Cảm Tác Mùa Xuân – Đoàn viên

Tâm sựTình Yêu - Tình BạnCảm Tác Mùa Xuân – Đoàn viên
01:41:48 24/01/2017

Girly.vn -

Giao thừa năm nay với em sẽ là một giao thừa trọn vẹn ý nghĩa nhất. Em chỉ muốn hét to cho cả mùa xuân này biết: “Em yêu anh!! Yêu rất nhiều”

Cảm Tác Mùa Xuân - Đoàn viên

\r\n

Em cứ nghĩ mình sẽ giữ bóng hình anh mãi mãi, và tưởng rằng sẽ không có cơ hội được gặp lại anh… Chàng trai có trái tim đầy nhiệt thành và mang theo bao xúc cảm của mùa xuân.

\r\n

Trái tim em dường như bị chệch nhịp từ giây phút đầu tiên gặp anh. Sáu năm rồi, nhưng cảm xúc của em vẫn còn nguyên vẹn, cái cảm giác ngạc nhiên lẫn xao xuyến hòa quyện khó hiểu trong lòng. Mùa xuân đã mang anh đến bên em… Và mùa xuân vô tình đã đẩy anh xa em.

\r\n

Anh có nhớ… lần đầu mình gặp nhau. Cũng vào khoảng thời gian này. Cái thời khắc đất trời đang chuẩn bị giao mùa, dòng người cũng trở nên vội vã, tấp nập hơn để kết thúc năm cũ chuẩn bị đón năm mới. Trên môi ai ai cũng nở một nụ cười hạnh phúc vì họ sắp được đoàn viên bên gia đình. Còn em? Hằng ngày chỉ kéo rèm lên nhìn ra những hàng cây bàng trước phòng. Ngày em nhập viện lá bàng vẫn xanh. Đến nay, lá đã rụng và chuẩn bị mọc lộc non. Sự u uất và chán nản làm em thêm tuyệt vọng. Căn bệnh tim quái ác đã chôn chặt tuổi trẻ của em ở nơi này. Em chỉ biết ngắm nhìn tuổi trẻ của các bạn mỗi lần khoác balo đến trường, tung bay mái tóc trong làn gió. Em cảm giác như mình đang chết dần chết mòn không phải vì bệnh tật nữa, mà vì sự buồn tẻ và cô đơn. Và có đôi lúc em suy nghĩ đến sự dại dột. Cho tới lúc anh xuất hiện. Anh tới phòng bệnh của em điện tim và kiểm tra sức khỏe. Nụ cười trên môi anh làm em tìm kiếm lại sự tự tin đã đánh mất. Sự hiền hậu của khiến trái tim khô héo của em nay có sức sống trở lại. Là một sinh viên đến tiếp nhận thực tập nhưng anh luôn quan tâm đến tất cả các bệnh nhân, đặc biệt là em. Một cô gái rụt rè, nhút nhát và hơi ngốc nghếch.

\r\n

Cảm Tác Mùa Xuân - Đoàn viên

\r\n

Chúng ta đã được đón giao thừa bên nhau. Cái thời khắc thiêng liêng ấy em có mẹ, có ba và có cả anh. Em vỡ òa trong những cảm xúc khi anh đến ôm em vào lòng thật nhẹ nhàg và dịu dàng nói: “Em sẽ vượt qua được ca phẫu thuật này thôi. Anh tin phép màu của cuộc sống sẽ đến với em”. Anh đã nắm tay em thật chặt, chúng ta đã nhìn lên bầu trời và ước. Lúc ấy em có cảm giác tựa như tất cả đẹp đẽ nhất của mùa xuân được anh trao hết vào trái tim nhỏ bé này.

\r\n

Ca phẫu thuật thành công hơn mong đợi. Nhưng lúc tỉnh dậy em không còn thấy anh nữa, anh đã về Hà Nội gấp để nộp báo cáo thực tập và làm khóa luận. Khi đó em chưa có điện thoại di động để liên lạc với anh. Và cũng không biết cách nào tìm anh. Sức khỏe của em còn rất yếu. Những ngày đó em chỉ biết nhớ… Nhớ da diết… Sau này có hỏi lại các bác sĩ nhưng họ chỉ biết anh học Đại học Y Hà Nội.

\r\n

Em đã cố gắng học và sắp tốt nghiệp Đại học rồi. Cứ mỗi dịp cánh én trao mình báo hiệu xuân đã về, khi hoa mai, hoa đào khoe sắc và cái khoảng khắc người ta cầm tay nhau bước trong giao thừa em lại không thôi nhớ về anh. Và cứ như vậy giữ mãi bóng hình anh trong sáu năm qua.

\r\n

Nhưng năm nay với em sẽ thật ý nghĩa, vì cái “duyên” đã đưa em gặp anh trong một lần em đi hiến máu tình nguyện. Chúng ta đã trò chuyện như chưa hề xa cách. Anh vẫn vậy. Vẫn ấm áp và quan tâm người khác. Những dòng tin nhắn của anh như mang mùa xuân đến bên em.

\r\n

Trái tim em một lần nữa mở lòng đón nhận mùa xuân. Hôm nay trên tiết trời se se lạnh của thủ đô, dòng người vẫn tấp nập hoàn thành công việc đón năm mới. Ngồi trên xe bus nhìn mấy cô hàng rong bán hoa ở các con phố, hay mấy bác thợ xây trên những tòa nhà cao ốc em dường như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc này tới họ.

\r\n

Giao thừa năm nay với em sẽ là một giao thừa trọn vẹn ý nghĩa nhất. Em chỉ muốn hét to cho cả mùa xuân này biết: “Em yêu anh!! Yêu rất nhiều”

\r\n

Mùa xuân của yêu thương đã thực sự đến với em rồi!

\r\n

Phạm Thị Mai Anh Theo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...