Gặp một người lạ chớt nhớ một người quen

Có một điều mà con người ta không thể phủ nhận rằng cà phê luôn có vị đắng dù bạn đã cố cho thêm đường. Có những cuộc tình của hiện tại rồi ngày mai bỗng nhiên trở thành quá khứ mà người ta chỉ có thể gọi nhau bằng hai chữ “người quen”. Có những yêu thương đong đầy nhưng rồi yêu thương nay lại vơi cạn. Ghi nhớ và lãng quên là hai việc làm tưởng chừng dễ dàng nhưng đối với những người bạn đã một lần ghi nhớ thì hẳn một ngày phải lãng quên đi sẽ thật khó

Bình minh không trở lại

Khi tôi đưa Dương vào viện thì căn bệnh của cậu càng lúc càng nặng. Từ khi nghe bác sĩ báo tin về bệnh tình của mình, cậu luôn cảm thấy cái chết đang rình rập quanh đây, sẽ mang cậu đi bất cứ lúc nào. Cậu mất dần niềm tin vào cuộc sống, vào bản thân, suốt ngày ủ dột. Cậu chỉ muốn bố mẹ ở cạnh, được nhìn họ, được vùi đầu vào lòng họ thì dù có ra đi cậu cũng mãn nguyện. Nhưng cậu không tài nào liên lạc được với bố mẹ mình. Điện thoại của họ luôn ở chế độ im lặng.

Ngày nắng

Những chiếc xe tải, xe khách tiếp nối nhau, lao vút theo bóng đêm, thật nhanh và khó nắm bắt. Xe tôi dừng chân ở một trạm nghỉ ven đường. Trời đã về khuya rồi mà những chú ve mùa hạ cứ mải chuyện trò rả rích. Ngước nhìn bầu trời đầy sao, tôi thầm nghĩ cứ mãi bận rộn rồi vội vã để làm gì, những điều tươi đẹp không phải ở thật gần? Nuối tiếc hoài một chuyện đã qua, tôi đúng thật thất bại.

Bạn trai tôi không phải soái ca

Không để gã người yêu có cơ hội nói thêm bất cứ điều gì. Thư bực bội nhấn nút tắt di động rồi bỏ vào túi xách. Khi mới quen, phong cách lạnh lùng cuốn hút của Lập khiến cô thực sự rung động và tan chảy. Còn bây giờ tính cách xấu xí đó của anh ta chỉ khiến cô vỡ mộng hoàn toàn!

Mùa gió yêu

Đôi khi tôi nghĩ Nguyên giống như một cơn gió. Cậu ấy thích phiêu du khắp nơi. Ghé chỗ này một lúc, dừng chỗ kia một chút. Cậu ấy không thuộc về bất kỳ nơi nào và cũng không có nơi nào đủ hấp dẫn để níu chân cậu ấy. Tôi gọi Nguyên là chàng trai của gió nhưng không muốn cậu ấy giống như gió, thuộc về tất cả mọi người. Tôi muốn cậu ấy là của riêng tôi…

Những mảnh ghép cuộc đời – Phần 2

Lần đầu tiên Huân rơi nước mắt, những giọt nước mắt muộn màng lăn dài xuống gương mặt cằn cỗi của người đàn ông từng trải. Huân quỳ xuống cạnh giường Khuê, cầm tay cô áp vào mặt mình. Khuê cảm nhận rõ sự ăn năn của hắn, Khuê cười dịu dàng, cảm giác như mình vừa thoát ra một cái gông kìm cô đang đeo trên cổ.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...