Mối tình đầu không phai

Từ một tình yêu tưởng chừng như vĩnh cửu, tôi quay ra hận Nam đến tận xương tận tủy trong người. Nam bỏ đi một tháng, hai tháng và nhiều năm sau đó cũng chưa từng gọi điện hỏi thăm tôi lấy một lần. Còn tôi, những khi nhớ anh, tôi lại ghé qua quán kem cạnh bờ hồ Gươm nơi tôi và anh hay đến. Tôi đứng đó, bơ vơ, khoắc khoải. Bao nhiêu kỉ niệm cũ xưa chợt ùa về, trái tim có một vết thương sâu dày, tôi đau đớn và cứ thế rơi nước mắt. Giọt nước rớt xuống mu bàn tay, nóng hổi. Nó xoa dịu cảm giác lạnh lẽo của mùa đông.

Đã bao giờ thôi mong chờ nhau

Thật ra có lúc, nếu như ai đó mạnh dạn hơn, một trong hai người có thể bày tỏ tình cảm của mình và bắt đầu lại, họ đã có thể có những ngày thật tươi sáng hơn. Nhưng cuộc sống đâu như chúng ta vẫn tưởng, anh lo lắng về chị, chị lo lắng về anh, anh chờ đợi chị và chị cũng chờ đợi anh. Một ngày nào đó, họ có lẽ sẽ tìm được một người thích hợp hơn, người nào đó để họ có thể sẵn sàng buông lời yêu thương mà chẳng cần lo ngại bất cứ điều gì. Như vậy sẽ hạnh phúc và vững bền hơn.

Mình yêu nhau hôm nay

Cô sợ tiếng đời cay nghiệt trước lỗi lầm của người phụ nữ, sợ một ngày bất hạnh ập đến và cái vòng lẩn quẩn của số phận sẽ lặp lại. Khánh cũng đôi lần hoài nghi và sợ hãi. Vậy nhưng cuộc đời có ai lật lại được quá khứ và biết trước được tương lai? Có thể sau này cô và anh sẽ đổi thay, có thể sẽ làm nhau tổn thương hoặc thậm chí là chia cách. Vậy nhưng mình lo lắng nhiều làm gì khi hôm nay mình vẫn yêu nhau. Chỉ cần hôm nay, chỉ cần giây phút này là đủ.

Ba mươi tôi yêu

Tôi ở tuổi hai mươi và ba mươi có cách yêu khác nhau, ở hai mươi người ta có thể dễ dàng nói lời yêu rồi nhắn tin chia tay, nhưng ở ba mươi, tôi muốn mình phải có một thứ tình cảm vững chắc hơn, tôi muốn họ sẽ trở thành bạn đời cùng tôi đi đến hết cuộc đời.

Sống mãi tuổi đôi mươi

"Khát khao được sống như ngọn lửa cháy bùng lên dữ dội, để rồi mỗi sáng mai khi thức dậy, cậu biết rằng sinh mệnh là vô giá, hà cớ gì phải sống ảm đạm, chán chường. Cậu biết rằng, tuổi trẻ như dòng sông chẳng thể nào quay trở lại, hà cớ gì không sống một lần cho xứng đáng, để không bao giờ phải nói giá như… Vậy nên dù bệnh tật có ngày đêm âm ỉ dày vò, Huy Khánh vẫn muốn được đến trường, được làm cậu học trò hồn nhiên tinh nghịch, được cháy hết mình với những ước mơ hoài bão tuổi đôi mươi. Nếu hôm nay có là ngày cuối cuộc đời, cậu vẫn muốn được một lần sống cho trọn vẹn…"

Thành phố thương nhớ

Lần đầu Nam Bình gặp Mây là ở quán café Rio. Đó là một buổi chiều tháng 5 mưa tầm tã .Trong mưa, Rio là khoảng lặng yên như nét vẽ của một bức tranh tươi đẹp. Nam Bình đã ngồi nhìn Mây suốt chiều mưa ấy. Cậu nhớ cô, và cơn mưa, và Rio, cho đến khi tuổi trẻ của họ phai nhạt nhưng chưa bao giờ lãng quên. Nỗi nhớ về một thành phố xa lạ không tên, nhiều biết chừng nào, chỉ cậu mới biết.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...