Đôi tay xấu xí

Tôi luôn tìm cách giấu đi đôi tay trước mặt bạn bè. Ra đường thì tôi đeo tất. Trong lớp học hay phòng làm việc thì đút vào túi quần, túi áo. Khi viết cũng kéo tay áo gần lút bàn tay. Nhìn chúng bạn khoe nhẫn kiểu, nhẫn đôi tôi thèm khát đến phát điên. Rồi tôi ao ước đôi bàn tay búp măng kia của Hoài sẽ gắn vào cơ thể tôi. Tôi sẽ mỉm cười, lòng đầy mãn nguyện.

Những mùa hoa đi qua

Đã không còn là mùa hoa năm nào với tiếng cười rộn rã cùng ba và Ninh. Mọi chuyện đã trôi qua lâu lắm rồi. Tôi đi qua vụng dại tuổi trẻ bằng một trái tim ngu ngơ nhưng nồng nàn. Tôi đã yêu, đã khát khao sống một cuộc đời tươi sáng để rồi nhận ra, tình yêu không phải là tất cả và có những thứ dù lộng lẫy đến mấy vẫn không phù hợp với mình.

Nhắm mắt lại thấy cả mùa thu

Nhắm mắt để cảm nhận mùa thu đang lướt thướt ghé qua ngoài song sắt. Mùi bánh nếp thơm lừng, lá phong đỏ ối khắp các tàn cây, chuồn chuồn lượn bay trên cỏ cùng sắc trời vàng ấm… là những thứ tạo nên không khí mùa thu.

Mẹ chồng xì tin

Thấy mẹ ngồi ngắm bức ảnh xưa cũ, chốc chốc lại cười khúc khích. Hệt như một một thiếu nữ mới lần đầu biết yêu. Tôi tò mò lại gần. Một bức ảnh từ thời học sinh. Cô gái trong ảnh hình như là mẹ. Tôi nhận ra bởi chiếc má lúm đồng tiền và nụ cười duyên chết con người ta.

Học cách để yêu dài lâu

Bao nhiêu cho đủ để đong đầy trái tim một người? Yêu nhiều đến nhường nào nhưng chẳng phải lúc nào cũng tròn vẹn để có thể dài lâu... Nếu không biết giữ, đến một ngày nào đó khi mất đi, còn người ta mới thấy mình tiếc nuối và hoài niệm. Giá mà ngày ấy...đừng... Nhưng cuộc sống ấy làm gì có thể giá như...

Ký ức về cô

Dời thủ đô hoa lệ, cô về với miền quê nghèo của chúng tôi, miền quê đầy nắng, gió, và những bãi ruộng khô cằn khi tuổi ngoài đôi mươi. Mẹ tôi vẫn nói, cô không đẹp dù là gái Hà Thành; thậm chí bà còn kể nhiều thanh niên trong làng cũng phải thở dài ngao ngán, than gái Hà Nội hóa ra cũng chỉ vậy mà thôi.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...