Lỡ yêu

Năm ngày sau đó, mẹ cũng bỏ đi, bà đi về một thế giới khác, mẹ cũng nhẫn tâm giống ông ta. Hôm ấy là ngày đẹp trời, không mưa không tiếng sét, mẹ được người hàng xóm bế ra, tôi nghe mùi than ám khăp căn phòng. Tôi hận ông ta một nhưng hận mẹ mười, chỉ là sau này lớn lên tôi mới biết hận còn ngày xưa, khi chưa nhận thức được gì tôi chỉ biết khóc, chỉ biết ôm ngoại hỏi liên tục là mẹ con sao ngủ hoài không chịu thức, còn ba con đi công tác sao lâu quá chẳng chịu về.

Tết chia hai

Tôi sợ mẹ tôi khóc, những giọt nước mắt của mẹ không những mặn mà còn cay, tôi chưa thấy người đàn bà nào ít khóc như mẹ nhưng nếu khóc hẳn mẹ tôi đã đau lòng biết bao nhiêu. Giọt nước mắt của mẹ là nỗi ám ảnh của tuổi thơ tôi, là vết dao cứa thật sâu, xoáy thật mạnh vào tâm can non nớt của tôi.

Giữ lấy người bên cạnh – Phần 2

Có lẽ cậu không biết rằng, vào khoảnh khắc cậu quay lưng, bước càng lúc càng xa, cậu đã mang đi của tôi tất cả những gì tôi có: nụ cười, nước mắt và cả khoảng trời trong veo mà tôi vốn cứ ngỡ sẽ chẳng có lấy một áng mây mù nào ghé qua. Giông tố kéo đến tự bao giờ. Lối cậu về, ngát hương hạnh phúc. Đường tôi đi, gió mưa tơi tả.

Giữ lấy người bên cạnh – Phần 1

Cuốn tiểu thuyết dày gần ba trăm trang, tôi đã đọc hết nó suốt cả buổi tối tại cà phê sách Rose. Muốn viết tốt thì hãy đọc nhiều dù là kịch bản hay in sách, tôi nghĩ thế và ngày nào tôi cũng chui vào Rose cắm cúi đọc đến nỗi vừa thấy tôi đẩy cửa vào, mấy nhân viên ở đó liền sa sầm mặt. Điều mà họ cần là một vị khách vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc sách, như vậy mới kiếm được nhuận cho quán. Mặc kệ, tôi vẫn cứ đến, trở thành khách hàng quen thuộc nhất và cũng là khách hàng lì lợm nhất quán.

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 2

Thứ tình cảm đơn phương ấy vừa ngu ngốc lại vừa ấu trĩ thế nhưng chẳng muốn buông bỏ, chỉ có thể hét lên cùng gió với mây. Nhờ gió mang đi xa, đến bất cứ nơi đâu dù không đến được nơi cần đến nhưng chí ít sẽ khiến tâm trạng thoải mái, nhẹ nhõm.

Cây dành dành nở hoa và những ký ức vụn – Phần 1

Suốt quãng thời hoa niên ấy tôi cho đi nhiều hơn nhận nhưng bởi vì người đó là cậu nên tôi cam tâm tình nguyện dù cho ký ức của chúng tôi chỉ là những mảnh vụn rời rạc. Tôi gom nhặt, tôi chắp vá. Hạnh phúc chắp vá làm sao bền lâu. Nhưng tôi vẫn cứ làm điều khờ khạo ấy.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...