Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2

Tâm sựTruyệnCây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2
11:09:52 13/03/2017

Girly.vn -

Thứ tình cảm đơn phương ấy vừa ngu ngốc lại vừa ấu trĩ thế nhưng chẳng muốn buông bỏ, chỉ có thể hét lên cùng gió với mây. Nhờ gió mang đi xa, đến bất cứ nơi đâu dù không đến được nơi cần đến nhưng chí ít sẽ khiến tâm trạng thoải mái, nhẹ nhõm.

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2

\r\n

Tan học tôi đi vòng ra cửa sau bắt gặp Nam đang ngồi xổm ở bồn hoa. Nhìn tấm lưng cậu, trong tôi trào lên cảm giác xót xa. Ngoài My thì chỉ có tôi mới hiểu vì sao cậu lại đột ngột thay đổi như thế. Chẳng qua là vì cú sốc tình cảm khiến đầu óc cậu mụ mị. Có lẽ cậu muốn My áy náy khi vô tình biến cậu thành kẻ đáng ghét trong mắt mọi người. Tôi nghĩ tôi cần làm gì đó để kéo cậu-ngày-xưa trở về trước khi mọi việc quá muộn.

\r\n

Tôi bước đến, gót giày giẫm lên đám lá khô phát ra những tiếng lạo xạo. “Cậu diễn tệ lắm, Nam ạ!”

\r\n

Nam ngước mắt nhìn tôi, buông ra một đống câu hỏi mà không dùng chủ vị gì cả. “Gì thế? Sao lại ra đây? Muốn nói gì? Ai diễn cơ?”

\r\n

“Tớ nói cậu đấy, những hành động cậu làm trong thời gian vừa qua đều bắt nguồn từ việc My đòi chia tay.”

\r\n

Nam ngó lên những tàn cây, vờ như không nghe thấy tôi nói gì. Không bận tâm cậu phản ứng thế nào, tôi tiếp tục. “Không phải vô duyên vô cớ mà một người học giỏi, đứng đắn lại thay đổi 180 độ như vậy, ắt hẳn phải có nguyên do nào đấy. Cậu xem tớ nói có đúng không?”

\r\n

“Mọi người đều tin tớ thay đổi thật sự, sao cậu lại không?” Nam nhìn vào mắt tôi, hỏi.

\r\n

“Bởi vì tớ hiểu cậu, cậu vốn dĩ không phải là kẻ hay nổi loạn với lại những hành động của cậu có phần gượng gạo, kiểu như bị ép buộc ấy.”

\r\n

Nam cúi gằm mặt, hí hoáy vẽ những hình thù nguệch ngoạc trên cát. Có lẽ cậu xấu hổ vì tôi nói đúng những gì cậu nghĩ trong đầu.

\r\n

“Được rồi, tớ sẽ công nhận cậu là diễn viên đa tài nhưng từ nay cậu đừng gây náo loạn bằng những hành động khiến người khác phải phiền lòng nữa. Nếu muốn quậy thì tại sao chúng ta không quậy bằng những trò lành mạnh.”

\r\n

“Ví dụ?”

\r\n

“Leo núi và hét to.”

\r\n

Tôi không ngờ lời đề nghị của tôi lại được Nam hưởng ứng nhiệt liệt đến vậy và càng bất ngờ hơn nữa khi cậu quyết định leo núi ngay ngày hôm sau khi tôi còn đang ngái ngủ. Điện thoại réo ầm ĩ. Tôi kề máy vào tai và nghe Nam tuôn một tràng. “Tớ đang ở dưới nhà cậu, chúng ta xuất phát thôi. Tớ đã chuẩn bị đủ hết mọi thứ rồi, nghe nhé: truyện tranh, lương khô, thuốc, gậy, giày leo núi cho cả cậu…”

\r\n

“Tớ còn tưởng là vài hôm nữa cơ.” Tôi ngáp dài.

\r\n

“Sống là không chờ đợi, chần chừ sẽ vụt mất cơ hội.”

\r\n

“Nhưng sáng nay tới trường cơ mà.”

\r\n

“Nghỉ một buổi, không sao đâu có gì tớ sẽ chịu hết tội về mình cho, ngày mai là chủ nhật nếu chơi chưa đủ chúng ta chơi luôn ngày cuối tuần.”

\r\n

Trước khi ôm ba lô rời khỏi nhà tôi viết vài dòng trong tờ giấy nhắn với cả nhà rằng tôi sẽ đi leo núi cùng bạn, chậm nhất là sáng mai tôi sẽ có mặt an toàn tại nhà. Ngọn núi mà chúng tôi muốn hướng đến là LangBiang. Trước đó hai đứa cãi nhau kịch liệt về việc chọn địa điểm và ai cũng muốn leo ngọn núi mà mình đề xuất. Sau cùng chúng tôi chốt lại chọn núi LangBiang vì trời sắp sáng nếu chúng tôi cứ cãi nhau mãi e rằng sẽ trễ giờ khởi hành.

\r\n

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2

\r\n

Sau hơn bốn tiếng cuối cùng chúng tôi cũng leo lên được tới đỉnh núi cũng là lúc bầu trời đổ bóng về phía Tây. Nắng tắt dần. Gió thổi mát rười rượi. Đứng từ đây có thể nhìn toàn bộ Đà Lạt mộng mơ, các ngôi nhà cổ, các con đường quanh co chìm trong sương trắng. Tôi quay sang, Nam dang hai tay, ngửa cổ nhìn trời, để mặc cho muôn ngàn cơn gió thổi ào ào vào mặt mình. Nhìn gương mặt rạng rỡ của cậu, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp. Vào khoảnh khắc đó tôi nhận ra tôi thích Nam, thật nhiều. Vì thế tôi hét lớn với đất trời. “Đồ ngốc, tớ thích cậu đấy, có biết không hả?”

\r\n

Nam sững người trong vài giây rồi cũng bắt tay làm loa. “Tớ biết, tớ cũng thích cậu, đồ ngốc.”

\r\n

Tôi hiểu rằng, ‘thích’ của Nam là thích theo kiểu bạn bè nhưng chẳng hề gì chỉ cần cậu thấy nhẹ lòng, chẳng còn để tâm đến chuyện của My nữa mặc cho đó là lời bông đùa thì tôi vẫn tìn là cậu thực sự thích tôi. Thanh xuân ai mà không ngốc nghếch, cứ mãi chạy theo một mối tình mơ hồ, không có điểm bắt đầu cũng chẳng có điểm kết thúc. Người ở bên cạnh nhưng lại hóa xa xôi. Đưa tay nắm lấy mới nhận ra chỉ là ảo giác. Thứ tình cảm đơn phương ấy vừa ngu ngốc lại vừa ấu trĩ thế nhưng chẳng muốn buông bỏ, chỉ có thể hét lên cùng gió với mây. Nhờ gió mang đi xa, đến bất cứ nơi đâu dù không đến được nơi cần đến nhưng chí ít sẽ khiến tâm trạng thoải mái, nhẹ nhõm.

\r\n

“Này, chúng ta thi hét đi, xem ai ném nỗi buồn đi nhiều hơn thì người đó thắng.” Tôi đề nghị.

\r\n

“Được thôi.”

\r\n

Vậy là chúng tôi ra sức hét thật to. Trên cao, bầu trời xanh ngắt. Vài cánh chim đang bay về phương nam. Phía dưới, mắt đất đầy sỏi. Cỏ mọc xanh um. Tiếng la của chúng tôi vang khắp bốn phương. Một vài người sống dưới chân núi, nghe chúng tôi hét liền ngẩng đầu nhìn lên bằng ánh mắt lạ lẫm. Chắc họ nghĩ chúng tôi là hai đứa điên rồ. Phải, vì còn trẻ nên chúng tôi mới điên rồ, không điên sao được khi chia tay xong bỗng trở nên nổi loạn, trốn học leo núi, lên đây hò hét điên cuồng thiếu mỗi việc xăm hình lên người nữa thôi. Nhưng chỉ có bản thân chúng tôi mới hiểu những việc làm đó, những ngày tháng đó là giây phút cuồng nhiệt nhất trong đời chúng tôi. Còn trẻ, chúng tôi không ngại dấn thân, làm những việc mà mọi người luôn cho là “Chúng nó thật điên khi làm những việc ấy.” Chỉ có những ai đã và đang trải qua tuổi xuân mới hiểu được ý nghĩa của hai chữ “điên rồ”.

\r\n

Lúc tôi và Nam tìm đường xuống núi thì trời đã nhá nhem tối. Cơn mưa không dự báo đổ ập xuống, chúng tôi chạy vào nhà dân gần đó trú mưa. Nam nhìn màn mưa giăng kín ngoài kia, dự đoán. “Cơn mưa này lớn có lẽ sẽ lâu tạnh mà nếu có tạnh thì cũng chẳng còn xe đâu mà về.” Chúng tôi xin phép chủ nhà cho chúng tôi ngủ qua đêm. May mắn là họ tốt bụng cứu giúp người gặp nạn. Ngôi nhà chật hẹp, không có giường chỉ có một chiếc đi-văng nhưng dành cho cụ ông lớn tuổi nhất trong gia đình họ. Chúng tôi ngồi bệt dưới sàn, ăn lương khô và uống nước ngọt. Suốt đêm hôm đó chúng tôi không tài nào ngủ được vì lạ chỗ. Nam bật laptop, chúng tôi chụm đầu vào xem một bộ phim có tên là Cây dành dành nở hoa. Đó là một bộ phim nói về một nhóm người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đấu tranh thực hiện lý tưởng. Xem xong bộ phim, Nam nói. “Sau khi giả vờ nổi loạn, tớ bỗng nhận ra mình có khiếu diễn xuất, cậu ạ. Tớ nghĩ sau này tớ sẽ thi vào trường điện ảnh.”

\r\n

Tôi ngáp một cái, nghe những gì Nam bộc bạch về ước mơ của cậu ấy bằng đôi tai lơ đễnh. Mưa đã ngớt. Mảnh trăng khuyết trong suốt ẩn hiện đằng sau chóp núi.

\r\n

Về trường, điều đón chờ chúng tôi là một tờ giấy mời từ phía phòng giám thị triệu tập chúng tôi lên để tra hỏi nguyên nhân vì sao chúng tôi lại nghỉ học không phép. Tôi run cầm cập, chẳng nói được gì. Ngược lại, Nam bình tĩnh và thản nhiên kiểu như cậu đã biết rõ sẽ có chuyện thế này xảy ra. Nam nói lưu loát nguyên do đến mức thầy giám thị phải gật gù khen. “Quả đúng là người thiếu niên gan dạ, so với thầy hồi ấy thì em dũng cảm hơn nhiều. Thầy bỏ qua lần này cho nhé.”

\r\n

Khi cơn gió thu chớm nồng ngoài ô cửa, Nam đột ngột nói với tôi. “Chúng ta hẹn hò đi nhé.”

\r\n

Tôi đứng ngây người, mắt chớp lia lịa. “Cậu… thích tớ thật à?”

\r\n

Nam không trả lời mà hỏi ngược lại tôi. “Tại sao không?” Rồi cậu cười mỉm.

\r\n

Nói là hẹn hò cho vui vậy thôi chứ chúng tôi chẳng có buổi hẹn nào đúng nghĩa cả. Trong lớp cùng ôn bài, đọc sách ở thư viện, lúc cậu chơi bóng chuyền, tôi ngồi ở ghế khán đài làm khán giả trung thành nhất, cổ vũ cho cậu. Cuối tuần, Nam đạp xe qua nhà tôi chở tôi đi khám phá thành phố. Hóa ra những nơi chúng tôi chưa từng qua lại là những nơi đẹp nhất.

\r\n

Một ngày nọ lúc tôi bước ra từ phòng sinh vật, tôi trông thấy Nàm và My nói chuyện ở gốc cây cuối sân trường. Họ nói thật lâu. Tôi chỉ thấy My đưa tay lên ngang mặt còn Nam ngồi đờ đẫn. Mấy ngày sau, lúc tan học, tôi và Nam đạp xe song song, cậu nói My muốn quay lại. Khi ấy chúng tôi đang bước vào kỳ thi quan trọng của năm lớp mười hai. Dù không nói ra nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu rằng chúng tôi nên xa nhau. Đó là sự lựa chọn tốt nhất.

\r\n

Gặp nhau chúng tôi chỉ hờ hững nói vài câu rồi bước qua nhau. Nhìn tấm lưng cậu, tôi nhận ra bầu trời hôm ấy đã không còn trong nữa. Bàn chân tôi trĩu nặng. Ngực tôi cũng đau nhói hơn. Vì thế tôi không thể chạy đến bên cậu, nói rằng. “Hãy ở bên tớ thêm một chút nữa, cho đến hết năm học.” Vì tôi sợ mọi thứ đẹp đẽ mà chúng tôi từng có sẽ tan biến. Tôi chỉ có thể đứng từ xa ngắm cậu để khắc sâu hình dáng ấy vào trí nhớ mình. Dường như từ lúc bắt đầu yêu, tôi đã mường tượng ra hồi kết của câu chuyện thanh xuân đó.

\r\n

Ngày Nam đăng ký thi vào trường điện ảnh, cậu tiết lộ cho tôi biết một điều. “My nói cô ấy muốn có một người bạn trai làm trong lĩnh vực nghệ thuật.” Đó là lý do Nam chọn nghề diễn viên cho tương lai của mình. Tôi chẳng biết nói gì hơn đành chúc cậu gặp nhiều may mắn. Chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng, ngắn ngủi nên khi chia tay cũng chẳng quá đau buồn. Nhưng thật ra chỉ có mình tôi buồn còn Nam ngay từ đầu, cậu ấy đã có sẵn một bàn tay để đan vào chỉ là bàn tay kia lạc lối giờ đã biết tìm đường về rồi.

\r\n

Trước khi rời trường, Nam nói. “Cậu viết văn hay, sau này viết kịch bản đi, tớ sẽ đóng phim của cậu.”

\r\n

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2

\r\n

***

\r\n

Bộ phim ký ức kết thúc. Tiếng nhạc nhà hàng xóm đã đổi sang một bài khác. Tôi cũng đã hoàn thành xong đoạn kết và đem đến công ty phim ảnh. Giám đốc bảo tôi về trước, sẽ gọi điện ngay khi có kết quả. Tôi chờ đợi trong năm ngày với tâm trạng bồn chồn sang ngày thứ sáu, giám đốc sản xuất gọi điện bảo rằng kịch bản của tôi không được chọn. “Sao? Vẫn không được à? Tại sao? Tại sao chứ?” Quá kích động, tôi hét toáng lên.

\r\n

Giọng người bên kia điện thoại vẫn dịu dàng. “Thật sự xin lỗi, kịch bản của cô lần này có tiến bộ nhưng khổ nỗi Victor Trần không chấp nhận, tôi cũng chịu thua.”

\r\n

“Victor Trần là ai, anh ta là ai mà dám chê bai kịch bản của tôi? Anh có biết tôi đã không ăn không ngủ để viết nên kịch bản này trong suốt ba tháng qua hay không?” Tôi vẫn chưa ngừng lại được, đầu óc gần như là bấn loạn cả lên.

\r\n

“Cô không biết sao, Victor Trần là đạo diễn rất nổi tiếng ở Mỹ, báo chí nhắc nhiều lắm, anh ta vừa mới về nước cách đây hai tuần. Bộ phim nào do Victor Trần làm đạo diễn đều đoạt giải Oscar. Lần gần đây nhất anh tự viết kịch bản rồi tự bấm máy quay và đoạt giải Cành cọ vàng tại liên hoan phim Cannes của Pháp.”

\r\n

Quả thật thời gian gần đây tôi chỉ trốn trong phòng viết kịch bản, có lướt web bao giờ đâu mà cập nhật thông tin. Cái tên Victor Trần ấy thật sự tài năng đến mức độ đó sao. Phim đoạt giải thưởng Hollywood chắn hẳn phải là một bộ phim xuất sắc về hình thức lẫn nội dung và còn phải truyền tải được thông điệp đến với khán giả.

\r\n

Chưa đàm thoại chưa biết thực hư ra sao, tôi bèn nói. “Tôi muốn gặp anh ta.”

\r\n

“Victor Trần không phải muốn gặp là được đâu, cô nên từ bỏ ý định đó đi.” Tôi tắt điện thoại, cảm thấy thất vọng nhiều hơn là gặp mặt con người tài hoa kia.

\r\n

Suốt một tuần tôi không rời khỏi căn hộ dù chỉ nửa bước. Tôi nằm bẹp dí dưới sàn, laptop để bên cạnh, màn hình Word trống trơn. Tôi chẳng biết viết gì. Thế nào là một bộ phim có sức thuyết phục cao? Tôi ôm đầu lặn lộn vài vòng. Trong tình cảnh này tôi chẳng có lấy một chút ý tưởng nào cả. Những ngày chớm thu tôi nhớ Nam nhiều hơn, nhớ đến lời hứa mà chúng tôi từng hứa với nhau. “Tớ sẽ đóng phim do cậu viết kịch bản. Cố gắng lên nhé.” Ngay cả trong giấc mơ tôi vẫn nghe Nam thì thầm câu nói ấy bên tai mình. Mệt mỏi. Gần như là tuyệt vọng. Nam ở đâu trên bầu trời rộng lớn này còn tôi vẫn chưa viết được kịch bản nào cho ra trò, liệu chúng tôi có cùng nhau thực hiện được ước mơ của mình?

\r\n

Quách Thái DiTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Ja Shang Tang

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...