Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 1

Tâm sựTruyệnCây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 1
10:55:07 13/03/2017

Girly.vn -

Suốt quãng thời hoa niên ấy tôi cho đi nhiều hơn nhận nhưng bởi vì người đó là cậu nên tôi cam tâm tình nguyện dù cho ký ức của chúng tôi chỉ là những mảnh vụn rời rạc. Tôi gom nhặt, tôi chắp vá. Hạnh phúc chắp vá làm sao bền lâu. Nhưng tôi vẫn cứ làm điều khờ khạo ấy.

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn - Phần 1

\r\n

Thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là viết một dòng note lên đằng sau tấm lịch để bàn mini và khoanh tròn vào ngày hôm ấy. Buổi sáng chớm thu trong lành. Cậu vẫn khỏe chứ? Luôn mong gặp lại cậu. Kỷ vật duy nhất giữa tôi và Nam chính là bức ảnh lúc hai đứa chụp chung khi lên nhận phần thưởng cuối năm. Cậu cười rất tươi khiến tôi cứ ngỡ mình đang đứng cạnh một thiên thần. Suốt quãng thời hoa niên ấy tôi cho đi nhiều hơn nhận nhưng bởi vì người đó là cậu nên tôi cam tâm tình nguyện dù cho ký ức của chúng tôi chỉ là những mảnh vụn rời rạc. Tôi gom nhặt, tôi chắp vá. Hạnh phúc chắp vá làm sao bền lâu. Nhưng tôi vẫn cứ làm điều khờ khạo ấy.

\r\n

Sau khi ăn qua loa vài lát bánh mì mua từ hôm qua, tôi bắt tay vào viết đoạn kết. Tôi đang phân vân không biết nên cho nhân vật nữ chính kết hôn cùng người đàn ông lớn hơn cô những mười bảy tuổi mà hai bên gia đình ngăn cấm hay một vụ tai nạn xảy ra và họ biến thành đôi uyên ương trên thiên đường? Thật sự chúng làm tôi mất ăn mất ngủ suốt cả tuần nay quên cả việc phải kêu người tới sửa lại đường ống nước bị tắc nghẽn hơn một tháng qua. Tôi mở toang cửa sổ. Ở thời điểm này, gió thu nồng nàn chính là món quà tuyệt dịu của thiên nhiên. Gió nhẹ kèm với mưa rơi lất phất, chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cảnh vật thêm phần lãng mạn. Ngoài đường, từng chiếc xe nối đuôi nhau, từng chiếc ô đủ màu sắc đang trôi đi theo nhiều chiều hướng khác nhau trên vỉa hè.

\r\n

Tôi quơ đại chiếc áo khoác da thú vắt ở đầu giường, rời căn hộ và bước vào thang máy đã sắp hỏng. Hy vọng nó sẽ không làm tôi kẹt lại trong buổi sáng đẹp trời thế này. Cùng vào với tôi còn có một người đàn ông khoảng chừng ba mươi. Áo vest lịch lãm nhưng nụ cười và ánh mắt anh ta chừng như không chân thật một chút nào. Tôi biết người này, anh ta sống ở căn hộ kế bên. Mấy lần ra vào chạm mặt nhau nhưng chưa nói chuyện với nhau câu nào. Anh ta mở nhạc to hết cỡ, tiếng nhạc vọng sang làm tôi không thể nào tập trung nghĩ ra được ý tưởng gì. Nhiều lần tôi nhắc nhở, anh ta chỉ trưng ra bộ mặt cười đểu. Người đàn ông chủ động nói câu xin chào, tôi chỉ ậm ừ cho qua rồi quay mặt đi nơi khác. Tuy vậy tôi vẫn phát hiện ra ánh nhìn chăm chú của anh ta dành cho mình qua tấm kính phản chiếu lại. Anh ta hỏi tôi gì đó, tôi không trả lời. Tôi cầu mong thời gian trôi qua thật mau. Thế nhưng sao thang máy hôm nay lại chạy ì ạch như hết trọng lượng. Chỉ còn cách, tôi đút tai phone vào, nhịp một chân, vờ như không nghe thấy gì. Cuối cùng thì thang máy cũng mở, tôi bước ra thật nhanh xô ngã người đàn ông. Tôi phớt lờ, bỏ chạy.

\r\n

Mỗi khi mất nguồn cảm hứng sáng tác, tôi đều chạy bộ quanh khu phố bất kể trời nắng hay mưa. Văng vẳng bên tai là lời bài hát Cây dành dành nở hoa trong bộ phim cùng tên.

\r\n

Hoa dành dành nở, giống như giấc mơ ngọt ngào nở trong lòng tôi.\r\nHoa dành dành nở, là tình yêu tinh khiết, là ghi nhớ tuổi xuân

\r\n

Cả năm nay tôi chỉ nghe mỗi bài này, nghe hoài không thấy chán. Càng nghe những năm khi xưa càng hiện về rõ nét trước mắt tôi.

\r\n

Vừa chạy tôi vừa hình dung Nam đang đứng ở cuối đoạn đường. Nếu có một từ khóa trong cuộc sống mỗi người thì từ khóa của tôi chính là chạy. Tôi sẽ vì cậu ấy mà chạy, vì cậu ấy mà làm tất cả mọi điều tôi có thể. Nếu chúng tôi tương ngộ, nếu kịch bản của tôi được chọn, tôi sẽ cho cậu vào vai nam chính, bằng mọi cách. Tôi chạy lên cầu vượt, ngồi thụp xuống ở một góc kín đáo, không ai biết. Tôi cảm thấy mình thật vô dụng, bốn năm học khoa kịch bản vậy mà 29 lần gửi đi đều bị từ chối. Tôi cho tay vào túi áo, lấy ra bức hình của Nam. Kể từ ngày chúng tôi ra trường, mỗi người một hướng tôi luôn để tấm hình đó trong túi mình, không khi nào rời xa ngay cả ban đêm khi ngủ tôi cũng để nó cạnh bên. Nhờ vậy tôi ngủ ngon hơn, không mộng mị và luôn mơ những giấc mơ đẹp.

\r\n

Nhìn nụ cười Nam rạng ngời trong tấm hình, nước mắt tôi bỗng dưng tuôn ra. Rốt cuộc thì tớ có nên đợi cậu nữa không? Đã năm năm rồi đấy. Trên bầu trời thu, một cánh chim đang sải cánh bay, vô cùng thảnh thơi giữa thinh không. Tôi tự hỏi đó có phải là cánh chim mà tôi từng nhìn thấy vào năm ấy khi tôi cùng Nam thi hét trên đỉnh núi. Chúng tôi nhìn thấy một cánh chim đang lượn bay thong dong. Cậu chỉ vào và nói. “Tớ muốn được như cánh chim kia, tự do bay khắp phương trời.” Tôi quệt nước mắt, bước sang cầu vượt bên kia. Bây giờ không phải là lúc để khóc. Mình tin là cậu ấy sẽ về. Mưa vẫn rơi, không thấm đất. Nhạc đã hết, tôi mở lại từ đầu, vừa nghe vừa đi bộ hết đoạn đường.

\r\n

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn - Phần 1

\r\n

***

\r\n

Tôi và Nam học cùng lớp, ngồi ở hai dãy bàn khác nhau nhưng mãi đến khi lớp tôi tổ chức đi dã ngoại cuối năm ở biển thì tôi và cậu mới chính thức là bạn. Thách đấu với lời rủ rê của nhỏ My-bạn cùng lớp, tôi bước xuống nước chơi cùng đám bạn mặc dù tôi không biết bơi. Tôi chỉ đứng gần bờ, nước ngang tới bụng. Sóng vỗ tới ập vào mặt tôi. Cả người chao đảo. Chẳng hiểu sao chân trái tôi không cử động được nữa. Tôi dần chìm dưới nước. Không thở nổi. Xung quanh tối om. Tôi vùng vẫy. Rồi bỗng một bàn tay ôm lấy eo tôi, bế xốc tôi lên đặt lên bờ cát mịn và êm. Trong cơn mơ màng tôi thoáng thấy một gương mặt thật điển trai. Cậu cúi xuống, chạm vào môi tôi. Tôi mê man. Đó là nụ hôn đầu của tôi được diễn ra giữa muôn trùng sóng nước với những ngọn gió mát lành. Nụ hôn mang mùi vị mằn mặn của biển.

\r\n

Đêm đó chúng tôi đốt lửa trại, ngồi thành vòng tròn ca múa, hát hò có cả diễn kịch. Các bạn bảo tôi và Nam diễn lại tình huống hồi chiều khi tôi suýt chết đuối và được Nam cứu. Tôi quay sang nhìn Nam như muốn hỏi. “Ý cậu thế nào?” Cậu mỉm cười, nhẹ nhàng. “Nếu cậu muốn còn tớ thì không thành vấn đề.” Tôi đã thích Nam kể từ câu nói ấy. Lúc trở về, ai cũng mệt lả người nên ngủ rất say. Nam ngồi trước tôi, đội nón ngược và nghe nhạc. Có lẽ cậu cũng rất mệt mỏi khi tối qua cậu bị các bạn ‘hành hạ’ đến mức chiếc áo trắng tinh giờ đã dính đầy bùn đất. Cậu gà gật rồi nghiêng hẳn đầu sang một bên cuối cùng dựa vào cửa sổ ngủ ngon lành. Một dây headphone của cậu rơi ra. Tôi vươn người lên trước, nhè nhẹ lấy dây phone gắn vào tai mình. Một bài hát tiếng Hoa tôi không biết tên, về sau khi chính thức hẹn hò cùng cậu, tôi mới biết nó có tên là Cây dành dành nở hoa. Lời bài hát thật hay và có ý nghĩa.

\r\n

Hoa dành dành nở trông thật đẹp đẽ\r\nVẫy tay cáo biệt với niềm vui cùng sự nuối tiếc\r\nCả ngày lẫn đêm cùng tưới rót cho thanh xuân của chúng ta

\r\n

Trước khi đến với tôi, Nam và My là một cặp. My nổi trội hơn tất cả các cô gái khác trong lớp và ngoài lớp. My để tóc dài nhưng vô cùng cá tính lại thẳng thắn, hòa đồng, dễ gần. Nơi nào có My nơi ấy luôn rộn rã tiếng cười đùa. Cô hâm mộ Britney Spears nóng bỏng và cuồng nhiệt. My ngược lại hoàn toàn với tôi. Ngoài áo sơ mi và quần bò, tôi chẳng bao giờ mặc thêm những thứ gì khác. Tôi đi giày thể thao, còn My lúc nào cũng xúng xính trong những đôi hài rực rỡ và những đôi cao gót sành điệu. Có một điểm ở My tôi không thích lắm, cô ấy quá rộng rãi đến mức có thể hẹn hò cùng lúc nhiều chàng trai. Nam sẽ ra sao nếu có một cô bạn gái ‘đào hoa’ như thế?

\r\n

Nhưng không thể phủ nhận, My rất đẹp, có nụ cười duyên dáng. Cô có khả năng cuốn hút người khác giới. Đến một ngày nắng trong veo, họ nắm tay nhau bước vào lớp, bắt đầu một mối quan hệ tiến xa hơn tình bạn. Họ là cặp đôi đầu tiên yêu nhau trong trường. Thầy cô phàn nàn, không muốn họ yêu đương quá sớm nhưng lại không ngăn cấm vì họ là những học sinh ưu tú, thành tích luôn dẫn đầu khối. Thông minh, xinh đẹp lại học giỏi, ai mà không ngưỡng mộ. Tôi nghĩ My hấp dẫn không phải vì cô ấy biết cách trang điểm mà do tạo hóa ban tặng. Có những người con gái sinh ra là đã có khí chất diễm lệ ấy rồi.

\r\n

My không chỉ học giỏi mà còn làm thơ rất hay. Tuần nào cũng có bài đăng trên tập san Tuổi Thiếu Niên. Những vần thơ lãng mạn, tình tứ ấy khiến đám nam sinh trong trường gần như phát cuồng lên vì My. Thế là ngày nào cũng có thư tỏ tình gửi đến My. Cô ấy quẳng hết cho tôi, bảo tôi cất hoặc không thì vứt đi và đừng nói gì cho Nam biết. Nam là thành viên trong câu lạc bộ thiên văn học, ngoài thời gian lên lớp những lúc rảnh cậu đều chú tâm vào vũ trụ, các vì sao, các hành tinh… Rất ít khi cậu rời khỏi chiếc kính hiển vi để ra ngoài khảo sát xem thử cô bạn gái tài hoa của mình được biết bao nhiêu người ái mộ thế nào. Tôi nhìn xấp thư để lên bàn, lưỡng lự không biết có nên nói với Nam hay không? Nếu tôi giữ im lặng thì sẽ tội cho Nam còn nếu tôi khai báo thành thật sẽ mang danh phản bội bạn bè.

\r\n

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn - Phần 1

\r\n

Nhiều lần tôi khuyên My nhưng cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. “Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Cậu không nghĩ đến cảm giác của Nam sao?”

\r\n

My chỉ nhún vai một cái rồi cười nhếch môi. “Biết sao giờ, tớ cũng hết cách, nếu có ngày đó thì bọn tớ phải xa nhau thôi.”

\r\n

 “Cậu… cậu xem tình yêu là trò đùa?” Đột nhiên tôi gắt lên.

\r\n

Nhưng My còn nói to hơn tôi. “Tớ yêu Nam nhưng tớ không thể vì Nam mà vứt bỏ sở thích và ham muốn của mình. Ông trời cho tớ mọi thứ, tớ đẹp, tớ thích kết bạn, tớ có khả năng thu hút người khác phái, không ai có quyền ngăn cản điều đó kể cả Nam. Hơn nữa, lũ con trai ngu ngốc ấy như đám ong tình nguyện bu lại chỗ tớ chứ tớ có ép họ đâu. Họ rủ tớ đi chơi, tớ không đi cũng thấy kỳ. Cậu nói xem tớ làm vậy sai ở đâu?”

\r\n

Có chàng trai nào đó gọi My. Cô chào tôi rồi chạy về phía người ấy. Tay cô nắm hờ vạt áo của cậu con trai có làn da trắng như tuyết. Lửa giận trong người tôi bắt đầu nhen nhóm rồi bỗng cháy bừng lên. Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại giận dữ như thế. Có lẽ vì Nam chăng? Từ sau khi Nam cứu tôi trong chuyến đi dã ngoại, tôi dần có thiện cảm với cậu, luôn nghe ngóng tin tức và những chuyện liên quan tới cậu. Chính tôi là người hiểu rõ mình nhất rằng tình cảm trong tôi không chỉ đơn thuần là sự biết ơn mà nó đã đạt đến ngưỡng cửa cao hơn, gần như là tình yêu.

\r\n

Lúc cô giáo phát bài kiểm tra môn Ngữ Văn, môn sở trường của tôi nhưng lần này tôi chỉ được có 9 điểm còn My thì đạt điểm tối đa. Cô ấy đúng là rất có bản lĩnh dù yêu đương nhăng nhít thì cô cũng không bao giờ làm ảnh hưởng đến việc học. Tiết ngoại khóa kết thúc, My kéo tay tôi ra ngoài khoảng đất trống phía sau thư viện. Cô cho tôi xem lá thư màu hồng hình trái tim được viết bởi anh chàng lớp trên. Lời văn hoa mỹ, bóng bẩy. Cuối thư anh ta nói một cậu: Em hãy đồng ý làm bạn gái anh nhé! Tôi trả lại lá thư cho My, lòng không vui. My hỏi ý kiến tôi có nên chấp nhận không. “Anh ấy vừa đẹp trai gia cảnh lại giàu có, tặng tớ rất nhiều nước hoa và giày cao gót. Anh ấy còn nói sẽ đợi tớ học hết lớp mười hai rồi bọn tớ sẽ đi du học.”

\r\n

Tôi muốn hỏi My. “Thế còn chuyện giữa cậu và Nam thì sao?” nhưng thấy cô hào hứng như thế, tôi không nỡ khiến cô buồn lòng. Nhìn khuôn mặt tươi như hoa của cô ấy, tôi đành kìm nén lại những điều muốn nói. Có lẽ cô ấy đã không còn quan tâm gì đến Nam nữa.

\r\n

Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, Nam nhìn thấy My chụp chung với anh chàng hotboy khối mười hai trên bìa tạp chí Tuổi Thiếu Niên. Mặt cậu đanh lại, cậu không hỏi My nguyên cớ vì sao. Khi My đòi chia tay, cậu thản nhiên đón nhận rồi quay lưng đi. Cũng từ sau vụ việc ấy, tính cách Nam đổi khác. Cậu nhuộm tóc, đến lớp trễ, trong giờ học ngồi vắt vẻo bên cửa sổ, cô giáo nhắc nhở cậu chỉ nhếch môi cười rồi quay mặt đi tiếp tục nghe nhạc. Cậu thường xuyên nghỉ học không lí do, vắng mặt trong các buổi sinh hoạt. Lần gần đây nhất cậu bấm khuyên tai chẳng khác gì một học sinh cá biệt. Lúc chơi bóng chuyền cậu cố tình ném bóng thật mạnh, thụi một cú như trời giáng vào bụng một cậu nam sinh khiến cậu này ôm bụng rên rỉ, được các bạn khác dìu lên phòng y tế. Nam không những không xin lỗi mà còn cười thật to. Dần dần cậu bị mọi người xa lánh. Không còn ai nói chuyện với cậu. Cậu ngồi một góc trong lớp, cô đơn, lạc lõng ngay cả cô giáo cũng chẳng ngó ngàng gì đến cậu xem cậu như người vô hình.

\r\n

(Còn tiếp)

\r\n

Quách Thái DiTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh Ja Shang Tang, Nate Conn

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...