Cảm tác mùa xuân – Xuân xám

Tâm sựGia ĐìnhCảm tác mùa xuân – Xuân xám
08:35:12 31/01/2017

Girly.vn -

Xuân này, con chỉ có thể mặc chiếc váy hoa năm ngoái, ngắm nhìn di ảnh bố mỉm cười trên bàn thờ nghi ngút khói, từng cơn đau len lỏi nơi lòng ngực. Xuân về xuân mang bao may mắn, niềm vui, tài lộc đến cho muôn nơi, muôn nhà. Trăm ngàn sắc hoa đua nở, tỏa hương trong gió. Từng mầm xanh mơn mởn bắt đầu cười nụ, e ấp trong gió xuân. Cả đất trời vội tắm gội, khoác cho mình một diện mạo mới, một màu trinh nguyên, tinh khôi, rực rỡ dưới ánh ban mai hiền hòa.

Cảm tác mùa xuân - Xuân xám

\r\n

Ngoài kia, nắng đã lên, vàng rực, giòn tan hong khô cái nền ẩm ướt, bùn đất của con đường làng. Tiếng chim ca lảnh lót trên vòm cây xanh, từng nhành hoa bắt đầu thay màu đổi sắc. Tiếng reo hò, cười nói của trẻ con được quà Tết, tiếng người rao hàng, mặc cả buôn bán vẫn rộn ràng, huyên náo như bao mùa mới. Lòng con háo hức, rộn ràng ngóng đợi quà Tết từ bố. Ngày gió xuân se lạnh, chút nắng vàng len lỏi trên cành mai, bố tặng con chiếc váy hoa xinh xắn. Con hân hoan, vui mừng, xúng xính trong bộ váy màu hồng óng ánh kim tuyến vàng rực rỡ.

\r\n

Bố trêu con gái:

\r\n

– Cái Hoa sắp trở thành thiếu nữ rồi.

\r\n

Con cười nụ, nũng nịu:

\r\n

– Con không muốn làm thiếu nữ. Con chỉ muốn là công chúa nhỏ của bố thôi.

\r\n

Bố xoa đầu và siết chặt con gái vào lòng như sợ thời gian sẽ mang công chúa của bố đi. Mọi chuyện tưởng chừng như mới hôm qua mà hôm nay đã hóa thành kí ức. Một kí ức hạnh phúc, tươi đẹp nhưng lại khiến trái tim con nhức nhối, không đủ xoa dịu đi nỗi mất mát quá lớn trong trái tim bé nhỏ. Cứ nhắm mắt là khuôn mặt bố lại hiện lên mỉm cười ấm áp rồi lại mờ nhòa và tan biến vào dòng nước đen, sâu hút. Cơn lũ quái ác đã cuốn theo bố, mang mùa xuân mãi mãi rời xa con. Ngày lũ đến, bầu trời giận dữ làm giông tố, mưa xối xả trắng xóa, mặc cho bốn bề nước\r\nđã dâng cao, cả vùng quê ngập chìm trong màu nước đỏ âu. Tiếng trẻ em khóc, tiếng người già kêu cứu, tiếng vợ tìm chồng, mẹ tìm con hét vang ầm ĩ, não nề, tê tái. Tất cả tạo nên một thứ tạp âm kì dị, u ám xé toạc màn đêm vốn yên tĩnh của một vùng quê thanh bình. Lũ làm tan hoang mọi thứ, khiến bao cảnh yên vui bỗng hóa thành đổ nát, đau thương. Mẹ gào thét trong đau đớn, muốn lao mình theo dòng nước để tìm bố. Còn con chỉ có thể đứng lặng nhìn, từng tiếng nấc liên hồi, nghẹn ngào. Cả bầu trời tối sầm lại, đen sẫm, tưởng chừng chẳng có ngày mai.

\r\n

Cảm tác mùa xuân - Xuân xám

\r\n

Con nhớ bố. Nhớ một mùa Tết đoàn viên. Cả nhà ta quây quần bên nồi bánh chưng, Con giúp bố trang trí cây mai, sơn lại vách nhà phủ rêu. Mẹ  hì hục trong bếp chuẩn bị dưa muối, củ kiệu, thịt kho- những món ăn đặc trưng ngày Tết. Tiếng cười nói rộn rả, vang vẳng trong mái ấm nhỏ. Một luồng không khí ấm cúng, hạnh phúc dâng tràn trong con. Thế nhưng, xuân nay chẳng còn như trước, con không còn bố, niềm vui chẳng thể trọn vẹn, đong đầy. Không khí trong nhà trở nên thê lương, ảm đạm ngay giữa độ xuân về. Con nhìn khắp nhà nơi đâu cũng có hình dáng, tiếng nói của bố. Nhìn bao đứa trẻ khác có bố bên cạnh ngày Tết, con ước gì phép màu xuất hiện để quay ngược thời gian, con được sống lại những ngày xuân sum vầy. Con muốn được nhõng nhẽo, vòi vĩnh quà Tết từ\r\nbố, được bố dẫn đi chợ hoa, sắm sửa quần áo mới. Những kỉ niệm trong trẻo cứ ùa về, miên man cựa quậy trong tâm trí con. Lòng con xót xa, da diết một niềm thương nhớ, sống mũi cay cay, chẳng muốn khóc mà nước mắt đã lưng tròng. 

\r\n

Xuân này, con chỉ có thể mặc chiếc váy hoa năm ngoái, ngắm nhìn di ảnh bố mỉm cười trên bàn thờ nghi ngút khói, từng cơn đau len lỏi nơi lòng ngực. Xuân về xuân mang bao may mắn, niềm vui, tài lộc đến cho muôn nơi, muôn nhà. Trăm ngàn sắc hoa đua nở, tỏa hương trong gió. Từng mầm xanh mơn mởn bắt đầu cười nụ, e ấp trong gió xuân. Cả đất trời vội tắm gội, khoác cho mình một diện mạo mới, một màu trinh nguyên, tinh khôi, rực rỡ dưới ánh ban mai hiền hòa. Nhịp Tết vẫn diễn ra rộn rã, tưng bừng như bao mùa mới.  Chỉ có  con vẫn cố chấp hờn dỗi, níu giữ một mùa xuân nằm im ỉm nơi đáy lòng. Một mùa xuân đã thuộc về hoài niệm hoen dần theo thời gian thành màu xám xịt. Biết khi nào mùa xuân mới thật sự về xua đi mùa đông buốt giá, rót vào trong con chút nắng ấm áp?

\r\n

Phạm Thị Mỹ LệTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...