Paris quang mây – Venice đổ tuyết

Sau khi đi những quãng đường vòng, anh chợt nhận ra một điều. Oải hương đẹp, quyến rũ nhưng không hợp với anh. Hướng dương đằm thắm, dịu dàng là điều mà anh muốn nắm lấy. Và còn một điều quan trọng nhất là, hướng dương luôn quay về phía mặt trời. Thế gian này chỉ có một mặt trời. Và anh cũng thế.

Bức tranh vẽ thiên đường

"Nô của tôi, cậu bé đáng thương và kiên cường ấy, cho đến phút cuối cùng vẫn luôn nhìn cuộc sống đầy hi vọng, lạc quan. Thì ra, bức tranh mà Nô giấu tôi để vẽ nhiều ngày trước, chính là bức tranh vẽ thiên đường, một thiên đường biếc xanh – nơi mà những khổ hạnh sẽ không còn nữa, nơi mà chỉ có những điều hạnh phúc, an vui..."

Như một đêm không trăng

Nếu có thể, hãy lắng nghe tiếng đàn của ai đó bằng cả trái tim, bằng cả tâm hồn của bạn, âm nhạc lúc nào cũng tự ẩn chứa trong nó một câu trả lời…

Yêu thương một lần nữa

Ngoài cửa sổ, gió rít ào ào, những đợt gió mùa cuối cùng, rồi chẳng mấy mùa xuân rạng rỡ sẽ ngập tràn khắp không gian. Căn phòng nhỏ trống vắng lạnh lẽo, có hình hài một cô gái nhỏ lặng thinh trân trân nhìn về phía trước. Chẳng ai có thể quên hoàn toàn người mình từng coi là tất cả. Nhưng hãy vì những yêu thương từng được nhận mà trao đi bằng cách cho phép mình được yêu thương một lần nữa.

Qua cơn bão

"Trải qua chuyến đi đầy bão tố lần này, tôi mới học cách trân quý hơn những tháng ngày êm ả. Phải từng làm phương án 2 trong cuộc đời ai đó, mới hiểu được niềm hạnh phúc khi có một người thật tâm thật dạ thương mình..."

Hãy để kí ức ngủ quên

Đêm hôm đó là một đêm dài, với cả tôi và Ngọc Anh. Tôi thấy mình hối hận vì ngay từ đầu đã không ngăn cản mối quan hệ này, tôi rõ ràng biết được Phong là một gã như thế nào và tôi đã không nói những điều đó với Ngọc Anh. Với một tình đầu, người yêu đầu luôn đặc biệt và nhất là với một người như Ngọc Anh, mọi chuyện lại càng khó khăn hơn. Tôi đã ước mình có thể cứng rắn hơn ngày từ đầu.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...