Thật hạnh phúc em nhé!

Chúng tôi yêu nhau đã được 7 năm một cuộc tình tưởng chừng là mãi mãi để giờ đây mỗi người mỗi ngả. 7 năm đối với cuộc đời của mỗi con người có thể coi là quãng thời gian tương đối dài nhưng nó đã tan biến mất khi em cất bước quay lưng ra đi. Có người nói tôi đã yêu mù quáng để rồi em lừa dối tôi trong thời gian dài mà không hay biết.

3 – 2 – 1 … Kết thúc

Đây là một câu chuyện có thật, về tôi, và về một mối tình đã qua của tôi. Tôi không nghĩ mình có đủ câu từ thật sắc sảo để kể cho các bạn nghe một câu chuyện hay. Điều duy nhất tôi nghĩ đến đó là viết một điều gì đó, để cảm thấy rằng tôi vốn dĩ đã từng tồn tại ở đó.

Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Cảm ơn người đã bỏ rơi em

Tôi chỉ có một câu hỏi dành cho ả Tâm Hồn. Đến khi nào, ả sẽ giúp tôi xóa đi những hình ảnh đau thương về anh còn sót lại trong trí nhớ và trong trái tim tôi? Đến khi nào tôi có thể đối diện và nói với anh rằng “Em hạnh phúc. Cảm ơn người đã bỏ rơi em!”

Tình đầu để nhớ

Nàng cười. Nụ cười rạng rỡ nhất hắn từng thấy. Nó có thể khiến hắn rớt vào lưới tình của cô thêm một lần nữa không chừng. Ý nghĩ đó khiến hắn bật cười. Hắn liếc nhanh ra bờ hồ phẳng lặng. Bình yên sẽ trở về trong lòng hắn, như những ngày nắng ấm sẽ lại xuất hiện sau bão.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...