Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Nhành Phong Lan trong tim

Tâm sựGia ĐìnhBài dự thi “Êm ả lời ru” – Nhành Phong Lan trong tim
06:59:36 12/05/2017

Girly.vn -

Thời thanh xuân, mẹ rất đẹp, vẻ đẹp mặn mòi của cô gái miền Trung. Tình duyên mẹ trắc trở, mãi năm hai bảy tuổi mẹ mới cưới ba tôi – một người đàn ông miền Bắc. Sự khác biệt trong văn hóa hai miền, khoảng cách địa lí là trở ngại lớn nhất của ba và mẹ, của niềm hạnh phúc tuy nhỏ nhoi mà đối với mẹ là cả một quá trình gian nan. May mắn thay, ba vì mẹ mà rời Bắc vào Trung, trong cuộc sống vốn chẳng mấy tươi sáng của mẹ cuối cùng cũng có được chút sắc màu.

Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Nhành Phong Lan trong tim\r\n\r\nNgười phụ nữ vĩ đại của tôi sinh ra ở một tỉnh nhỏ miền Trung đầy nắng gió, sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sinh ra thiếu tình thương cha, thiếu hơi ấm mẹ. Bởi ông ngoại đã ra đi vĩnh viễn vì nền độc lập tổ quốc, bởi bà ngoại đi bước nữa với một người ở xa. Tuổi thơ của mẹ bị hai từ “thiếu thốn” vây quanh, thiếu cả về vật chất lẫn tinh thần.\r\n\r\nThời thanh xuân, mẹ rất đẹp, vẻ đẹp mặn mòi của cô gái miền Trung. Tình duyên mẹ trắc trở, mãi năm hai bảy tuổi mẹ mới cưới ba tôi – một người đàn ông miền Bắc. Sự khác biệt trong văn hóa hai miền, khoảng cách địa lí là trở ngại lớn nhất của ba và mẹ, của niềm hạnh phúc tuy nhỏ nhoi mà đối với mẹ là cả một quá trình gian nan. May mắn thay, ba vì mẹ mà rời Bắc vào Trung, trong cuộc sống vốn chẳng mấy tươi sáng của mẹ cuối cùng cũng có được chút sắc màu.\r\n\r\nBên nhau với hai bàn tay trắng, hạnh phúc dần dần bị khó khăn kinh tế làm cho lao đao khi kết tinh của tình yêu giữa ba và mẹ ra đời – chúng tôi. Lúc ấy, không như những người phụ nữ khác, mẹ để ba ra khơi bám biển mấy tháng mới trở về, còn bản thân một mình ở nhà chạy vạy từng bữa cơm, chiếc áo, săn sóc con nhỏ, trông coi cửa nhà.\r\n\r\nThời gian trôi đi, vẻ mặn mà của thanh xuân cũng tan đi theo từng lời mẹ kể, chỉ để lại vài vệt nếp nhăn nơi đuôi mắt buồn buồn. Nhưng tôi vẫn thấy mẹ đẹp đến lạ kì.\r\n\r\nCó lẽ vì sinh ra đã thiếu thốn đủ điều, hơn ai hết mẹ thấu được không cha ở cạnh sẽ bơ vơ thế nào, thiếu mẹ kề bên sẽ cay đắng ra sao. Mẹ muốn biến sự thiếu thốn đó thành tình thương vô bờ dành trọn cho chúng tôi. Tuổi thơ của chúng tôi hạnh phúc, yên bình, êm ả trong tiếng ru ngọt ngào của cả ba và mẹ. Tuổi thơ chúng tôi không có sầu muộn, tủi cực trăm bề, lo nghĩ trăm hướng như mẹ. Hoàn toàn ngược lại với nhưng gì người phụ nữ đáng kính ấy phải trải qua.\r\n\r\nCó phải những khó khăn, nhẫn nhịn ấy đã khiến mẹ trở nên trầm lặng như bây giờ, để mẹ hiểu ra tầm quan trọng của việc tự lập nếu một mai không còn cha mẹ cạnh bên? Mẹ không nói lời yêu, mẹ không có nhiều cử chỉ tình cảm. Mẹ cho chúng tôi lời khuyên cần thiết, mẹ cho chúng tôi những câu an ủi, động viên khéo léo. Phàm là những việc gì mẹ có thể, mẹ sẽ không nói lời nào mà thực hiện cho chúng tôi. Tình yêu của mẹ là một đống than hồng âm ỉ lửa, âm ỉ yêu thương, âm ỉ cháy mãi trong tim. Yêu thương của mẹ là một nhành phong lan dịu dàng tỏa hương, chầm chậm thấm đẫm tâm can chứ không rực rỡ, thái quá hay dễ dàng nhận biết.\r\n\r\nNgoài miệng mẹ trách mắng, nghiêm khắc là như vậy, nhưng tôi biết, tất cả chỉ là vỏ bọc kiên cường mẹ đang cố tạo dựng, khi con trai mẹ rời nhà học đại học, nước mắt mẹ lặng lẽ rơi vì thương nhớ, khi con gái mẹ bệnh nặng, mẹ đã sốt sắng đến thế nào. Bởi lẽ dù có cố gắng gồng mình lên thế nào, mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ, mẹ chỉ muốn làm gương cho các con của mẹ. Mẹ muốn cho chúng những gì tuyệt vời nhất để chúng khác với mẹ khổ cực khi xưa. Nhưng mẹ cũng muốn chúng kiên cường, độc lập và bản lĩnh giống mẹ để một mai nếu trên con đường đời đầy chông gai không còn bóng cha dáng mẹ, con của mẹ vẫn có thể tự tin bước tiếp, vẫn có thể an bình mà hạnh phúc đến suốt đời.\r\n\r\nKhông có điều gì là mãi mãi, như nụ hoa hé nở rồi sẽ đến lúc héo úa, như con suối róc rách nước chảy rồi cũng sẽ có ngày cạn khô. Mẹ không thể ở bên chúng ta cả đời, lời ru ngày nào sẽ chỉ còn êm ả trong kí ức, hình ảnh già nua mà thân thương kia chỉ còn trong quá khứ, quá khứ êm đẹp mà dẫu con có vươn tay xa thế nào để bắt lấy cũng chỉ có thể nắm được trong cơn mơ mờ ảo. Sẽ đến lúc con không thể nghe được tiếng mẹ cằn nhằn trách mắng, không thể thấy được hình ảnh mẹ cầm roi đánh đòn, thậm chí tiếng gọi tên con đơn giản cũng không còn nghe được . Trước mắt con là căn nhà lạnh lẽo thiếu hơi ấm mẹ, là cuộc đời dài đằng đẵng mà mẹ chẳng kề bên. Nếu lúc đó, tiếng yêu mẹ con còn chưa nói lần nào thì biết phải làm sao?\r\n\r\nGửi những người con trai, có thể mẹ không kiêu sa như một bóng hồng rực đỏ, vì mẹ là hương phong lan êm dịu dìu bạn chập chững bước vào đời, cho bạn những gì trân quý nhất. Gửi những người con gái, có thể mẹ không thể cho bạn vẻ hào nhoáng rạng rỡ bởi mẹ là một nhành phong lan thuần khiết, mẹ yêu bạn theo cách tinh tế nhất, cho bạn hương thơm dịu dàng mà khắc khoải và sự an nhiên trong tâm hồn.\r\n\r\nHương phong lan phải được cảm nhận bằng trái tim chân thành, cũng như mẹ là phải được yêu thương, được kính trọng, được khắc sâu vào tâm trí.\r\n

Soozin – Theo Girly.vn\r\n

\r\n

Ảnh internet

\r\n 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...