Im lặng để yêu một người

Yêu một người là học cách im lặng để nỗi đau không loang lổ theo từng lời nói. Yêu một người là học cách buông tha cho chính mình và học cách đưa bàn tay nắm lấy một bàn tay khác.

Vì em yêu anh, vì em ngốc ngếch

Từ khi còn là cô nữ sinh trung học, Vy đã đem lòng nhung nhớ cậu bạn thân của anh trai. Khải Minh bước vào cuộc đời cô dịu dàng như ánh nắng ban mai len lỏi giữa khu vườn màu mỡ. Vừa đủ ấm áp, để những hạt giống tình yêu trong cô đâm lộc, nảy mầm.

Sao ta không yêu nhau lâu hơn?

Cô nhắm chặt mắt lại, giả vờ không nghe câu trả lời của anh, nhưng nước mắt thì đã thấm nóng ướt cả áo anh rồi. Sài Gòn mùa này mưa nhiều khó tả, từng cơn một cứ rả rích rả rích chẳng thôi khiến mọi thứ chẳng được bình yên.

Khát vọng biển xanh

Bão tan. Trời hửng nắng. Nhà cửa tan hoang sau cơn bão. Tôi sang nhà Thành, phụ giúp mẹ cậu dọn dẹp. Ngôi nhà dột nát, tường loang lổ, rêu phong bám đầy. Tôi tự hỏi sao Thành không mau kiếm tiền xây một ngôi nhà vững chắc, kiên cố mà cứ suốt ngày mơ mộng, ra khơi đánh bắt tôm cá để rồi khi trời đổ giông lại không có lấy một nơi để ủ ấm?

Lỡ yêu

Năm ngày sau đó, mẹ cũng bỏ đi, bà đi về một thế giới khác, mẹ cũng nhẫn tâm giống ông ta. Hôm ấy là ngày đẹp trời, không mưa không tiếng sét, mẹ được người hàng xóm bế ra, tôi nghe mùi than ám khăp căn phòng. Tôi hận ông ta một nhưng hận mẹ mười, chỉ là sau này lớn lên tôi mới biết hận còn ngày xưa, khi chưa nhận thức được gì tôi chỉ biết khóc, chỉ biết ôm ngoại hỏi liên tục là mẹ con sao ngủ hoài không chịu thức, còn ba con đi công tác sao lâu quá chẳng chịu về.

Tết chia hai

Tôi sợ mẹ tôi khóc, những giọt nước mắt của mẹ không những mặn mà còn cay, tôi chưa thấy người đàn bà nào ít khóc như mẹ nhưng nếu khóc hẳn mẹ tôi đã đau lòng biết bao nhiêu. Giọt nước mắt của mẹ là nỗi ám ảnh của tuổi thơ tôi, là vết dao cứa thật sâu, xoáy thật mạnh vào tâm can non nớt của tôi.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...