Đôi tay xấu xí

Tâm sựTruyệnĐôi tay xấu xí
09:16:46 15/08/2017

Girly.vn -

Tôi luôn tìm cách giấu đi đôi tay trước mặt bạn bè. Ra đường thì tôi đeo tất. Trong lớp học hay phòng làm việc thì đút vào túi quần, túi áo. Khi viết cũng kéo tay áo gần lút bàn tay. Nhìn chúng bạn khoe nhẫn kiểu, nhẫn đôi tôi thèm khát đến phát điên. Rồi tôi ao ước đôi bàn tay búp măng kia của Hoài sẽ gắn vào cơ thể tôi. Tôi sẽ mỉm cười, lòng đầy mãn nguyện.

Đôi tay xấu xí

\r\n

Hoài đưa tay ra khoe “Đẹp không? Nhẫn đôi đấy. Anh Hoàng vừa đưa tao đi chọn nhẫn hôm qua”. Tôi nhìn vào tay đứa bạn thân. Chiếc nhẫn đính đá sang trọng sáng lấp lánh trên ngón tay búp măng của nó. Tuyệt. Đúng là rất đẹp. Tôi cảm thấy hơi ghen tị không phải vì chiếc nhẫn đắt tiền mà vì bàn tay thon gọn trắng muốt của con bạn. Tôi cố tỏ vẻ thờ ơ “ừ đẹp nhỉ” mà lòng dâng nghẹn.

\r\n

Tôi buồn bã về nhà. Mẹ đang xay bột để chuẩn bị tráng bánh cuốn. Tay trái mẹ cầm cái cán bàn xoay, tay phải mẹ múc từng muỗng gạo đã được ngâm ủ từ hôm qua. Đó là bộ đồ nghề được bà ngoại truyền cho. Mẹ vẫn trân trọng giữ mãi bây giờ. “Sao mẹ không đi xay bột bằng máy cho đỡ cực?”. “Xay bằng máy bánh không ngon con ạ. Với lại mẹ quen rồi, đỡ mất mấy chục thuê người ta”. Mẹ cười rồi lại tiếp tục say xưa với ông việc của mình. Những giọt mồ hôi lấm tấm rơi trên trán. Mẹ lấy tay quệt vội. Bàn tay mẹ to, khô ráp và thô kệch. “Để đấy con xay cho!”. “Thôi con vào tắm rửa rồi ăn cơm đi kẻo muộn”. Mẹ xua tay.

\r\n

Khi bố mất thì mẹ vừa mới sinh em được gần một tháng. Cú sốc quá lớn với người phụ nữ vừa sinh con. Ngoại thương mẹ ra ở cùng với mẹ vừa chăm con vừa chăm cháu. Có những đêm ngoại vừa thức vừa canh mẹ. Những người đàn ông thấy mẹ góa chồng thì đua nhau đến gạ gẫm mẹ. Họ lượn xe ầm ầm cả đêm. Bà ở trong nhà chửi vọng ra ngoài họ mới dần lảng ra. Họ nghĩ mẹ còn trẻ lại vừa mất chồng nên dễ dàng dụ dỗ. Được một năm, mẹ đứng dậy buôn bán đủ nghề để nuôi con. Một nách hai con nhưng mẹ chưa từng tỏ ra mệt mỏi hay cáu gắt với chị em tôi. Mùa cá thì mẹ đi buôn cá. Sáng mẹ dậy sớm ra biển trực thuyền vào mua cá về kho, nướng rồi đi chợ bán mãi đến giữa trưa mới về. Chiều mẹ lại đi phơi cá thuê cho họ. Tôi lên 10 tuổi đã biết làm đủ thứ việc, trông em, nấu cơm, rửa bát, cuốc đất trồng rau cho mẹ. Những hôm mẹ về thấy tôi đang cuốc đất xong lấy tay nhổ nước miếng xoa xoa cho đỡ rát. Mẹ khóc òa ôm chầm lấy tôi “Khổ thân con mẹ, mới tí tuổi đầu…”. Tôi ùa vào ngực mẹ, mùi mồ hôi thơm nồng “con không sao mẹ”. Tối mẹ hòa nước muối ngâm tay cho tôi. Những mảnh da phồng lên như nốt phỏng rồi dập xuống bong ra từng mảnh đau rát.  Mẹ vừa xoa tay vừa thổi phù phù rồi bôi thuốc mỡ cho tôi. Bàn tay non nớt của tôi càng ngày càng chai sần lại, cứng cỏi và mạnh mẽ. Như mẹ vậy.

\r\n

Tôi rút chiếc tất tay. Thở dài “Sao mẹ không di truyền cho mình làn da trắng mịn hay đôi mắt đen láy của mẹ mà lại di truyền cái điểm xấu nhất thế này!”. Tôi vừa buồn vừa tủi, nhìn hai bàn tay thô ráp, ngón tay to bè mà cô tôi thường gọi “tay dùi độc” làm tôi càng hờn, càng tủi. Tôi luôn tìm cách giấu đi đôi tay trước mặt bạn bè. Ra đường thì tôi đeo tất. Trong lớp học hay phòng làm việc thì đút vào túi quần, túi áo. Khi viết cũng kéo tay áo gần lút bàn tay. Nhìn chúng bạn khoe nhẫn kiểu, nhẫn đôi tôi thèm khát đến phát điên. Rồi tôi ao ước đôi bàn tay búp măng kia của Hoài sẽ gắn vào cơ thể tôi. Tôi sẽ mỉm cười, lòng đầy mãn nguyện.

\r\n

Đôi tay xấu xí

\r\n

“Thảo à, dậy đi con!”

\r\n

Tiếng mẹ gọi làm tôi giật mình. “Chết hôm nay mình có hẹn với Tuấn!”.

\r\n

“Vào đi cháu! Không biết hôm qua có chuyện gì mà cái Thảo nó ngủ muộn thế, giờ vẫn chưa dậy đấy!”

\r\n

Tiếng nói chuyện của mẹ với Tuấn ngoài phòng. Mẹ gõ cửa lần hai. “Con ra ngay đây”. Tôi gấp chăn màn vội vàng.

\r\n

“Có chuyện gì sao em?”

\r\n

“Đâu có, đêm qua em thức khuya đọc truyện”. Tôi lảng tránh khi Tuấn nhận ra mắt tôi sưng húp.

\r\n

“Chờ em tí, em sửa soạn đồ cho mẹ đã”

\r\n

“Con đi đi cho kịp, để đấy mẹ làm cho, hơn 30 phút nữa mới họp chợ mà”

\r\n

Mẹ xua tay kêu tôi chuẩn bị đi cùng Tuấn. Vài tháng nữa chúng tôi sẽ kết hôn. Tôi cũng không muốn mình đi lấy chồng sớm thế. Tôi sợ để lại mẹ một mình. Bố tôi mất sớm rồi. Mẹ ở vậy cho đến giờ nuôi chị em tôi mà không đi bước nữa. Em trai còn đi học nên tôi muốn lo cho em học xong rồi mới đi lấy chồng nhưng mẹ giục quá. Mẹ nói “Mẹ còn khỏe, còn lo được cho em. Con ở vậy mẹ mới lo đấy”. Với lại bên kia cũng giục vì năm nay chúng tôi hợp tuổi. Nếu không cưới thì ba năm nữa mới cưới được. Tôi miễn cưỡng đồng ý mà trong lòng buồn rười rượi.

\r\n

“Chị thích mẫu nào ạ?”. Cô nhân viên  xinh đẹp của tiệm vàng giới thiệu khi tôi nhìn mãi mà chưa chọn được chiếc nhẫn nào vừa ý. “Mẫu này đẹp đấy chị”. Tôi dừng lại ở một đôi nhẫn có viên đá nhỏ nhất đính ở giữa. Tôi thích những đôi sáng lấp lánh như của Hoài nhưng không dám chọn vì sợ nó làm nổi bật sự xấu xí của đôi bàn tay mình. “Hay mình đừng chọn nhẫn nữa được không anh?”. Tôi quay sang bàn lại với Tuấn. “Em hay nhỉ? Cứ chọn đi! Anh thấy nhiều cặp đẹp mà”. Tuấn dắt tay tôi lại chỉ vào cặp nhẫn có đính một viên đá hình trái tim, “Cho tôi cặp này!”. Cô nhân viên hớn hỏ mở chiếc tủ kính được mong chờ từ nãy giờ lấy ra cặp nhẫn. “Cho tôi hai chiếc cỡ như nhau”. Tuấn nói. “Em tưởng cái của chị nhỏ hơn chứ ạ?”. Cô nhân viên ngạc nhiên. “Cứ cho tôi hai cái giống hệt nhau”. Cô nhân viên mắt vừa nhìn tôi, tay thì thò vào tủ lấy cặp nhẫn cùng cỡ. Tôi hơi xấu hổ, lảng tránh ánh nhìn của cô ấy. “Đây ạ!”. Cô ta vừa đặt cặp nhẫn lên bàn vừa nhìn vào tay tôi. “Anh chị cứ thử đi, nếu không vừa thì em đổi lại cho ạ”. Tuấn cười cười cầm chiếc nhẫn đeo thử vào tay anh vừa khít. Anh cầm bàn tay tôi lên, cởi tất ra rồi đeo vào. Cũng vừa khít. Cô nhân viên nhìn tôi như một điều gì đó lạ lẫm “Cũng vừa hả chị?”. Tôi hơi khó chịu bởi câu hỏi có chút khiếm nhã của cô gái. “Thôi mình đi anh!”. “Chúng tôi lấy đôi này”. Cô nhân viên vâng dạ nhưng cặp mắt cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi rồi quay lại nói gì đó với cô còn lại. Cô kia liền quay sang nhìn tôi rồi lại nhìn xuống tay tôi. Mặt tôi nóng ran như có ai đó vừa nhìn thấy cái gì đó xấu xa ở tôi. Tôi đứng nép vào anh, “mình đi thôi!”. Tuấn lịch sự cười chào hai cô nhân viên.

\r\n

Ánh mắt của hai cô gái khiến tôi bị ám ảnh suốt dọc đường đến nỗi không nói được lời nào với Tuấn. Ngồi đằng sau anh nhưng mỗi lần anh nói là tôi cứ “ừ, à” cho qua chuyện. Tôi nghĩ đến những lời bàn tán của họ “con gái gì mà tay to như đàn ông”.  Mắt tôi nhòe đi. Từng giọt rơi xuống vai anh nóng hổi.

\r\n

Tuấn đỡ tôi ngồi xuống dưới gốc cây phi lao dọc bờ biển. Gió thổi dìu dịu làm những giọt nước mắt tôi khô đi. Anh cầm hai bàn tay tôi lên xoa nhè nhẹ. “Đôi tay em thật giống đôi tay của mẹ. Tràn đầy nhựa sống. Những người có bàn tay to thường sống giàu tình cảm. Những vết chai này là do em đã xay bột giúp mẹ đúng không?”. Tôi rút tay lại cho vào túi áo. “Đôi bàn tay vừa cầm bút vừa cầm cuốc. Trên đời này thật hiếm đấy em biết không? Đó là một đôi bàn tay tuyệt đẹp”. Tuấn nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra khỏi chiếc túi chật hẹp, tối tăm. “Em thật may mắn vì được thừa hưởng từ mẹ những thứ tốt đẹp nhất. Sự dịu dàng, chịu thương chịu khó. Và đặc biệt là đôi bàn tay khéo léo. Biết làm bao nhiêu là việc. Mẹ anh bảo con gái tay chai sần là đứa siêng năng nên giục anh phải cưới em ngay kẻo lỡ đấy”. Tôi bật cười thúc vào sườn anh “đồ lẻo mép!”. Anh lại xoa xoa vào đôi bàn tay tôi, những ngón tay to bè, lòng bàn tay chai sạn.

\r\n

Hà PhongTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Giới thiệu về tác giả:

Hà Phong

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...