Mơ đêm

Ai say ham giấc mơ mềm Sương đêm đọng nhẹ bên thềm chờ ai Canh thâu trăng chiếu vườn nhài Hương đưa nhẹ bổng lòng ai ngẩn sầu

Nhà

Họ gọi nhau là nhà như một tiếng gọi yêu thương, sau những dấu chân khó nhọc đã đi qua từng chặng đường, sau những giấc mơ đã không còn như tưởng tượng, sau những cách xa phải học cách tin tưởng, để cho bao nhiêu nhỏ nhen cần phải biết nhún nhường.

Bài dự thi “Êm ả lời ru” – Thư gửi mẹ người con nợ cả một đời!

Không giống như những đứa trẻ khác tôi sinh ra và lớn lên sống trong vòng tay yêu thương của mỗi mình mẹ, cha đã bỏ đi khi tôi còn là một hình hài nhỏ bé trong bụng mẹ. Cuộc sống ấy vậy êm đềm trôi qua, dù cực nhọc vất vã nhưng mẹ đã luôn cố gắng, luôn hy sinh tất cả để nuôi tôi nên người khôn lớn như hôm nay. Mẹ người là tình yêu, là nguồn sống, là tất cả hy vọng để tôi cố gắng. Là người tôi mang nợ suốt cả một đời, là người mà tôi đã lấy đi thanh xuân, lấy đi sức khỏe của người bởi những năm tháng cực nhọc một thân một mình nuôi tôi.

Nếu lỡ đau thương thôi hãy về ôm Mẹ

Thôi không nói chuyện đau lòng Em ngồi xuống đây nào, mình nói chuyện quê hương Quê Mẹ hiền lương, lũy tre làng chiều xuống Vấp phải đa đoan thì cứ về bên Mẹ. Có Mẹ trên đời mà, mẹ vẫn thương em!
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...