Cảm Tác Mùa Xuân – Con đã đi qua bao mùa xuân như thế

Tâm sựGia ĐìnhCảm Tác Mùa Xuân – Con đã đi qua bao mùa xuân như thế
09:29:55 24/01/2017

Girly.vn -

Theo mỗi độ xuân về hoa trổ cành non, mái tóc mẹ cha dần ngả màu. Con chẳng biết phải làm sao để níu giữ thời gian, bởi trên đời không tồn tại phép thần tiên trong truyện cổ tích. Chỉ có một điều con sẽ giữ trọn vẹn, đó là tình yêu cha mẹ cho đến hết cuộc đời này.

Cảm Tác Mùa Xuân - Con đã đi qua bao mùa xuân như thế

\r\n

Sớm nay nghe mùa xuân về chạm ngõ…

\r\n

Tết đã cận kề…

\r\n

Mưa phùn lất phất giăng lối trên con đường làng quen thuộc. Mưa xuân không có mùi ngai ngái của mùa hạ, không còn vị ẩm mốc của mùa đông. Những giọt mưa lất phất ngọt mát tựa như những dư vị rất tinh khôi, gieo lên vạn vật một sức sống tươi mới.

\r\n

Những ngày cuối cùng của một năm sắp qua đi, trong lòng bỗng dâng lên một chút nuối tiếc, một chút bồi hồi…

\r\n

Dành tặng riêng cho cha mẹ của con!

\r\n

Một mùa xuân nữa đang đến, không khí Tết rộn ràng khắp nơi nơi. Vào thời khắc đất trời chuyển giao, con muốn viết riêng cho cha mẹ những dòng này. Trải qua một năm với nhiều sự đổi thay, với muôn vàn cung bậc cảm xúc, giờ đây con lại được an yên bên vòng tay cha mẹ. Con thấy vị Xuân đằm thắm, thấy mùi Tết nồng nàn quen thuộc trong tim…

\r\n

Cha mẹ thân yêu!

\r\n

Con ở hiện tại, mười bảy tuổi – độ tuổi tươi đẹp nhất của cuộc đời. Mười bảy mùa xuân đi qua, con gái bé nhỏ ngày nào dần lớn lên theo năm tháng. Thấp thoáng đâu đó, con thấy đôi mắt mẹ hằn lên những vết chân chim, thấy đôi vai cha chùng xuống bởi bao gánh nặng của cuộc đời. Mười bảy tuổi – con biết mình chưa thực sự trưởng thành, nhưng từng ấy năm đủ để con nhận ra sự vần vũ của thời gian và sự đổi thay của cuộc đời. Từng ấy năm đủ để con cảm nhận được tình yêu vô bờ của cha mẹ dành cho chúng con…

\r\n

Người ta thường nói dòng đời này luôn xoay biến đến độ bất ngờ. Nhưng dẫu tất cả mọi người trên thế gian này có quay lưng lại với con, nếu có một ngày con rơi vào tận cùng của sự khổ đau và bế tắc, con biết vẫn có một nơi để con tìm về. Nơi đó là gia đình, là mẹ cha, là vòng tay ấm áp luôn sẵn sàng chào đón.

\r\n

Con thích mùa Xuân, con thích những ngày Tết tưng bừng rộn rã xóm làng. Nhưng con cũng rất sợ, sợ rằng mùa xuân sẽ đem theo tuổi trẻ của cha mẹ đi mất. Con sợ một ngày nào đó những người mà con yêu thương nhất sẽ rời đi thật xa – nơi mà con chẳng thể nào chạm tới.

\r\n

Ngày còn nhỏ, mùa xuân đối với con là những chuỗi ngày nhộn nhịp tươi vui. Con được chiều chuộng, được mẹ sắm cho quần áo mới, được ngồi bên cha ngắm nghía nồi bánh chưng xanh. Những ngày ấy con vui mừng vì được nghỉ học dài ngày, cùng lũ trẻ tưng bừng quậy tung khắp xóm, có cả bánh kẹo, mứt tết và cả mùi bánh chưng thơm bùi.

\r\n

Cảm Tác Mùa Xuân - Con đã đi qua bao mùa xuân như thế

\r\n

Con cứ hồn nhiên như vậy mà lớn lên, chẳng hề hay biết cha mẹ phải vất vả thế nào để cho chúng con có những ngày Tết tưng bừng no đủ.

\r\n

Ấy thế mà thời gian thật vô tình. Những ngày tháng xa xăm ấy đã trở thành miền kí ức tươi đẹp, vụt qua tựa gió cuốn. Biết bao mùa xuân như thế đi qua, con đã trở thành một cô thiếu nữ mười bảy tuổi.

\r\n

“Con lớn rồi mà!”

\r\n

“Lớn gì mà lớn, mới có mười mấy tuổi đầu…”

\r\n

Ngày ấy con còn nhỏ xíu, mùa xuân năm mười tuổi, mùa xuân năm con mười năm tuổi, năm nay con mười bảy tuổi… Dẫu bao mùa xuân nữa đi qua con vẫn mãi là đứa trẻ bé bỏng trong lòng cha mẹ.

\r\n

Dù cho không muốn cũng chẳng thể phủ nhận, cha mẹ của con đã già đi rất nhiều, rất nhiều so với hình ảnh trong kí ức của con.

\r\n

Mẹ rất ít cười nhưng mẹ biết không, mẹ cười rất đẹp. Còn cha của con, cha là người đàn ông vĩ đại nhất cuộc đời này. Cha mẹ nói niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời hai người là nhìn thấy chị em con trưởng thành và sống hạnh phúc. Điều này thực tâm con luôn ghi nhớ. Con thấy mình may mắn hơn nhiều đứa trẻ khác, được sống trong một gia đình trọn vẹn tình thương.

\r\n

Con lớn lên còn cha mẹ lặng lẽ già đi theo năm tháng. Rồi con sẽ dần trưởng thành, vững trãi và tự tin tiến bước đến những chân trời mới. Sẽ không còn quẩn quanh bên mẹ, sẽ không còn ngồi mơ màng lắng nghe những câu chuyện xưa cũ của cha.

\r\n

Cuộc sống bộn bề lắm lo toan như vậy, cha mẹ còn nhớ mỗi độ Tết về khi con còn nhỏ xíu hay không? Con còn nhớ rất rõ, dù đã rất lâu nhưng cũng chẳng thể quên. Bởi những năm tháng ấy đã nuôi lớn tuổi thơ con, bởi những mùa xuân ấy con lớn lên trong tình thương của cha mẹ.

\r\n

Con cất tiếng khóc chào đời và lớn lên trong một gia đình lao động bình thường, có những lo lắng quan tâm cha mẹ không hề nói ra bằng lời hoa mỹ. Cha mẹ chẳng cần nói yêu con, có những điều chỉ cảm nhận bằng trái tim là đủ rồi.

\r\n

Theo mỗi độ xuân về hoa trổ cành non, mái tóc mẹ cha dần ngả màu. Con chẳng biết phải làm sao để níu giữ thời gian, bởi trên đời không tồn tại phép thần tiên trong truyện cổ tích. Chỉ có một điều con sẽ giữ trọn vẹn, đó là tình yêu cha mẹ cho đến hết cuộc đời này.

\r\n

Con đã đi qua bao mùa xuân như thế – đã trưởng thành trong mái ấm tình thương, sống an yên suốt những tháng ngày thơ ấu.  

\r\n

Một năm cũ sắp qua đi, cha mẹ lại già đi một tuổi.

\r\n

Nhưng…

\r\n

Con vẫn luôn tin tưởng rằng…

\r\n

Dẫu dòng đời có xoay biến ra sao, cha mẹ vẫn mãi yêu thương con như thế…

\r\n

Và dẫu có đi đến nơi nào, con vẫn mãi là đứa con gái bé nhỏ trong lòng mẹ cha…

\r\n

Con mong hai người con yêu thương nhất sẽ sống thật hạnh phúc và bình an đến hết cuộc đời này…

\r\n

Con gái của cha mẹ,

\r\n

Mùa xuân 2017!

\r\n

Nguyễn Thu Hiền Theo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...