Chuyện đã qua…

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnChuyện đã qua…
02:30:40 27/10/2016

Girly.vn -

Trưởng thành rồi sẽ thôi buồn về những gì đã cũ, những chuyện đã qua, sẽ xem tất cả là những hồi ức nhẹ nhàng của tuổi thanh xuân mà mỗi người nên cất giữ. Và đến một thời điểm nào đó, tình yêu nghiễm nhiên trở thành một thứ cảm xúc xa lạ, chúng ta quen dần với cuộc sống một mình, cũng quên dần cảm giác tìm kiếm ai đó đi bên cạnh mình.

Chuyện đã qua...

\r\n

Trưởng thành rồi sẽ không còn thấy tiếc nuối khi đánh mất một mối quan hệ, cũng không đặt nặng vấn đề yêu hay không yêu, giữ hay không giữ, mà chỉ quan tâm đến việc ai ở cạnh mình và có cùng mình đi hết quãng đường còn lại hay không? Dù là tình yêu hay tình bạn, khi đủ lớn rồi người ta sẽ không còn muốn níu giữ những người muốn rời đi mà chỉ muốn biết ai là người ở lại…

\r\n

Trưởng thành rồi sẽ thôi buồn về những gì đã cũ, những chuyện đã qua, sẽ xem tất cả là những hồi ức nhẹ nhàng của tuổi thanh xuân mà mỗi người nên cất giữ. Và đến một thời điểm nào đó, tình yêu nghiễm nhiên trở thành một thứ cảm xúc xa lạ, chúng ta quen dần với cuộc sống một mình, cũng quên dần cảm giác tìm kiếm ai đó đi bên cạnh mình.

\r\n

Càng trưởng thành sẽ càng thấy cô đơn, cô đơn vì lâu lắm không còn ai để mong nhớ nữa…..

\r\n

Đã lâu lắm rồi em không lật lại những trang nhật kí của chúng mình, cũng là lâu lắm rồi chẳng lục lại những kí ức về anh. Thời gian trôi qua, hình như mỗi người đều bận rộn với cuộc sống của chính mình mà quên mất rằng chúng ta đã từng yêu nhau, cho đến một ngày nhìn lại bức ảnh cũ giấu trong ngăn kéo của bàn học, hay cuốn sách được kí tên vào một dịp đặc biệt, tất cả chúng dường như bị ngủ quên ở đâu đo từ rất lâu cho đến khi có ai đó cầm lên và giật mình nói rằng : “có một thời ta đã yêu”

\r\n

Kỉ niệm của chúng ta không chỉ vẻn vẹn là những thứ có thể nhìn thấy được, mà nó còn là một chuỗi cảm xúc được chôn sâu trong tiềm thức của mỗi người, nó được cất giữ như những kỉ niệm tươi đẹp nhất của thanh xuân, đến một ngày ta tự lôi chúng ra để hoài niệm, để nhắc nhớ rằng : “chúng ta từng yêu nhau như thế”.

\r\n

Chuyện đã qua...

\r\n

Hoài niệm không có nghĩa là tái hiện, nếu nó nhắc nhở con người nhớ về niềm vui niềm hạnh phúc thì cũng có thể buộc con người phải dằn vặt bản thân về những nỗi đau trong quá khứ. Rời nhau được bao lâu thì anh không còn nhớ đến em nữa, xa em bao lâu thì anh quên mất rằng chúng ta từng yêu nhau, buồn vì em được bao lâu thì anh vui niềm vui mới, thứ tình cảm chân thành anh từng nói cuối cùng cũng không vượt qua bất cứ giới hạn nào, mà nó cứ thế dừng lại không chút bận lòng. Thế giới anh tạo ra vốn thật hào nhoáng, đến nỗi em luôn nghĩ đó là một giấc mơ đẹp nhất của cuộc đời, đến bây giờ vẫn vậy, vẫn rất đẹp và mãi chỉ đẹp trong kí ức của em về một ai đó.

\r\n

Vẫn nhớ buổi chiều đầu thu năm ấy, lá bắt đầu ngả màu xanh đục, những đóa cúc vàng bắt đầu chớm nở, phượng lại khoe những sắc cuối cùng, bầu trời vẫn xanh cao trong vắt, chẳng phải duyên phận mà chúng mình gặp được nhau, mà là vì con tim chúng ta, ngay từ thời khắc chạm vào nhau đã cùng hòa chung một nhịp.

\r\n

Nhưng cuối cùng vẫn chỉ mình em nhận ra: “mình yêu anh nhiều đến thế nào”, dù có là muộn nhưng anh chưa một lần như thế…

\r\n

Xa anh, em vẫn sống những ngày như thế, vẫn là cô gái cô đơn nhưng cố cười và tỏ ra mình mạnh mẽ, vẫn cô độc, vẫn buồn, vẫn muốn được một lần gặp người thương, vẫn thiết tha điều gì đó chưa thể dứt bỏ, cảm xúc bao nhiêu năm qua suy cho cùng đều tồn tại như nhau, đều nguyên vẹn và không thay đổi.

\r\n

Còn anh, chẳng qua cũng chỉ là một người vô tình đi qua cuộc đời em mà không bao giờ nhìn lại, bởi đó là cái duyên gặp gỡ nhưng không gắn liền với phận đi cùng nhau đến cuối con đường, chúng ta từng mong muốn những gì, từng yêu nhau như thế nào rồi cuối cùng cũng trở thành hồi ức, bao nhiêu năm qua dù có cố gắng bao nhiêu vẫn không thể quên được. Đó có lẽ là cảm xúc của cô gái tuổi đôi mươi, dễ yêu dễ hờn nhưng nặng tình nặng nghĩa, nặng những mối suy tư vẫn bám chặt trong lòng.

\r\n

Cô gái của tôi, đã đến lúc cô nên biết rằng, thứ tình yêu cô luôn cho là vĩnh cửu với người khác chỉ là những cảm xúc tạm bợ mà thôi….

\r\n

Trâm OliveTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh James Chan

Giới thiệu về tác giả:

Trâm Olive

Viết cho mùa cũ, cho những con người cũ cùng những miền kí ức xưa cũ... _ Olive

Trang trước

Về nhà thôi

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...