Nếu chúng mình già đi chúng mình vẫn sẽ nắm tay nhau nhé?

Chẳng ai có thể níu kéo thời gian, chẳng ai có thể níu kéo thanh xuân nhưng chỉ có tâm hồn mãi có thể giữ thanh xuân phơi phới. Tình yêu sẽ trẻ mãi chỉ có tâm hồn chọn héo úa theo thời gian. Nếu được chọn thì đừng chọn cho trái tim già nua theo số tuổi, hãy để thời gian khuất phục trước tình mình.

Sao bây giờ người ta dễ đổi thay?

Thế gian này sao rộng quá người ơi? Bởi có những người đi hoài mà chưa tìm thấy cho mình bình yên trong đáy mắt Sau những nỗi đau hay những yêu thương chật vật Chẳng có gì là vĩnh cửu, là dài lâu.

Có những ngày chẳng thể nào an yên

Viết cho những ngày chẳng thể nào an yên Sáng thức giấc bắt gặp nỗi buồn quẩn quanh nơi đáy mắt Bầu trời kéo mây, gió lùa về lạnh ngắt Cơn mưa đầu ngày cho nỗi buồn thêm sâu

Chuyến tàu cuộc sống

Đời người như những chuyến tàu, rồi cũng trôi qua tuổi trẻ, trưởng thành và trở về với đất như mỗi chuyến tàu từ ga đầu trải qua nhiều điểm dừng và trở về với ga cuối. Trên chuyến tàu ấy mỗi thứ trải qua là một trải nghiệm cho cuộc đời.

Hoài niệm tuổi 17

Tuổi 17 ấy chẳng chút hoài nghi Trao hết yêu thương đôi bàn tay nắm chặt Tuổi ấy có người nụ cười chẳng tắt Cùng hát cùng vui và nhung nhớ đêm về

Rời xa gia đình rồi mới hiểu…

Xa gia đình rồi, đến bữa cơm ngon cũng chẳng có mà ăn. Nhiều khi đi làm có lương, cũng tới mấy chỗ hàng đắt tiền đấy mà vị nào có giống với mẹ làm, chỉ toàn là cảm giác xa lạ. Vậy mà lúc trước ở nhà, hễ mẹ nấu món không thích ăn là lại nheo mày khó dễ, bắt mẹ phải xuống bếp nấu bằng được món mình thích ăn. Giờ nghĩ lại, tự dưng thèm.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...