Truyện Archives - Girly.vn

Đường nào về với bình yên?

Đâu đó có tiếng bảo nhau: "Mưa đầu mùa đấy!". Ly vẫn thích gọi nó là mưa cuối mùa hơn. Mưa cuối mùa hạ. Cơn mưa trút nước xối xả như muốn gột rửa đi hết cái nắng gai góc của mùa hạ để con người ta sẵn sàng đón vẻ đẹp trong veo của mùa thu. Nếu thật vậy, Ly cũng muốn đắm mình dưới cơn mưa ấy, để nhờ mưa cuốn trôi đi tất cả. Và rồi, sau trận ốm, lòng cô sẽ thanh thản và trong veo, như những ngày đầu tiên. Nhưng nghĩ lại, ốm rồi ai sẽ chăm đây? Bất chợt, hình bóng của Đông lại xuất hiện. Chẳng nghĩ nhiều, Ly chụp một bức ảnh trú mưa dưới mái hiên trước con hẻm dẫn vào Mộc rồi gửi cho anh, kèm tin nhắn: "Có thể cho em mượn ô không?". Vài phút sau, cô đã thấy Đông đi ra, nhanh chóng tiến đến trước mặt cô. Ly vô thức đưa tay lau đi những giọt nước mưa lăn dài trên mặt anh. Trong một khoảnh khắc, cả hai cùng mỉm cười, như muốn thông báo cho sự bắt đầu của một chuyện tình mùa thu. "Anh chỉ có một cái ô, em có muốn đi chung không?"

Đến cuối cùng cái gì mới là mãi mãi

- Anh sẽ vì em mà tỏa hương - Cây Hoa Sữa buông lời thề thốt. Lời nói trầm ấm ngọt ngào tựa như có hàng ngàn hàng vạn con ong ôm từng ống mật rót xuống nhân gian vậy, nó khiến bất cứ người con gái nào cũng trở nên nhu mì đắm đuối. Đèn Nhấp Nháy chớp chớp đôi mắt, trong đêm tối cái chớp mắt của cô đẹp như ngàn sao trên trời, cô xúc động, chớp mắt liên hồi, phải qua một lúc lâu mới nghe tiếng cô thì thào: - Chỉ có anh mới khiến em tự tin tỏa sáng!

Mặt trời rực rỡ

Ni bảo mọi chuyện đã qua lâu rồi, cũng không cần phải đau lòng thêm nữa. Kí ức về Hòa, về mối tình đầu hay tuổi thơ ngập tràn tiếng cười của cả ba chúng tôi mãi mãi là những trang nhật kí tươi đẹp nhất. Dù có qua bao lâu, đi bao xa thì hạnh phúc, nỗi đau, mất mát ấy vẫn khắc sâu nơi trái tim. Hòa cũng ở đó. Kỷ niệm đó, con người đó vĩnh viễn là mặt trời rực rỡ nhất mà chúng tôi từng biết.

Phải lòng Helsinki

Thời gian dần trôi, thêm một mùa nữa lại về đẩy chúng tôi về hai phía xa thật xa. Số lần gửi tin nhắn thưa dần rồi không còn nữa. Những giờ chat cùng nhau ngày càng hiếm hoi rồi chẳng biết từ lúc nào mỗi lần tôi online không nhìn thấy nick anh sáng. Vì anh bận hay vì anh muốn né tránh tôi?

Em xứng đáng được hạnh phúc

Nhìn hai mẹ con. Tôi thấy em xứng đáng có được hạnh phúc. Thứ mà em đã ngỡ ông trời không muốn em được hưởng. Tôi thấy mình thành một anh hùng từ thằng bé. Và tôi không muốn mình bỏ qua cơ hội được làm anh hùng. Vị trí mà từ nhỏ tôi đã mơ ước dù có khó khăn thế nào đi nữa.

Khi người ta cô đơn

Đến một lúc nào đó những mối quan hệ cũ sẽ nhạt phai đi, và người ta phải thay thế nó bằng những mối quan hệ mới. Nhưng với những người như tôi, như gã, cuộc sống trôi đi để tụt chúng tôi lại phía sau và dù chẳng muốn, chúng tôi vẫn phải vật lộn, chới với trong nỗi cô đơn càng lúc càng dày đặc hơn.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...