Những ngày yêu bỏ lại – Phần 2

Đời người con gái, hạnh phúc nhất có lẽ là khi đi qua tan vỡ nhưng vẫn luôn có ai đó, ngoài yêu thương còn đủ bao dung để chở che mình đến hết phần đời còn lại.

Những ngày yêu bỏ lại – Phần 1

Tú bỏ cô một mình ở phòng, anh lao vội ra ngoài với nỗi đau tột cùng trong tim mình. Đến bao giờ cô mới hiểu anh thương cô không ít hơn tình cảm cô dành cho người đó, hay cô hiểu mà giả vờ làm ngơ, biến anh thằng hề trong tình yêu cố chấp của riêng anh. Anh trách cô lụy tình nhưng chính anh cũng loanh quanh nơi đó, nơi cô và anh đều đắm chìm trong nụ cười của một người khác mà chưa lần nào ngoái lại để nhìn thấy nhau.

Tự bao giờ – Phần 2

Ngày thứ mười, tôi bấm ngón tay đếm từng ngày không gặp hắn. Tôi vẫn hay liếc mắt qua nhà hắn, mọi thứ bình thường và dường như chẳng có điều gì bất thường xảy ra cả. Mẹ nhận ra sự thay đổi kì lạ của tôi, dạo trước có mơ tôi mới hỏi han mẹ về hắn đủ thứ như giờ.

Tự bao giờ – Phần 1

Chỉ sợ thời gian chờ mà tình thì không chờ nên từng phút từng giây ta đều phải nắm bắt và trân trọng lấy yêu thương ta đang có. Đừng để nó rời đi rồi mới biết hối tiếc.

Mùa xuân của cây bông gòn

Tôi ngước mặt, mở tròn đôi mắt nhìn người bên cạnh. Tuy anh sống trong nhung lụa nhưng tôi chưa lần nào thấy anh tỏ thái độ tự đại, ngược lại anh hết lòng giúp đỡ những người nghèo khó như chúng tôi. Anh lập ra câu lạc bộ tình nguyện Những ước mơ xanh và kêu gọi mọi người chung tay đón lấy những trẻ em cơ nhỡ. Với lối ăn nói thuyết phục, anh dẫn dắt câu lạc bộ ngày một đi lên và thu hút nhiều học sinh tham gia. Đây chính là điểm tôi yêu quý anh, xem anh như một tấm gương để mình soi vào.

Tiếng ca

Tôi chưa bao giờ dám hát ở nhà, ngay cả băng đĩa ca nhạc tôi gom góp tiền để mua cũng chỉ dám mang qua nhà đứa bạn nghe lén. Bà nội biết tôi ham hát, nhưng thương bố và sợ lại làm mẹ tôi buồn nên bà chưa bao giờ cất một tiếng ủng hộ. Tôi từng nghĩ rằng hay bản thân cứ theo ý của mẹ, hãy cứ là một đứa con biết vâng lời nhưng cho đến khi theo cái Yến đi hát ở phòng trà tôi mới phát hiện ra, rằng vốn dĩ những nốt nhạc vẫn âm ỉ nhảy những thanh âm trầm bổng trong đáy lòng tôi, chưa bao giờ mất đi dẫu cho nó từng bị vùi trôn giữa bộn bề sầu muộn.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...