Linh Chi và sự ấu trĩ không cách nào bênh vực!

Người ta thường bảo con người đứng trước sóng gió hơn nhau ở cách điềm nhiên, bình tĩnh mà ứng phó hoặc là càng làm càng rối, tự mình hại mình. Linh Chi ở thời điểm này, có lẽ chính là đang tự mình rối ren, tự mình "gây chuyện" như vậy.

Yêu một người vô tâm

Người ta thường ví một mối quan hệ như một cán cân, nếu muốn được duy trì thì phải luôn giữ được thế cân bằng, còn thứ được đặt trên bàn cân là tình cảm. Vậy nên, chỉ cần một bên đặt tâm tình của mình nhiều hơn một chút, thế cân bằng ngay lập tức bị phá vỡ, một kẻ bỗng được đẩy lên cao, một kẻ bị trượt dài xuống dưới.

Nhớ Sài Gòn và thương em

Vì tôi nhớ Sài Gòn và thương An. Là thương – thứ tình cảm dai dẳng. Lỡ có bỏ quên cũng sẽ sớm phải đi tìm lại – bằng mọi giá!

Chia tay rồi người có bình yên?

Tự hiểu rằng mình đã gặp nhau vào quãng thanh xuân đẹp nhất – khi bản thân mỗi người còn dư giả niềm tin, mộng mơ và quyết tâm đi tới tận cùng trời cuối đất.

Hôn nhân như tấm áo trắng!

Khi yêu thì không ai muốn có vết thương, nhưng tất cả những mối tình sâu sắc thế nào cũng từng có vết thương và vết thương ấy phải nhờ tình yêu mới chữa lành được.

Chúng ta sẽ tốt mà

Rồi người sẽ khóc. Rồi mình sẽ đau. Không ai nhiều hơn ai những tổn thương, chỉ nhiều hơn nhau nỗi nhớ. Nhưng chúng ta sẽ tốt mà!
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...