Cảm tác mùa xuân – Hương gió xuân đầu mùa

Tâm sựTản Mạn SốngCảm tác mùa xuân – Hương gió xuân đầu mùa
08:21:02 31/01/2017

Girly.vn -

Thế ấy mà… mùa về, mùa xuân trải những hơi thở thân thương trên đất mẹ. Gió về, hương gió đầu mùa khiến da thịt du dương, mơ màng, đất trời được gột rửa, hong phơi trong hơi thơm ấm áp. Gió phũ phàng, nhẹ nhõm thả bỏ những ủ dột, băng giá của ngày đông tàn. Gió tha hồ thả mình, ỡm ờ, mê say trên đồng nội, gió trêu đùa ngẫm mình trong sương sớm. Gió luồn mình tung tăng qua những góc phố cũ càng nhuộm màu rêu phong, để một lần in dấu những nụ hôn đầu vô tư, vụng dại, để cảm nhận chút ấm cúng nơi góc bếp nhà nhà khi xuân đến.

 \r\n

Cảm tác mùa xuân - Hương gió xuân đầu mùa

\r\n

Tôi yêu chút vấn vương của hương gió xuân đầu mùa, bởi gió mang dáng hình của chút gì diệu vợi, bình yên và ngọt ngào của nhân thế.

\r\n

Gió hôm ấy chẳng biết tự phương nào thả về, vội vã, bất chợt, nhưng sao nhẹ nhàng quá đỗi! Ở non trùng điệp trùng ư? Hay biển ở xa xăm gửi gió về?

\r\n

Ấy là một buổi sớm mai đầu xuân ấm áp, chút se se lành lạnh của đông tàn hãy còn vấn vương đọng lại trên vạn vật, cỏ cây. Xuân ưỡn mình qua bánh xe thời gian chầm chậm, rạo rực cùng năm tháng.

\r\n

Hình như…gió kéo mùa về đấy. Gió về trên mái ngói sân nhà nhuộm chút cũ càng của tháng năm, gió thì thầm trong làn sương huyễn hoặc xuân sớm rồi thu mình trong nụ hoa trước sân nhà, thả một hình hài mới cho trời đất kịp màu phôi thai. Nhịp thở của hương gió đầu mùa sao thảnh thơi vô cùng, uyển chuyển, vô tư rồi chỉ kịp chạm nhẹ lên sắc hương muôn loài như sợ hương ấy phiêu lãng đi mất, sợ năm tháng ấy phai tàn theo sự giục giã của mùa qua.

\r\n

Gió đậu trên bậu cửa sân nhà, dịu dàng, mơn man, khẽ khàng hôn lên khúc nhạc tình yêu giao mùa mênh mang, lặng lẽ. Gió lướt thướt, vu vơ kéo mình qua cỏ dại, hoa thơm, gieo chút hơi thở thổn thức, phiêu diêu cho hồn người giăng rộng, cho đong đầy những xúc cảm rạo rực mùa mới.

\r\n

Gió ấy…dạo này thật nhẹ nhàng quá đỗi, khẽ khàng từng chút va chạm một, khẽ lay động cành biếc, khẽ ôm lấy vườn trần, khẽ vấn vương bồi hồi trong sương mỏng, khẽ chạm môi lên ánh dương phía chân trời. Hương gió ấy- thoảng mang một chút mật ngọt của hạnh phúc năm tháng, chẳng vần vũ hay thét gào, lạnh buốt như tiếng gió trong những ngày đông không hình dạng của quá khứ. Sang xuân, gió mới, thẹn thùng, yểu điệu, tinh khôi như con gái đôi thì uống cạn hơi men trong sắc màu của sự sống và tình ái mê say.

\r\n

Nhớ những ngày đông chưa tàn hẳn, gió lạnh, lạnh lắm! Cái lạnh như buốt lấy da thịt, gió chẳng hiểu hận ai cứ mãi vần vũ, lặng lẽo hoài không ngớt. Cứ nhớ những sớm mai mùa đông ủ dột, đạp xe qua những cánh đồng trống hoắc, gió thổi thật lạnh quá, da thịt tím tái hẳn đi như chưa bao giờ được hồi sắc, đôi chân nhỏ cố bám thật chặt vào đôi bít tất. Thế mà gió vẫn không thôi luồn lách khắp làn áo mỏng, tái tê đến lạ lùng, thương vạt cỏ, thương những cành khô khốc, thương những bông nụ mới chớm đã đẫm ướt hơi lạnh.

\r\n

Cảm tác mùa xuân - Hương gió xuân đầu mùa

\r\n

Thế ấy mà… mùa về, mùa xuân trải những hơi thở thân thương trên đất mẹ. Gió về, hương gió đầu mùa khiến da thịt du dương, mơ màng, đất trời được gột rửa, hong phơi trong hơi thơm ấm áp. Gió phũ phàng, nhẹ nhõm thả bỏ những ủ dột, băng giá của ngày đông tàn. Gió tha hồ thả mình, ỡm ờ, mê say trên đồng nội, gió trêu đùa ngẫm mình trong sương sớm. Gió luồn mình tung tăng qua những góc phố cũ càng nhuộm màu rêu phong, để một lần in dấu những nụ hôn đầu vô tư, vụng dại, để cảm nhận chút ấm cúng nơi góc bếp nhà nhà khi xuân đến.

\r\n

Gió về ư?

\r\n

Gió kéo về đó những vấn vương, những hồi ức dĩ vãng, những trầm mặc hư vô không níu kéo. Tôi từng khát khao một lần mình được hóa thân vào sắc hương của gió- cơn gió xuân bao giờ cũng vô tư, cũng bình thản, trút bỏ hết được bao nỗi ưu tư, rét buốt của đông dài để mạnh mẽ khát tìm những bình yên, tĩnh mịch cùng năm tháng. Chỉ tiếc rằng hồn người sao sánh bằng với những đắm say hơi thở thầm dịu của gió, gió ơi! Hồn người trong những ngây dại của thanh xuân cũng vậy, cô độc, ủ dột, nặng nề đôi khi khiến bản thể mệt mỏi đến lặng im. Đôi lúc người ta thèm khát chút thảnh thơi, vô tư lự của gió xuân đầu mùa, sống chậm lại và dịu nhẹ như thế, ước cho những năm tháng qua đi nhẹ nhàng như gió thoảng. Liệu chăng có được ?

\r\n

Mùa về rồi…mùa về để kịp xin gió chút hương để ướp vội vào lòng người cho đừng phai mất. Gió ơi đừng buông, cùng gió để tôi kịp chuyến xe đến những miền trời bình yên xa thẳm, để hồn tôi bớt chút hoang vu, cô độc, chút vồn vã xô bồ thường nhật.

\r\n

Nhờ gió xuân gửi đến những người tôi yêu thương chút nắng ấm tháng năm, chút hơi men mùa xuân cho những giọt buồn tê héo tan loãng, cho vương vấn, cho đong đầy hạnh phúc, ngọt ngào trên nhân thế. Để rồi…mùa xuân mới đến, lại nắng mới tinh khôi, lại gió thơm say đắm, lại sức sống trỗi lên mãnh liệt, tất cả gom lại, ủ kín chỉ kịp chờ cho gió cuốn theo đi, cho bay cao những xúc cảm tràn trề, cho ngọt ngào những tình yêu tươi mới và…cả cho những niềm vui được lan tỏa, phôi thai. Những nỗi buồn hoang vu xa thẳm, những kí ức dĩ vãng buồn khổ, hãy để gió kia đẩy lùi về ngủ yên với quá khứ.

\r\n

Gió đã thầm về trên nhân gian ấm cúng, có ai rõ nghe tiếng thì thầm của gió không? Như tôi… \r\nTôi yêu gió…yêu chút vấn vương của hương gió xuân đầu mùa, bởi gió mang dáng hình của chút gì diệu vợi, bình yên, ngọt ngào của nhân thế.\r\nGió ơi!

\r\n

Lê Thị ThùyTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...