Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Mẹ của con

Tâm sựGia ĐìnhBài dự thi “Êm ả lời ru” – Mẹ của con
04:00:11 19/04/2017

Girly.vn -

Bao lần nghĩ về mẹ, về cuộc sống của mẹ là nước mắt con lại rơi. Chính điều này là động lực thôi thúc con cố gắng dù những lần con gục ngã hay thất vọng về bản thân mình.\r\nDù nói bao lần, cũng chẳng đếm hết được tình yêu mà mẹ dành cho con, nhưng con vẫn sẽ nói và sẽ luôn nói với mẹ “Con yêu mẹ, mẹ của con”.

Bài dự thi "Êm ả lời ru" - Mẹ của con

\r\n

Mẹ yêu của con!

\r\n

21 năm rồi, phải không mẹ?

\r\n

21 năm là con số không dài, không ngắn trong cuộc đời một con người nhưng với con, thời gian 21 năm ấy là đủ để con hiểu và cảm nhận được tình yêu mà mẹ dành cho con cũng như gia đình mình nhiều đến như thế nào. Nhưng, càng hiểu điều đó bao nhiêu, con lại càng nhận ra sự thật đau đớn rằng mẹ vất vả để dành dụm tình yêu thương ấy đến nhường nào.

\r\n

Mẹ à. Con muốn hỏi mẹ là: “Với mẹ, cuộc sống đã bao giờ là công bằng và dễ dàng chưa, mẹ?”

\r\n

Dù đó là câu hỏi thật lòng con muốn hỏi mẹ nhưng thật tâm con biết rõ câu trả lời, mẹ ạ.

\r\n

Dễ dàng làm sao được với một người khi còn rất nhỏ đã chẳng còn biết đến tình yêu và vòng tay yêu thương của cả bố và mẹ chứ. Công bằng sao đây khi chẳng biết đến trường là như thế nào, khi phải sống trong gia đình chị dâu con bà cả đầy bất công và chẳng có tình yêu thương? Ngỡ tưởng khi đi lấy chồng, mẹ sẽ có cuộc sống khác đúng không mẹ? Đã bao giờ mẹ nghĩ vậy chưa? Nhưng, chẳng phải vậy.

\r\n

Giá như khi còn nhỏ con hiểu chuyện để rồi con sẽ chẳng hỏi “mẹ ơi, con chẳng được gặp ông bà ngoại bao giờ. Ông bà đâu mẹ?”

\r\n

Hay con sẽ chẳng hỏi “lấy bố con rồi, mẹ có bao giờ hạnh phúc không?”

\r\n

Mỗi lần như vậy, con chỉ thấy nước mắt mẹ rơi.

\r\n

Con chẳng nghĩ được nhiều vì con còn vô tâm lắm. Nhưng mẹ ơi, càng lớn… càng buồn là khi con thấy con chẳng thể “vô tâm” như trước nữa. Con nhận thấy sự “hạnh phúc” thể hiện trên khóe mắt, những giọt nước mắt và cả những vết sẹo để lại của mẹ.

\r\n

Sao mẹ chẳng bao giờ kể con nghe hay… chính con, chính con chẳng bao giờ biết lắng nghe mẹ?

\r\n

Chắc mẹ buồn vì con nhiều lắm, đúng không mẹ?

\r\n

Là con gái của mẹ, con được sống với bố mẹ, được ăn học, được hưởng những gì mà mẹ đã chịu đựng biết bao điều mới có được.

\r\n

Mẹ cũng chỉ là một con người thôi, sao trong mắt con, mẹ vĩ đại đến thế. Nhưng sao cuộc sống vẫn chẳng thế công bằng hơn với mẹ?

\r\n

Lớn lên rồi, hiểu chuyện rồi, con mới thấy được mẹ đã phải chịu đựng như thế nào.

\r\n

Cho đến tận bây giờ, 21 tuổi, con cũng chưa từng thấy 1 người phụ nữ mang thai 7 tháng vẫn phải vừa cõng trên lưng đứa con gái lớn 2 tuổi vừa đi bộ trong đêm hàng mấy km chỉ vì làm đồng cho ông bà nội nhưng ông bà cũng chẳng cho mượn xe để về.

\r\n

Con chưa từng thấy người phụ nữ nào mà chồng làm được gì, người vợ phải làm được nấy. Mẹ của con cũng biết lái máy cày, mẹ của con cũng biết cầm dao xây, mẹ của con cũng biết sửa đồ điện trong nhà, …. Mẹ đau mẹ cũng không kêu, mà con càng không thấy mẹ khóc. Người ta cho rằng mẹ chẳng biết mệt, chẳng biết kêu than. Nhưng mẹ của con cũng là phụ nữ thôi, cũng muốn được làm việc nhẹ nhàng cũng muốn được chở che, cũng ghen tỵ với những người phụ nữ khác chứ. Thế nhưng… mẹ nói rằng nếu mẹ không làm, ai sẽ làm đây? Con của mẹ ư? Mẹ không chịu được rồi. Dù có đau, có mỏi, có vất đến thế nào, mẹ cũng chịu… vì con thôi.

\r\n

Con cũng chưa từng thấy người phụ nữ nào chịu đựng chồng được như mẹ, mẹ chịu đánh, chịu mắng, chịu nghe những lời không hay… cũng chỉ vì muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình và… vì chúng con. Con chẳng thấy hạnh phúc đâu, chỉ thấy những vết tím, vết sẹo ngày càng nhiều trên người mẹ thôi, mẹ ạ. Nhiều khi con tự hỏi, mẹ cần gì mà phải như vậy? Mẹ chỉ im lặng mà chẳng nói gì với con. Chắc mẹ đau lòng lắm đúng không, mẹ? Nhưng con lại hèn yếu quá, chẳng làm gì cho mẹ được, chỉ biết khóc mà thôi.

\r\n

Con xin lỗi!

\r\n

Mẹ từng nói với con “đời mẹ khổ, mẹ không mong con hiểu để thương cho đời mẹ, nhưng mẹ hi vọng con từ hiểu mà cố gắng học hành sao cho sau này mẹ không khổ nữa, ít nhất là vì con”

\r\n

Bố mẹ nào chẳng nói thế.

\r\n

Đúng rồi, bố mẹ nào cũng nói như thế nhưng lời mẹ nói với con nó thấm lắm. Mỗi lần nhìn bóng lưng mẹ, nhìn làn da đen sạm vì cháy nắng, cầm bàn tay thô ráp mà con nghĩ: “con muốn con thay đổi để đem lại cho mẹ hạnh phúc, cuộc sống dễ dàng hơn mà mẹ vẫn chưa được nhận”.

\r\n

Con thương mẹ! Có lẽ là với con, mẹ người phụ nữ đáng thương mà vĩ đại nhất trong lòng con, mẹ ạ.

\r\n

Bao lần nghĩ về mẹ, về cuộc sống của mẹ là nước mắt con lại rơi. Chính điều này là động lực thôi thúc con cố gắng dù những lần con gục ngã hay thất vọng về bản thân mình.

\r\n

Dù nói bao lần, cũng chẳng đếm hết được tình yêu mà mẹ dành cho con, nhưng con vẫn sẽ nói và sẽ luôn nói với mẹ “Con yêu mẹ, mẹ của con”.

\r\n

Nguyễn Thị Thu Trang – Theo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...