Trưởng thành từ cô đơn

Cô đơn không có gì là xấu. Cũng chẳng có gì để ta phải suy nghĩ phiền lòng. Cô đơn chính là phép thử, là ngưỡng cửa cho ta lớn lên. Đến một lúc nào đó, con người ta thực sự phải tìm đến cô đơn để tĩnh lặng, xem bản thân mình thực sự cần gì , muốn gì, nên đi tiếp như thế nào. Cô đơn để mở ra cuộc sống. Cô đơn để trưởng thành.

Trưởng thành rồi ta học cách giấu nỗi buồn vào trong

Khi còn trẻ ta cố chấp chạy theo để níu giữ một người không còn thương ta, ta lao đầu vào công việc để quên đi tất cả, tất thảy cũng là vì ta sợ cảm giác cô đơn. Để rồi khi có qua nhiều người đến bên ta với những mục đích khác nhau ta nhận ra cô đơn là một dạng của bình yên.

Viết về điều buồn tênh…

Một ngày lãng đãng, một ngày chênh vênh, một ngày ngập tràn những nhớ thương cắc cớ, một ngày lang thang với nỗi cô đơn riêng mình,... thôi thì ngồi lại đây, kể tôi nghe những nuối tiếc tuổi thanh xuân...

Hãy là vai chính của cuộc đời mình

Tôi không rõ những thước phim của bạn sẽ được cuộc đời dàn dựng như thế nào, nhưng tôi biết rằng nó phụ thuộc rất lớn vào nỗ lực, can đảm và quyết định của bạn hiện tại. Có thể đó là chuỗi ngày êm đềm với một công việc ổn định, cũng có thể là những chuỗi ngày đầy thử thách chông gai và sóng gió. Mỗi người chúng ta có quyền lựa chọn và quyết định riêng của mình, chỉ cần đấy thực sự là mong muốn, là quyết định của bạn; nghĩa là bạn đã làm tròn vai chính trong bộ phim của cuộc đời mình rồi đấy.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...