"Chúng ta rồi sẽ ổn thôi" - Sự vỗ về từ câu chữ - Girly.vn

“Chúng ta rồi sẽ ổn thôi” – Sự vỗ về từ câu chữ

Review Sách“Chúng ta rồi sẽ ổn thôi” – Sự vỗ về từ câu chữ
04:43:15 10/10/2017

Girly.vn -

“Dù ta thất bại trong tình yêu, ta cô độc trước cuộc đời, ta mất phương hướng khi nhìn về tương lai sự nghiệp. Chỉ cần chậm lại một chút để lắng nghe cả lý trí cùng con tim mách bảo, ta sẽ hiểu được bản ngã trong ta thực sự muốn gì. Khi tâm ý đã bằng an, đứng trước giông gió cuộc đời, ta có thể mỉm cười tự nhủ “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi.”

Gào và Minh Nhật là hai tên tuổi đã không còn xa lạ với các độc giả dành sự quan tâm cho dòng sách văn học trẻ Việt Nam. Cả hai tác giả thế hệ 8X đã và đang gầy dựng cho bản thân mình gia tài văn chương đa dạng với những đầu sách dành được tình cảm từ rất nhiều người đọc. Trong số đó nổi bật nhất phải kể đến cuốn tản văn “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi”. Cuốn sách này trở nên đặc biệt bởi đây là đứa con tinh thần được hai tác giả cùng chắp bút, nó là sản phẩm được kết tinh từ 2 phong cách văn chương vô cùng cá tính và khác biệt.

Điều đầu tiên gây ấn tượng với tôi về cuốn sách này xuất phát từ một lý do vô cùng giản dị đó là nhan đề cuốn sách. “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi” – nghe giống như một lời an ủi động viên, một câu nói khích lệ tinh thần, như khi ta đang mệt nhoài với những ngày tháng đầy rẫy nhiễu nhương, có một người đến bên cạnh vỗ vai ta và dịu dàng an ủi “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi”. Chỉ một câu ngắn gọn mà khiến biết bao kẻ ấm lòng. Nhưng giá trị của cuốn sách không dừng ở dòng chữ nhan đề in trên bìa giấy. Khi lật mở từng trang sách ta mới thực sự cảm thấy an yên như tìm thấy một người bạn tâm tình, bao trăn trở nghĩ suy bỗng chốc tìm ra người sẻ chia đồng cảm.

Cùng một cuốn sách nhưng độc giả dễ dàng nhận thấy giữa Gào và Minh Nhật là hai phong cách hoàn toàn khác biệt nhau. Ở tác giả Gào có sự tinh tế nhẹ nhàng của một người phụ nữ đa sầu đa cảm, cô tâm sự cùng chúng ta những điều thật bé nhỏ bình thường. Minh Nhật lại giống như một người anh trai trưởng thành thiên về lý trí, anh gợi mở cho chúng ta những suy nghĩ về lý tưởng sống, về hoài bão sự nghiệp và những gập ghềnh trên con đường gầy dựng tương lai. Nhưng chung quy lại dù uyên bác lớn lao hay bình thường giản dị, cả hai tác giả đều góp sức mình tạo nên hơi thở tươi mới lạc quan. Để lan tỏa tới người đọc một thông điệp đầy tin tưởng “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi”.

Mở đầu cuốn sách là những dòng tâm sự của Gào. Đó là những câu chuyện về chính cuộc đời cô. Cô chia sẻ về những ngày tháng đã qua, những sự việc, con người mà cô từng gặp gỡ và trải nghiệm. Nhiều bạn đọc quan tâm đến đời tư của tác giả Gào có lẽ ai cũng đều biết cô đã trải qua một tuổi thơ thiếu thốn và cực nhọc. Khi ấy, mỗi bữa cơm đạm bạc của gia đình phải đánh đổi bằng sự mưu sinh vất vả, đến mức cô ngửi thấy những dư vị cay nồng, là mùi của mồ hôi rơi xuống, là mùi của nước mắt tuôn ra, là lời nói dối của mẹ cô, khi bà luôn miệng nói rằng bà chỉ thích ăn xương để nhường con phần thịt.

Gào kể lại khoảng thời gian gia đình cô phải sống trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành, một nơi đầy rẫy tệ nạn, với những con người bị cả xã hội bài trừ xa lánh. Cô từng sống những ngày đen tối ấy, trong một môi trường không mấy tốt lành. Những tưởng rằng, cô sẽ dễ dàng lăn theo vết xe đổ ngay trước mặt, nhưng hiện tại đã cho ta câu trả lời. Dù trong môi trường nào, trong hoàn cảnh éo le đến mức nào, chỉ cần ta không cho phép, không hèn nhát đầu hàng, cuộc đời nhất định không thể xô ta ngã. Như tác giả Gào từng tâm sự: “Và dù cho số phận có sắp xếp cuộc đời ta đi theo bất kì hướng nào mà nó muốn, dìm ta dưới đáy bi thương hay tuyệt vọng nhưng nó cũng sẽ không chặn mọi lối đi. Bởi vẫn còn những con đường ngay cả khi tăm tối nhất. Nên tôi luôn an ủi bản thân mình rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.”

Sau những chia sẻ về hoàn cảnh gia đình cùng lời khuyên vươn lên trong cuộc sống, Gào cũng dành nhiều trang sách để tâm sự chuyện tình yêu. Như mọi cô gái khác trên đời, tất nhiên cô cũng không tránh khỏi mũi tên của thần tình ái. Nhưng cô gái ấy lại có cách nhìn nhận về chuyện yêu đương và hôn nhân không giống với quan điểm của đám đông. Phụ nữ đôi khi kì lạ lắm, khi yêu họ sẵn sàng hy sinh mọi thứ chỉ mong sao đối phương được vui lòng. Nhưng lòng tốt trao đi, đâu có nghĩa sẽ dễ dàng nhận lại. Để rồi mỗi khi cơm không lành canh chẳng ngọt, sự hy sinh ấy lại trở thành cái cớ để họ tự dằn vặt chính mình và đay nghiến đối phương. Sau khi kết hôn, Gào đã trở thành người phụ nữ của gia đình bao dung, nhẫn nhịn. Có lẽ vì vậy cô đã có những suy nghĩ thật dịu dàng, với cô nếu không xứng đáng đừng dại dột cho đi, nếu đã cho đi rồi thì đừng mang đức hy sinh ra để trách tội và hối tiếc. Dù tình duyên có đứt gánh giữa đường, nhưng oán trách cũng không đem lại điều gì tốt đẹp. Như những lời cô đã tâm sự trong cuốn sách “Tôi vẫn không sống hằn học với đời, vì đời ngắn lắm, biết nay chưa chắc thấy mai. Tôi cũng sẽ không vì những tổn thương của mình, mà khuyên ai trở nên ghê gớm sau một lần đau khổ. Bởi vì ghê gớm à, cũng có bớt khổ được đâu?”

Đối với cô, tình yêu không có sự cưỡng cầu. Khi nhân duyên đến, ta cứ bằng an đón nhận theo sự mách bảo con tim. Chọn bạn đời không nhất thiết phải chọn theo lời người khác nói, cũng không phải chọn cái thiên hạ nhìn vào cảm thấy đủ, mà là bản thân ta cảm thấy hợp, chỉ vậy thôi! Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, hà cớ gì người thương lại không trở thành người lạ. Dù phải đối mặt với đổ vỡ đắng cay, ta vẫn nên học cách giữ cho lòng mình thôi dậy sóng. “Em, anh và cô ấy, tất cả chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. Chỉ là ngay lúc này, em cảm thấy chênh vênh quá. Nhưng ai mà không phải tìm cách giữ thăng bằng trong cuộc đời lắc lư này chứ. Thế nên, dù anh muốn hay không muốn, em cũng muốn nói rằng: Em cho phép anh đi qua đời em. Anh sai rồi. Nhưng em tha thứ. Tạm biệt nhé!”

Nếu như ở những câu chuyện dưới ngòi bút của tác giả Gào, ta nhận thấy cái tôi nữ tính dịu dàng của một cô gái đã trưởng thành khi trải qua nhiều va vấp. Nhưng khi lật giở cuốn sách đến phần chia sẻ của Minh Nhật, độc giả đã có cơ hội thoát ra khỏi cái bóng của tình yêu, anh hướng người đọc đến những vấn đề lớn lao hơn bằng góc nhìn của một chàng trai tinh tế và nhiều trải nghiệm.

"Chúng ta rồi sẽ ổn thôi" - Sự vỗ về từ câu chữ

Hai sai lầm lớn nhất chúng ta thường mắc phải đó là nhìn thiên hạ để sống và sống cho thiên hạ nhìn. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, một số phận độc lập nhưng càng lớn lên ta càng chịu ảnh hưởng từ những tạp âm nhiễu loạn xung quanh. Ta rơi vào cái vòng luẩn quẩn mà ở đó đầy rẫy những ánh nhìn chỉ trích và cả tiếng xì xào. Có người hèn nhát tự ép mình phải sống cho vừa lòng thiên hạ, có kẻ lại vùng vẫy tìm cách thoát ra như hai nhân vật trong câu chuyện “Chỉ là những tạp âm”. Minh Nhật kể cho chúng ta về một cô gái kì lạ đến mức khác người, cô từ bỏ cuộc sống thượng lưu đáng mơ ước để tham gia vào một tổ chức thiện nguyện. Những ngày tháng ở Nam Phi nghèo nàn thiếu thốn nhưng tình yêu cuộc sống trong cô lúc nào cũng căng tràn. Đơn giản thôi, vì cô được cháy hết mình với những niềm vui mà cô ao ước. Có anh nhà văn kia lại từ bỏ việc viết lách để dấn thân vào chốn thương trường. Không hẳn vì đam mê, nhưng công việc ấy đem lại cho anh cuộc sống thảnh thơi dư giả. Bí quyết để tìm được sự bằng an trong cuộc sống chính là như vậy đó, đừng quá bận tâm vì những thứ tạp âm nhiễu loạn xung quanh, “Chỉ khi tin theo những gì trái tim mình cảm nhận, chúng ta mới thật sự là con người. Đôi khi, chúng ta thành công. Đôi lúc khác, chúng ta học được điều gì đó. Với cách nghĩ đó, chúng ta không bao giờ là người thất bại.”

Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều đáng sợ nhất trong cuộc sống là gì? Mỗi người ắt sẽ có đáp án khác nhau. Còn riêng Minh Nhật, anh nghĩ rằng “Điều đáng sợ nhất là một ngày tỉnh dậy và nhận ra mình không có ai và không có điều gì để chờ đợi cả”. Hẳn chúng ta ai cũng ít nhiều trải qua cảm giác ấy, có những khoảnh khắc ta chợt nhận ra mình lẻ loi, thừa thãi vô cùng. Chúng ta sống mà như tồn tại, không có ước mơ, không cần mục đích, như kẻ lữ hành lang thang giữa hoang đảo mênh mông. Nhưng đừng quá bi quan tuyệt vọng, cảm giác tồi tệ ấy sẽ chóng qua đi và chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. Chỉ cần ta sống tích cực, tử tế với cuộc đời, cứ cho đi rồi sẽ có ngày ta nhận lại. Nếu không nhiều thì ít, nếu không phải là lòng tốt thì ta cũng tự thấy mình tâm ý được bình yên. Như Minh Nhật từng viết: “Những nghĩa cử tốt đẹp như thứ nước uống tinh khiết mà kẻ hành khất tìm thấy trong ngày nắng gắt, xoa dịu sự khô cằn trong tâm hồn và cơ thể chúng ta”. Vậy nên hãy cứ sống hết mình và yêu thương bằng tấm lòng rộng rãi, vì biết đâu được đến một ngày nào đó chính chúng ta sẽ trở thành người lạc lối giữa sa mạc khô cằn và cần lắm một dòng suối trong lành của tình thương và lòng tử tế.

 Xuyên suốt nội dung cuốn sách là sự đan xen hòa quyện của hai giọng văn không trùng lặp. Minh Nhật lý trí, mạnh mẽ nhưng không kém phần tinh tế. Gào tâm tình nhắn nhủ bằng tất cả sự bao dung của một cô gái trưởng thành. Nhưng hai tác giả đều gặp nhau ở một điểm chung, họ hướng người đọc thoát ra khỏi cái nhìn bi lụy để có thêm niềm tin vào cuộc sống. Dù ta thất bại trong tình yêu, ta cô độc trước cuộc đời, ta mất phương hướng khi nhìn về tương lai sự nghiệp. Chỉ cần chậm lại một chút để lắng nghe cả lý trí cùng con tim mách bảo, ta sẽ hiểu được bản ngã trong ta thực sự muốn gì. Khi tâm ý đã bằng an, đứng trước giông gió cuộc đời, ta có thể mỉm cười tự nhủ “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi.”

Nâu ĐáTheo Girly.vn

Ảnh Sưu tầm

Giới thiệu về tác giả:

Nâu Đá

Tuổi trẻ như tấm vé một chiều, chỉ mong sao khi nhìn lại những tháng ngày thanh tân ấy, ta không phải ngậm ngùi thốt lên hai chữ - giá như...

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...