Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Người, có nhớ mẹ chăng?

Tâm sựGia ĐìnhBài dự thi “Êm ả lời ru” – Người, có nhớ mẹ chăng?
02:12:46 27/04/2017

Girly.vn -

Mẹ ra đi trong một chiều mưa rơi tầm tã. Hàng cau già ngả nghiêng theo gió, tiếng mưa lộp độp trên mái nhà như khoét sâu vào trong trái tim con, đau đến mức rỉ máu. Mẹ cô độc giữa đời, cô độc trong màn đêm chẳng ai thấu, cô độc giữa vùng đất hoang sơ lạnh lẽo. Người, có nhớ mẹ chăng?

Bài dự thi "Êm ả lời ru" - Người, có nhớ mẹ chăng?

\r\n

Mẹ ngồi trước thềm, hai mắt đục ngầu nhìn ra đầu ngõ, dẫu cho cái ngõ ấy chẳng bao lần biết đến người đi kẻ về. Ngôi nhà lụp xụp mái tranh xiêu, ngoài kia hàng cau già lay lắt trong gió chiều. Biển trời mênh mông, mẹ vẫn ngồi đó. Mẹ chờ mãi người chồng của mình cho dù đôi mắt vô hồn không có tiêu cự kia chẳng bao giờ có thể nhìn thấy lại nữa.

\r\n

Cha bỏ đi trong những ngày mà cuộc sống còn lắm cơ cực, bỏ đi theo cái cách cả nhà chẳng ai mong muốn. Ông đi biệt xứ vào Nam, nghe loáng thoáng giờ đã có vợ con đuề huề. Mẹ nghe người ta kể lại, lặng điếng người. Mẹ không rơi một giọt nước mắt nào, cứ thế cho đến một ngày mắt mẹ không còn phân biệt được ánh sáng bóng tối. Mờ dần đi.

\r\n

Mình mẹ tần tảo nuôi con bằng tất cả tình yêu của người làm cha, làm mẹ. Mẹ không oán thán cuộc đời, có chăng trong nhưng đêm mộng mị, con nghe tiếng rên của mẹ và cả những cơn đau từ khớp chân mà mẹ cố kìm nén. Để rồi sáng hôm sau, mẹ lại lò dò từng bước chống gậy, lại cũng với bậc thềm cao thấp ấy, mà ngồi, mà đợi.

\r\n

Chúng con lớn lên trong cái tuổi thơ còn lấm lem bùn đất, tuổi thơ chỉ không cha, tuổi thơ ấy chỉ có hình bóng của mẹ. Mẹ chịu tiếng cay nghiệt của người đời, mang tiếng bị chồng bỏ… Chẳng ai hiểu được nỗi đau mà mẹ từng chịu đựng, nỗi đau cô độc giữa cuộc đời không biết bấu víu vào ai. Mẹ gồng gánh trên lưng nuôi các con khôn lớn, ngậm đắng nuốt cay, ngay cả nước mắt cũng không cho rơi xuống.

\r\n

Bao năm rồi, con của mẹ cũng đã lớn, dẫu chẳng thành đạt như bao người, nhưng chí ít cũng chăm lo cho mẹ được tốt hơn. Duy chỉ có mái nhà tranh ấy mẹ vẫn không chịu buông bỏ, cho dù các con muốn đón mẹ về sống ở nơi tốt hơn. Bởi lẽ trong thâm tâm mẹ, mẹ chỉ chờ người đàn ông ấy về. Chờ để được hỏi những điều bao năm canh cánh trong lòng, tại sao lại bỏ đi trong những ngày khốn khổ nhất. Nhưng rồi điều ấy cũng không thành, thời gian không cho mẹ chờ được nữa.

\r\n

Mẹ ra đi trong một chiều mưa rơi tầm tã. Hàng cau già ngả nghiêng theo gió, tiếng mưa lộp độp trên mái nhà như khoét sâu vào trong trái tim con, đau đến mức rỉ máu. Mẹ cô độc giữa đời, cô độc trong màn đêm chẳng ai thấu, cô độc giữa vùng đất hoang sơ lạnh lẽo. Người, có nhớ mẹ chăng?

\r\n

Dương DươngTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

\r\n 

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...