

Ba tôi vừa vào nhà, tiếng kèn lại cất lên não nuột. Tiếng khóc của mẹ, chị tôi làm cho đứa bé đang ngủ giật mình tỉnh giấc. Bàn tay bé xíu quờ quạng trong không trung, bi bô mấy tiếng. Ba gục đầu xuống chiếc quan tài, không gào khóc thảm thiết nhưng tôi thấy bờ vai ba rung lên bần bật. Có lẽ ba đã rất buồn và tự trách mình không về sớm hơn để gặp mặt ông nội lần cuối.

\r\n

Gió bấc - Phần 1

\r\n

Dưới ngọn đèn dầu tù mù, gương mặt ông nội hiện ra hiền từ và phúc hậu. Ông ngủ thật say, không hay biết những người con, người cháu của ông đau lòng đến cỡ nào. Nhìn ông nằm im ở đó, tôi có cảm tưởng như ông đang ngủ quên dưới gốc cây đa cổ thụ vào mùa thu năm ngoái. Hôm đó, tôi, Bắp và ông ra thăm vườn nho. Trong khi ông chỉ cho Bắp cách hái nho thì tôi ham chơi đùa giỡn cùng mấy con cào cào. Lúc về tôi thấy ông ngủ rất say dưới bóng cây râm mát trong cái nắng hanh hao của buổi chiều đầy sương khói. Cây ngô đồng từ xa theo gió đưa hương bay lại. Tiếng chim lảnh lót trên các tàn cây. Mùa thu năm đó, tôi còn cùng ông đem nho ra chợ bán, vậy mà hôm nay tôi lại phải tiễn ông về nơi xa. Mùa nho năm nay đã chín rồi, ông ạ, tôi thút thít.

\r\n

Ba tôi quỳ mãi trước linh cữu, không ăn uống gì. Mẹ tôi nói, bao lâu rồi ba không gặp ông nội, cứ để ba ở bên ông nội con thêm một lát nữa, những giây phút thiêng liêng như thế này rồi cũng nhanh chóng biến mất thôi.

\r\n

Đội kèn ra về, hẹn ngày đưa tang lại đến. Những người khác ai về nhà nấy, chỉ còn mẹ và dì tôi ở lại cùng ba. Căn phòng cập chờn ánh đèn, in những cái bóng cô đơn lên tường. Ba tôi suốt một đời vất vả gió sương, lo cho vợ con, bận bịu làm việc từ năm này qua năm khác, chưa bao giờ tôi thấy ba nghĩ về mình. Ở tuổi của ba chưa hẳn đã già nhưng những nếp nhăn trên gương mặt ba hiện lên rõ nét, một khuôn mặt hằn vết thời gian. Ba cứ ngồi như vậy, thỉnh thoảng lại vặn to ngọn đèn dầu sắp tàn. Những tờ giấy bạc hóa thành tro. Còn chút ánh lửa lập lòe, ba bỏ giấy tiền vào đốt tiếp, ngọn lửa bừng lên, chiếu sáng một góc. Lúc còn sống ba không được ở gần ông nội, chăm lo cho ông nội theo đúng đạo lý làm con thì giờ khi chết đi, việc làm duy nhất mà ba làm cho ông nội là đốt thật nhiều vàng mã để ông có thể thảnh thơi, an vui dưới suối vàng.

\r\n

Đã quá nửa khuya, mẹ giục tôi về. Suốt dọc đường, tôi và cậu bạn đi chung không nói với nhau câu gì. Tiếng gió réo ầm ầm, hàng cây bằng lăng rụng hết lá, chỉ còn lại trơ trụi khẳng khiu, ngọn cây đâm thẳng lên trời như những bóng ma.

\r\n

– Mình thấy lạ lắm, cái chết của ông nội ấy, giọng tôi vang lên trong đêm khuya.

\r\n

– Ý cậu là cậu nghĩ không phải ông vô tình té ngã mà chết?

\r\n

– Mình không biết nữa. Tôi nhớ lại, cả buổi tối hôm nay không thấy vợ chồng chú tư đâu cả. Vợ chồng chú giàu nhất làng, tính tình ích kỷ, bủn xỉn không ai bằng. Họ buôn bán gạo, lấy giá cắt cổ. Có một lần mùa màng thất bát, đói rét khắp nơi. Trong làng, chỉ duy nhất chỗ chú tư có tiệm gạo. Lợi dụng điểm này, vợ chồng chú bàn nhau tăng giá gạo lên. Hồi ấy gạo còn quý hơn cả vàng, nếu không ăn cơm thì chỉ còn cách là đào khoai lang, khoai mì rồi luộc ăn. Ăn hoài cũng ngán, người dân đành bỏ một số tiền lớn để mua một ký gạo. Vợ chồng chú rủng rỉnh túi tiền, cười không ngớt. Người dân làng tôi ai cũng ghét vợ chồng chú. Mấy lần họ dòm ngó mảnh vườn của ông nội, còn đề nghị nên bán đi nhưng ông nội tuyệt nhiên không đồng ý. Lẽ nào cái chết của ông nội có liên quan đến vợ chồng họ?

\r\n(Còn tiếp) \r\n

Nguyễn Thị Ngọc VyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Pham Tuan Khanh 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...