Bước nhảy hoàng hôn – Phần 1

Tôi về phòng trọ. Nằm vật giữa căn phòng mấy chục mét vuông, tôi chẳng còn chút sức lực nào. Cứ mỗi lần ra phố và nhìn thấy một cô bé trạc tuổi em ngày mất tim tôi lại thắt đi. Tôi cứ nghĩ mãi rằng nếu cái ngày định mệnh đó tôi đừng đi, tôi ở nhà với em, thì bây giờ em đã lớn khôn thế nào, em đã xinh đẹp thế nào, em đã đàn được những bản nhạc làm xao xuyến lòng người đến thế nào. Rồi tôi ngủ thiếp đi.

Thương nhau như những đứa trẻ – Phần 2

Người đồng tính luôn phải đấu tranh tư tưởng mọi lúc mọi nơi, ngay cả đấu tranh đòi quyền tự do ngay dưới mái nhà của mình, tôi không hiểu hết được nhưng tôi đồng cảm, một nỗi đồng cảm sâu sắc. Dương là số ít may mắn khi không phải vấp váp quá nhiều về phía gia đình, tôi thấy mẹ Dương buồn buồn mỗi lần nhìn tôi, ánh mắt của bà cứ rũ xuống, mênh mang buồn, có lẽ bà nhìn tôi và chợt nhận ra đứa con dở gái dở trai của mình nên càng thêm tổn thương. Nhưng đó không phải lỗi của ai cả, có thể cha mẹ Dương hiểu điều đó nên họ chưa bao giờ dằn vặn nó, chỉ âm thầm chịu thương tổn một mình, Dương may mắn hơn cả trăm vạn người đồng tính khác trên trái đất này.

Thương nhau như những đứa trẻ – Phần 1

Tôi chưa bao giờ thắc mắc về việc Dương không mặc áo dài trắng đến trường như bọn con gái chúng tôi, có thể vì nó cá tính chăng, nhưng sự thật nó lại bị “lạc tính”. Tôi thất vọng, thật sự có nhiều hơn một chút thất vọng, cảm giác giống như mình vừa mất một đứa bạn, nó chưa bao giờ bỏ mình nhưng mình lại không dám tới gần hơn với nó. Tựa hồ như bản thân đang chênh vênh trên bờ vực, rõ ràng tôi sợ mình rơi xuống nhưng lại cũng sợ sệt khi nó đưa bàn tay về phía tôi để cứu giúp.

Người ta sinh ra cũng là để chết đi

- Em đau quá!- trán em nhăn lại, ánh mắt mệt mỏi đưa về phía tôi. - Em sao thế?- tôi không dám chạm vào em vì không biết em đau ở đâu. - Em gần chết rồi! Tôi lặng người, tôi biết sẽ không có một cậu bé nào tùy tiện nói về cái chết một cách bình thường như vậy. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của em, tôi có cảm giác những ngón tay của em không còn đủ sức để cầm nắm một vật gì nữa. Tôi đỡ em nằm lại xuống giường. Tôi nhìn em trìu mến, cố nở một nụ cười thật tròn trịa với em.

Nhân duyên chớm nở – Phần 2

Nhìn thấy tên người gửi, đột nhiên cô thấy tim mình nhói lên một nhịp. Sau khi "tặng" cho cô lời chia tay chua chát, anh còn muốn gửi gắm thứ gì đây? Cô miễn cưỡng xé bì thư, hai hàng chân mày lập tức giãn ra, ánh mắt Vy chùng xuống. Cô lặng đi trong giây lát khi nhìn thấy cánh thiệp mời in hình cặp nhẫn cưới lồng ghép vào nhau. Khả Vy nắm chặt chiếc thiệp cưới trong tay, đứng như chôn chân giữa chốn đông người. Cô biết, sau chia tay hiển nhiên anh có quyền tìm kiếm người đàn bà khác. Chỉ không ngờ mọi chuyện lại chóng vánh, đường đột thế này!

Nhân duyên chớm nở – Phần 1

Vẫn là chất giọng đều đều, nửa nghi ngờ nửa bỡn cợt. Vẫn là ánh mắt như nhìn thấu tâm can người đang giao tiếp với mình. Vẫn là những lời lẽ sắc như dao, sẵn sàng đả thương những con mồi ngơ ngác không tự vệ. “Anh đang ám chỉ tôi thiểu năng đấy hả?” Vy lẩm nhẩm rủa thầm, cô khéo léo ngụy trang sự bực dọc bằng cái nhíu mày kín đáo. Khả Vy không dễ dàng khuất phục.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...