Bài dự thi "Êm ả lời ru" - Màu thời gian - Girly.vn

Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Màu thời gian

Tâm sựGia ĐìnhBài dự thi “Êm ả lời ru” – Màu thời gian
03:47:19 11/05/2017

Girly.vn -

Thời gian làm hao mòn đôi vai, làm đôi chân mệt mỏi và đôi mắt mờ đi nhưng mẹ sẽ dõi theo ta bằng trái tim ấm áp của đấng sinh thành, niềm tin tưởng vô hình ấy cũng cần một trái tim thấu hiểu.

Bài dự thi "Êm ả lời ru" - Màu thời gian

\r\n

\r\n

Bước nhảy của thời gian tôi không đuổi kịp…

\r\n

Nếu có phép màu, tôi mong mình có quyền năng làm cho thời gian quay ngược trở lại hay chỉ là ngưng động trong lúc này- khi mà mẹ vẫn còn khỏe mạnh. Tôi không tự tin rằng tôi hiểu mẹ bao nhiêu cũng như cảm nhận tình yêu thương mà mẹ dành cho anh em tôi nhiều đến nhường nào, nhưng tôi biết mình cũng rất thương mẹ và cố gắng nhiều nhất có thể để mẹ tự hào về anh em tôi. Tôi biết mẹ đã cùng ba nhọc nhằn, làm lụng vất vả để nuôi dạy đàn con khôn lớn, âm thầm lặng lẽ nhưng tình yêu ấy tôi chưa bao giờ lãng quên. Mẹ không hẳn là luôn theo tôi từng bước trong học tập nhưng lời mẹ dặn ngày trước tôi luôn nhớ,rằng hãy cố gắng không phải vì ba mẹ mà vì tương lai của chính con, ba mẹ khổ nhiều rồi nên chỉ mong các con không phải chịu những vất vả như ba mẹ đã từng. Mẹ cũng từng nói một cách mộc mạc và chân tình: “Ừ thì con chữ nó khó, vất vả thật nhưng sẽ không khổ bằng cái nghề làm nông chân lấm tay bùn đâu con à”. Mẹ không học nhiều nhưng mẹ luôn nuôi dạy anh em tôi bằng những hiểu biết mẹ học hỏi được và có khi mẹ cũng từng có những ước mơ, khát khao của tuổi trẻ nhưng vì nghèo khó đã ngăn trái tim nhiệt huyết tuổi trẻ ngày ấy phải cất giấu lại, tôi thầm cảm ơn tình yêu ấy và luôn tự khích lệ bản thân phấn đấu cho ước mơ của mình và làm nốt luôn ước mơ còn dang dở của mẹ. 

\r\n

Tôi chợt thấy màu thời gian in trên tóc mẹ…

\r\n

Vòng quay cuộc sống cứ nối tiếp nhau cuốn chúng ta vào vòng xoáy ấy mà đâu hay ta đã bỏ quên bao điều ý nghĩa và hờ hững lướt qua những người yêu thương. Tôi cũng đang hối hả để chạy theo vòng quay ấy và chỉ có thể chạy, tiếp tục chạy để níu giữ chút kí ức thời gian vô tình đã cướp đi, nhưng tình yêu của mẹ sẽ chẳng thể xóa nhòa bởi nó đã khắc vào trái tim tôi.

\r\n

Hãy để nước mắt mẹ rơi vì niềm hạnh phúc, vì tự hào chứ không phải là sự thất vọng.

\r\n

Trên con đường tôi đi, mẹ ở đâu?

\r\n

Con đường đến tương lai trải đầy khó khăn, giông tố chỉ chực chờ xô ngã bạn, đứng lên hay đi tiếp là do chính bạn, con người không có giới hạn, cái làm bạn hoang mang đó là ranh giới và liệu bạn có đủ mạnh mẽ để bước qua ranh giới ấy. Chúng ta dù kiên cường đến đâu vẫn có lúc chùn bước, nản chí mà muốn từ bỏ mọi thứ. Những lúc đó có thể bạn nghi ngờ bản thân nhưng hãy dừng chân lại nghĩ về những người thân yêu hẳn bạn sẽ không quên ánh mắt tin tưởng của mẹ, cái ôm khích lệ của người cha. Thời gian làm hao mòn đôi vai, làm đôi chân mệt mỏi và đôi mắt mờ đi nhưng mẹ sẽ dõi theo ta bằng trái tim ấm áp của đấng sinh thành, niềm tin tưởng vô hình ấy cũng cần một trái tim thấu hiểu. Tuổi trẻ mà, đừng bao giờ chịu đứng yên, khi mà chân còn khỏe, ngại gì mà không đi! Thì thầm với người tôi thương: “Mẹ à, con sẽ đi luôn phần của mẹ nữa nhé-đến cả những nơi mẹ không thể đến!”

\r\n

Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Ừ thì… làm sao tôi biết, chỉ là tôi trân trọng những khoảnh khắc này…

\r\n

Bồ Công AnhTheo Girly.vn

\r\n

Ảnh internet

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
CLOSE
CLOSE
Loading...