Buông tình, tình theo

Tâm sựTruyệnBuông tình, tình theo
11:07:20 08/04/2017

Girly.vn -

Lam thử soi mình trong gương, khuôn mặt bơ phờ, vài nốt tàn nhang hằn rõ trên gò má. Cô không còn trẻ nữa! Nhưng suốt 27 năm qua, ngoài chuyện yêu đương nam nữ và cố gắng kiểm soát một gã đàn ông, cô đã làm được những gì?

Buông tình, tình theo

\r\n

Lam cố gắng sải từng bước thật dài ngay khi cửa thang máy vừa hé mở. Cô không muốn lại bị ông sếp khó tính nhắc nhở vì chuyện trễ giờ. Bình thường mới bước đến hành lang thôi, cô đã nghe thấy đám đồng nghiệp ồn ào nói chuyện. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay im ắng khác thường. Vừa đặt chân vào văn phòng, Lam đã giật mình khi nghe thấy tiếng vỗ tay, reo hò vang lên giòn giã. Đám đồng nghiệp lố nhố đồng thanh hát bài chúc mừng sinh nhật, rồi bắn pháo bông tung toé, người ôm hoa, kẻ tặng quà, ríu rít chúc mừng:

\r\n

– Happy birthday người đẹp! Chúc người đẹp sẽ sớm rút lui khỏi mặt trận những người độc thân vui tính!

\r\n

– Mấy cô cậu cập nhật thông tin kém thế! Lam sắp sửa theo chàng về dinh rồi, mà chú rể còn đẹp trai ngang ngửa “soái ca” cơ đấy! 

\r\n

Sếp Nam tếu táo đùa, mọi người ai cũng vui vẻ hùa theo. Chỉ mình Lam có chút chạnh lòng vì những nỗi niềm khó nói! Ở công ty này ai cũng nghĩ Lam may mắn khi có một anh chàng người yêu vừa điển trai lại có địa vị và khả năng về tài chính. Lam cũng từng nghĩ như thế, nhưng cuộc đời này không ai đoán trước được tương lai. Người ngoài nhìn vào, dù đúng hay sai cũng chỉ thấy được một phần nổi của tảng băng chìm. 

\r\n

Lam và Duy yêu nhau từ ngày cô xin vào công ty anh thực tập. Vẻ non nớt, dịu dàng của cô sinh viên năm cuối đã nhanh chóng gây ấn tượng với Duy. Còn Lam, cũng ngã gục trước phong thái lạnh lùng, đàn ông của vị trưởng phòng kinh doanh lịch lãm. Tình cảm giữa họ cứ thế lớn dần như một lẽ hiển nhiên không thể cưỡng lại. Cô từng nghĩ đây sẽ là mối nhân duyên tốt đẹp! Cô từng ảo tưởng mình là cô gái may mắn nhất trên đời! Cho đến khi họ về chung một nhà và không cần hôn thú. Cô chờ đợi một đám cưới, chờ đợi ngày cô có thể danh chính ngôn thuận sánh bước cùng anh. Nhưng ba năm đã thấm thoát trôi qua, lời hứa vẫn chỉ là lời hứa…

\r\n

Ngày hôm nay Lam chẳng thể nào tập trung vào công việc, ngồi trước máy tính 5 phút cô lại liếc nhìn điện thoại một lần. Tin nhắn facebook, zalo cứ sáng lên liên tục vì những lời chúc của bạn bè. Nhưng người đàn ông mà cô mong chờ, vẫn lặng im thin thít. Hết giờ làm, bạn bè đồng nghiệp rủ Lam đi liên hoan ăn uống. Ai cũng thắc mắc vì sự vắng mặt của Duy. Bất đắc dĩ, Lam phải viện lí do người yêu đang đi công tác, nhưng thực ra chính cô còn không rõ, giờ này anh đang mải vui ở chốn nào…

\r\n

Gần 10 giờ khuya, Lam vội vã lái xe về sau buổi party nho nhỏ. Trong thâm tâm cô vẫn luôn hi vọng, rằng người yêu cô đã trở về nhà và chúc mừng sinh nhật cô thật bất ngờ, như cách các đồng nghiệp đã làm sáng hôm nay. Cô hồi hộp, bước thật chậm, nhẹ nhàng mở cửa phòng, nhưng đáp lại cô chỉ là bốn bức tường tối om lạnh ngắt. Nỗi thất vọng hằn rõ trong đôi mắt, Lam ngồi một mình thờ thẫn trên ghế salon. Khi đồng hồ điểm 1 giờ đêm, Duy mới ngất ngưỡng trở về nhà. Bắt gặp ánh nhìn buồn bã của Lam, anh chẳng hề bận tâm lo lắng. Câu đầu tiên anh nói lại lạnh nhạt đến đau lòng:

\r\n

– Có chuyện gì nữa đây? Em lúc nào cũng hành động như người tự kỉ thế?!

\r\n

– Anh biết hôm nay ngày gì chứ?

\r\n

Duy lấy ra hộp quà nhỏ rồi giải thích qua loa:

\r\n

– Chúc mừng sinh nhật em! Đáng lẽ anh định về sớm hơn nhưng khách hàng nhiệt tình quá, anh không từ chối được! Hợp đồng này giá trị bao nhiêu, em biết rồi đấy!

\r\n

– Thì ra không phải anh không nhớ! Chỉ là anh cố tình quên!

\r\n

Buông tình, tình theo

\r\n

Lam không che giấu được cảm giác tủi thân, nước mắt cứ thế rơi chẳng thể nào kiềm chế. Còn Duy lại hời hợt nhìn vào đáy mắt đỏ hoe của người yêu. Chẳng hiểu sao, những giọt nước mắt nơi cô đã không còn khiến anh lo lắng. Cả ngày dài quay cuồng trong công việc, anh đã cảm thấy quá áp lực rồi. Anh xua tay thở hắt ra rồi nhăn mày bực dọc.

\r\n

– Em thôi đi, lúc nào cũng nói cái giọng điệu nghi ngờ, giận hờn, trách móc! Anh thật sự quá mệt mỏi rồi!

\r\n

Lam lặng người đi. Bao nhiêu cay đắng, xót xa trào lên trong huyết quản! Thời gian quả là thứ vô cùng tàn nhẫn. Chỉ vài năm trước anh trân trọng nâng niu cô như một nữ hoàng. Còn bây giờ tình yêu cứ ngày một lụi tàn. Thứ còn sót lại, có chăng chỉ là những kỉ niệm đã nhạt nhoà, hoen ố…

\r\n

Có vẻ, nhìn thấy điệu bộ của Lam thật đáng thương, Duy lại gần choàng tay qua eo cô bằng một cái ôm có phần khiên cưỡng. Lam cúi xuống và nhìn thấy bàn tay Duy không hề đeo nhẫn. Đây không phải lần đầu tiên anh “quên” như thế. Lần nào Duy cũng ngụy biện bằng đủ thứ lí do. Nhưng hôm nay Lam không hỏi anh bỏ quên nhẫn ở đâu. Cô chỉ nói lạnh lùng, ngắn gọn:

\r\n

– Nếu không muốn đeo nhẫn em tặng, anh trả lại em có được không?

\r\n

– Em nói gì thế? Chắc anh để quên ở văn phòng!

\r\n

– Ở văn phòng? Hay bỏ quên trong phòng của cô gái khác? Dù sao thì, vì anh đã mất công nói dối, nên em sẽ giả vờ tin…

\r\n

– Em thôi cái kiểu nghi ngờ, kiểm soát người yêu như thế đi! Ngoài tình yêu và đàn ông ra, em không nghĩ được chuyện gì khác nữa à? Đừng làm anh chán chường thêm nữa!

\r\n

Duy đùng đùng nổi cơn thịnh nộ rồi dắt xe máy bỏ ra ngoài, để mặc Lam với căn phòng trống trải. Linh tính của một người phụ nữ nhắc nhở những tín hiệu chẳng lành. Cô đắn đo suy nghĩ rồi đứng bật dậy, định đuổi theo anh. Nhưng nỗi lo sợ trong lòng khiến đôi chân cô khựng lại. Lam lo sợ những gì cô linh cảm là chính xác. Cô không đủ dũng khí để đối diện sự thật đau lòng. Cô mong sao mọi chuyện chỉ là một giấc mơ dài không yên ả. Bởi vốn dĩ, có những chuyện càng hiểu rõ tận tường, chỉ càng khiến ta tổn thương sâu sắc!

\r\n

Vẫn như mọi lần, cứ bực mình lên Duy lại bỏ đi biền biệt và lúc nào Lam cũng phải năn nỉ đón anh về. Nhưng lần này cô không làm như thế! Một mình cô ngồi lọt thỏm giữa màn đêm hiu quạnh. Cô nghĩ về anh, về cô, về mối quan hệ đang chênh vênh trên bờ vực tan vỡ… “Ngoài tình yêu và đàn ông ra, em không nghĩ được chuyện gì khác nữa à!” Câu nói đó cứ tua đi tua lại trong đầu cô. Duy nói đúng! Suốt những năm qua, cô xem anh như trung tâm của vũ trụ. Đi đâu, làm gì cô cũng nghĩ đến anh. Họ gắn bó với nhau hệt như hình với bóng. Cô chăm lo cho anh từ miếng ăn đến giấc ngủ. Cô kiểm soát anh mọi thứ từ thời gian, công việc đến chuyện bạn bè. Nhưng Lam lại không hiểu rằng, ai cũng cần một khoảng riêng tư. Và đặc biệt, đàn ông họ sống với bản năng mạnh mẽ, thích được chinh phục và ghét bị thuần phục! Càng kiểm soát gắt gao, họ lại càng bí bách và muốn thoát ra bằng được. Như cái cách người ta giữ cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt lại càng dễ rớt!

\r\n

Buông tình, tình theo

\r\n

Lam thử soi mình trong gương, khuôn mặt bơ phờ, vài nốt tàn nhang hằn rõ trên gò má. Cô không còn trẻ nữa! Nhưng suốt 27 năm qua, ngoài chuyện yêu đương nam nữ và cố gắng kiểm soát một gã đàn ông, cô đã làm được những gì? Học hành không nổi bật, ra trường xin vào một vị trí thư kí văn phòng, công việc nhàn nhã nhưng nhạt nhẽo! Bao ước mơ, bao sở thích cô tự mình đào hố vùi chôn! Bao nhiêu mối quan hệ với bạn bè người thân, cô cũng lãng quên và dần xa cách! Đến mức khi buồn, cô chẳng biết tâm sự cùng ai. Khi vui cũng chẳng biết chia sẻ với người nào! Cuộc sống của cô gói gọn trong vòng tròn khép kín, sáng đi làm, tối về lo cơm nước và chờ đợi người yêu. Chỉ cần anh về muộn một chút thôi, cô sẽ lao tâm khổ tứ với hàng trăm câu hỏi và những mối nghi ngờ? Tự bao giờ cô trở thành con người đa nghi, cáu bẳn? Tự bao giờ cô mất đi giá trị của một người phụ nữ, khi cô cứ dốc lòng đeo bám và khổ sở vì một gã đàn ông. Thậm chí, đến chuyện kết hôn, thay vì để anh ta quỳ gối xuống ngỏ lời. Chính cô lại là người phải hối thúc và năn nỉ! Cô thấy mình dại dột đến mức đáng thương! Nhưng dù sao, 27 tuổi vẫn chưa là quá muộn! Mà dẫu có muộn màng, cũng còn hơn không làm gì cả! Cô muốn được một lần thành thực với bản thân, cô muốn sống hết mình, chứ không phải chỉ là tồn tại…

\r\n

Thay vì dậy sớm và chuẩn bị đồ ăn sáng cho người yêu, hôm nay, Lam lại dành thời gian ngồi trước gương lâu hơn thường lệ. Khuôn mặt trang điểm cầu kì, mái tóc xoăn dài thả bồng bềnh trên bờ vai quyến rũ. Lam chọn một mùi nước hoa yêu thích, khẽ xịt lên cổ rồi vui vẻ hít hà. Đôi giày cao gót màu đen càng làm dáng vóc của cô thêm sexy và uyển chuyển. Lam bước vào công ty trước ánh mắt ngạc nhiên của phái nữ, và sự trầm trồ của cánh mày râu. Thì ra làm một người phụ nữ hiện đại, trẻ trung thú vị hơn cô nghĩ! Hà cớ gì, bấy lâu nay cô cứ phải vùi đầu trong gian bếp, đến mức người yêu cô phát chán và mơ tưởng đến những bóng hồng khác bên ngoài.

\r\n

Hết giờ làm cô cũng không về nhà vội vã như mọi khi. Cuộc vui nào của bạn bè, Lam cũng tham gia nhiệt tình, vui vẻ. Những mối quan hệ cũng vì thế mà cởi mở, chan hoà. Thay vì cứ nhốt mình trong nhà, Lam bắt đầu trở lại với sở thích đi du lịch và viết lách. Cô sẽ xách ba lô, cầm theo máy ảnh và bước ra khỏi nhà bất khi nào có thời gian. Cô đăng ký làm cộng tác viên của vài tờ báo mạng, mỗi lần nhìn thấy bút danh của mình in nghiêng trên dòng tin điện tử, cô lại cảm thấy vui vẻ lạ thường!

\r\n

Thời gian gần đây, chính Duy cũng phải ngạc nhiên vì sự thay đổi bất thường của cô gái mà anh đang chung sống. Mấy ngày đầu, anh vui sướng vì được trả lại tự do, nhưng càng về sau, thái độ thờ ơ của Lam thực sự khiến anh nghi hoặc! Cô chăm chút cho ngoại hình hơn, gương mặt và vóc dáng vốn đã xinh đẹp nay lại càng thêm quyến rũ. Cô không còn nọc vấn anh bằng những câu hỏi: Đi đâu? Làm gì? Với ai? Cũng không chờ đợi anh về bên mâm cơm nguội ngắt! Lại càng không ghen tuông, không nghi hoặc, không nhắc nhở chuyện cưới xin! Và đỉnh điểm là hôm nay, dịp lễ 30/4 được nghỉ mấy ngày liền, cô vui vẻ ngồi xếp máy ảnh và áo quần vào vali, chuẩn bị đi du lịch. Cuộc chiến tranh lạnh kéo dài nửa tháng nay, cuối cùng Duy cũng phải bực mình lên tiếng:

\r\n

– Giờ này em còn làm gì thế? Không định lo cơm nước à?

\r\n

– Em thấy anh thích ăn cơm tiệm hơn, vậy nên em không nấu làm gì cho mệt!

\r\n

Lam trả lời nhẹ bẫng, thậm chí không đoái hoài đến ánh mắt giận dữ của Duy. Cô vẫn thản nhiên ngồi lau chùi ống kính máy ảnh. Trong suốt 4 năm qua, anh luôn tự tin nghĩ rằng, Lam sẽ yêu anh vô lí do và không cần điều kiện. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên anh lo sợ mối quan hệ ấy sẽ tan vỡ hoàn toàn. Dù anh có ích kỉ, vô tâm. Anh bực mình vì tính đa nghi và ghen tuông thái quá của Lam. Nhưng anh vẫn phải công nhận rằng, Lam sống rất thiện tâm, dịu dàng, đảm đang và quan trọng nhất, cô ấy yêu anh chân thật! Đó là cô gái mà rất nhiều gã đàn ông thèm thuồng ao ước. Chính anh ngày trước cũng phải hạ gục bao nhiêu đối thủ mới chinh phục được cô. Đến lúc này, Duy mới hiểu được cảm giác thấp thỏm và âu lo. Nhưng sĩ diện đàn ông không cho phép anh ghen tuông ầm ĩ. Anh đành dịu giọng xuống và làm hoà:

\r\n

– Dịp lễ này em về nhà anh nhé! Nhân tiện bàn chuyện đám cưới của tụi mình luôn. Ba mẹ hối thúc quá rồi!

\r\n

– Anh cầu hôn em khi nào thế? Em có nói là sẽ lấy anh sao?

\r\n

– Này! Em đùa hơi quá trớn rồi đấy!

\r\n

– Là em nói thật! Cuộc đời phụ nữ, còn độc thân còn được làm công chúa, lấy chồng rồi chỉ làm cái “máy đẻ” kiêm thêm giúp việc nhà thôi!

\r\n

– Chẳng phải lúc trước em luôn hối thúc anh sao?!

\r\n

– Lúc trước là em sai. Em xin lỗi! Giờ em suy nghĩ lại rồi. Em trả tự do cho anh đấy!

\r\n

Lam trả lời dứt khoát và đanh gọn. Cô cầm theo hộ chiếu và vé máy bay, khoác thêm chiếc máy ảnh trên vai rồi kéo vali ra khỏi nhà, tự tin và kiêu hãnh. Lúc này Duy mới sực tỉnh, anh biết rằng Lam đang thực sự nghiêm túc và điều anh sợ nhất chính là thái độ thờ ơ, bình thản của cô. Anh vội vã đuổi theo nhưng Lam chỉ đáp lại bằng câu trả lời khô khốc:

\r\n

– Giá của tự do là cô độc! Giá của hạnh phúc chính là sự ràng buộc mà anh vẫn la ó rằng phiền phức đấy! Tuỳ anh chọn!

\r\n

Chiếc taxi ào đến rồi chở cô lướt đi nhanh, bỏ lại người đàn ông phía sau với ánh nhìn hoang mang, hẫng hụt! Lam không thể biết, sự lựa chọn ngày hôm nay sẽ mang lại cho cô được hay mất những gì? Nhưng có một điều hiển nhiên như chân lý, là phụ nữ phải luôn biết yêu thương và trân quý bản thân mình, đó mới là điều đúng đắn! Lẽ đời, vốn dĩ nhiều mâu thuẫn, theo tình tình phụ, buông tình tình theo! Suy cho cùng, phụ nữ sinh ra là để được yêu, hà cớ gì phải khổ tâm đeo bám và nhận lại những cay đắng, thiệt thòi? 

\r\n

Nâu ĐáTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh pooldodo

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...